Chương 2: Xé Sổ Hộ Khẩu

Ba tháng sau ngày bước qua cổng biệt phủ họ Trịnh, cô đứng trước bàn gỗ mun ở phòng khách lầu một — nơi chỉ dành cho những người được chọn ngồi xuống. Bà mẹ chồng không mời. Bà ngồi trên ghế bành da cá sấu, lưng thẳng như thanh sắt găm vào xương sống, tay trái đặt lên đầu gậy ngà voi chạm trổ hình rồng cuộn — con rồng mà đuôi đang quấn chặt quanh cổ tay cô trong giấy đăng ký kết hôn.

Giấy hộ khẩu mở sẵn trên mặt bàn. Mực chưa khô. Bút bi mạ vàng do em chồng đưa, đầu ngòi hơi nặng, như cố đè tay cô xuống.

Cô cầm bút. Không run. Không chậm. Viết tên mình — Lê Thị Mai — bằng nét chữ nghiêng đều, không quá cứng, không quá mềm, đủ để trông như người ngoan hiền, đủ để bà mẹ chồng gật đầu coi là “chấp nhận được”.

Nhưng khi ngòi bút lướt qua chữ Mai, cô ấn nhẹ hơn một chút — vừa đủ để lớp mực đặc biệt, pha với chất huỳnh quang tan trong ethanol, thấm sâu vào sợi giấy, vô hình dưới ánh đèn nhưng sẽ bừng lên như máu dưới tia UV.

Bà mẹ chồng khẽ cười. Không phải cười vui. Là tiếng khẩy — như bật lưỡi chê một miếng thịt quá mỡ.

— Nhà họ Trịnh không nuôi người vô tích sự.

Cô gật đầu.

Không nói.

Không nhường chỗ.

Không cúi đầu.

Chỉ khép cuốn sổ hộ khẩu lại — tiếng cạch nhỏ, gọn, dứt khoát — rồi đặt xuống cạnh ly trà sen đã nguội từ nãy, bên trên mặt bàn còn in vết nước tròn như dấu vân tay của ai đó từng chạm vào và bỏ đi.

Đêm đó, lúc đồng hồ treo tường tại hành lang lầu hai điểm đúng 23:47, cô ngồi trong phòng ngủ không bật đèn, chỉ ánh sáng xanh từ laptop chiếu lên cằm. Tay cô gõ nhịp đều trên bàn phím — send. Send. Send. Ba email. Mỗi email có tiêu đề giống nhau: [HỒ SƠ ĐĂNG KÝ HỘ KHẨU – LÊ THỊ MAI – HỌ TRỊNH – NGÀY 17/04]. Mỗi email đính kèm một file PDF đã được mã hóa, mỗi file có dấu thời gian khác nhau: 23:45, 23:46, 23:47 — đủ để chứng minh không phải gửi đồng loạt, mà là có chủ đích, có kiểm soát, có dự phòng.

Ở cuối mỗi email, dòng chữ nhỏ, không in đậm, không màu:
“Nếu tôi biến mất trong vòng 72 giờ tới, quý vị vui lòng khởi tố vụ án hình sự về tội làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức — theo Điều 341 Bộ luật Hình sự — và yêu cầu giám định mực ký tên trong hồ sơ này.”

Không ký tên.

Không ghi số điện thoại.

Chỉ có một dấu chấm sau dòng cuối — nhỏ, đen, tròn, như một viên đạn đã lên nòng.

Sáng hôm sau, bà mẹ chồng gọi cô xuống ăn sáng — lần đầu tiên trong ba tháng.

Trên bàn: cháo trắng, trứng luộc, một lát chanh thái mỏng đặt cạnh muỗng bạc.

Bà nhìn cô ăn.

Rồi hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng qua khe cửa:

— Con biết vì sao nhà họ Trịnh giữ được ba đời không đổ, không nát?

Cô nuốt miếng cháo. Không nóng. Không lạnh. Vừa đủ độ nhớt để dính vào cổ họng.

— Vì người trong nhà — bà nói tiếp — biết giữ im lặng đúng lúc, và biết nói dối đúng chỗ.

Cô nâng thìa lên. Nhìn rõ bóng mình trong mặt muỗng bạc: mắt không chớp, môi không động, nhưng khóe miệng phải giật nhẹ — một lần — như thể vừa nuốt phải hạt cơm lẫn sạn.

Bà mẹ chồng cười lần nữa.

Lần này, không khẩy.

Mà là tiếng rít — như dao kéo lưỡi sắt qua đá mài.

Cô đặt thìa xuống.

Tiếng cạch.

Giống hệt tiếng đóng sổ hộ khẩu đêm qua.

Chỉ khác là lần này, nó vang trong đầu bà — chứ không phải trong tai cô.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng