Chương 1: Đóng Cánh Cửa Nhà Chồng

Cổng sắt họ Trịnh cao hơn người thường một cái đầu, sơn đen bóng như mặt nước ao tù — không gợn, không bong tróc, chỉ lạnh lẽo và kiên cố đến mức tiếng bước chân vang lên cũng bị nuốt chửng trước khi kịp chạm đất.

Cô bước qua — áo dài trắng tinh, vạt sau dài quá mắt cá, nhưng không bay, không phấp phới. Vải cứng như giấy dó, may vừa khít thân, không thừa một ly nào để gió lọt vào mà làm mềm đi đường nét. Không cười. Không khóc. Không cúi đầu chào. Chỉ đứng yên giữa sân, hai bàn tay buông thẳng, lòng bàn tay hướng vào trong — như đang giữ thứ gì đó rất nhỏ, rất nóng, rất dễ vỡ.

Bà mẹ chồng ngồi trên ghế mây đan thủ công, lưng thẳng như cán dao, tay cầm ly trà sen bạc, không khói, không thơm — chỉ một màu nâu sẫm đặc quánh, như máu đông dưới đáy ly.

— Con dâu không cần lễ nghi, — bà nói, giọng không cao, không thấp, không run, không đè — chỉ đặt ly xuống bàn gỗ mun. Cái cạch nhỏ, sắc, dứt khoát. Như tiếng kềm cắt dây thép. — Chỉ cần im lặng.

Cô gật đầu.

Vali da đen đặt bên cạnh chân cô — nhỏ, gọn, không có khóa kéo, không có nhãn hiệu. Khi cô buông tay, nó đổ nghiêng một góc ba mươi độ, rồi nằm im. Không ai nhặt. Không ai hỏi.

Trong vali: không áo ngủ, không kem dưỡng, không ảnh gia đình, không đồ thờ cúng. Chỉ một USB 8GB, dán kín bằng keo silicon trắng đục, như vết sẹo chưa lành. Đầu USB được mài nhẵn, không dấu hiệu nhận diện, không logo, không mã số. Nhưng nếu soi kỹ dưới đèn huỳnh quang, sẽ thấy một vết xước hình chữ T — viết ngược, sâu 0,3mm, do lưỡi dao lam chuyên dụng của phòng thí nghiệm pháp y tạo ra.

Bà mẹ chồng liếc sang người giúp việc già đứng phía sau:
— Dẫn cô ấy lên lầu ba. Phòng phía đông. Không mở cửa sổ. Không treo tranh. Không đặt gương.

Người giúp việc gật đầu, bước tới — rồi dừng lại khi cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay bà.

— Dạ, — cô nói lần đầu tiên. Giọng trầm, rõ từng âm, không vội, không ngại. — Con xin phép… không cần dẫn.

Bà mẹ chồng hơi nhướng mày. Không phải vì bất kính. Mà vì lạ — người ta thường run khi chạm vào tay bà. Hoặc lùi. Hoặc cúi gằm. Chứ không đứng nguyên, không nhường, không né, như thể cái tay ấy không phải của người hầu, mà là một phần của tường — cứng, vô cảm, không thể dịch chuyển.

Cô xoay người, bước lên cầu thang — không vội, không chậm, giày cao gót không hề kêu. Mỗi bậc đá hoa cương phản chiếu bóng cô — thẳng, mỏng, không đổ nghiêng, không lay động.

Phía sau, bà mẹ chồng nâng ly trà lên, hớp một ngụm. Nước trà đặc đến mức dính trên môi như lớp màng nhựa. Bà liếc sang chiếc vali nằm nghiêng giữa sân — rồi khẽ khép mi.

Không ai biết rằng, đúng mười bảy phút sau, người giúp việc già sẽ lén mở vali, lấy USB ra, thử cắm vào máy tính trong phòng kho — và thấy màn hình hiện dòng chữ trắng trên nền đen:

“ĐÃ KÍCH HOẠT. LẦN ĐẦU TIÊN.”

Không báo động. Không thông báo. Không cảnh báo.

Chỉ có vậy.

Và từ hôm ấy, mỗi lần bà mẹ chồng uống trà, cô đều đứng ở cuối hành lang — không nhìn, không tiến, không lùi — chỉ im lặng, như một cái bóng đã được trồng sẵn từ trước.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng