Chiếc xe Lexus đen đậu ngay trước cổng biệt phủ họ Trịnh như một con quạ chờ sẵn trên cành khô — không bật đèn, không nổ máy, chỉ im lìm dưới bóng cây bàng già rụng lá từng mảng.
Cô ngồi phía sau, lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ trên đầu gối. Không áo khoác, không túi xách. Chỉ chiếc váy lụa màu tro, vạt dài quét qua mép ghế da lạnh như xác chết.
Bà mẹ chồng đứng ở bậc tam cấp, tay cầm chiếc khăn lụa trắng — không lau mồ hôi, mà khẽ vẫy như đang đuổi ruồi. Giọng bà chắt từng chữ, ngọt đến rợn:
— Về nhà mẹ đẻ đi. Cho tĩnh tâm. Đừng để người ngoài nói Trịnh gia nuôi con dâu như nuôi chó đi lạc — biết ăn, biết nằm, chứ không biết… mở miệng.
Người giúp việc già — bà Năm, năm mươi bảy tuổi, phục vụ nhà họ Trịnh từ thời ông nội chồng còn sống — đứng nép sau cánh cổng sắt. Tay bà run run, nhưng không phải vì tuổi. Là tay bà đang bóp chặt điện thoại cũ, màn hình nứt mạng nhện, ngón cái đè lên nút chụp ảnh khi biển số xe vừa hiện rõ dưới ánh nắng xiên: 29A-123.45.
Cô không quay đầu. Nhưng môi cô cong lên — một đường nét quá nhỏ để gọi là cười, đủ lớn để gọi là dao găm.
Trong văn phòng luật sư Trần & Đồng, tầng 18 tòa Keangnam, một bản hợp đồng ủy quyền được đặt giữa bàn kính. Dòng chữ “Tôi ủy quyền toàn bộ quyền quản lý tài sản cá nhân…” in đậm. Dưới đó là chữ ký của bà Nguyễn Thị Minh — ngay bên cạnh dấu mực lem, vì tờ giấy bị in đè bởi bản sao di chúc giả mà bà từng ký lúc say rượu, trong căn phòng thư viện tối, lúc cô đang đứng bên cạnh, giữ khay trà nguội.
Luật sư Trần cầm kính lúp, soi kỹ vết mực: lớp trên cùng là mực bi thường, lớp dưới — mờ hơn, mềm hơn — là mực gel từ cây bút bà dùng mỗi sáng khi ký đơn từ chối cấp cứu cho cha cô.
— Bà ký nhầm — luật sư thì thầm — vào giấy in đè. Không có yếu tố ép buộc. Nhưng có yếu tố… mất kiểm soát nhận thức.
Cô vẫn ngồi trong xe.
Người tài xế liếc hậu thị — thấy gương mặt cô phản chiếu qua kính, sắc như lưỡi dao cạo chưa mài.
Ông ta ho khan.
Cô không xuống.
Không vì kiêu hãnh.
Mà vì giờ phút này, bà mẹ chồng đang đứng trên bậc tam cấp — và không biết rằng chiếc điện thoại cũ của bà Năm đã gửi xong ba tin nhắn: một cho luật sư, một cho phóng viên điều tra của báo Kinh Tế & Pháp Luật, một cho chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng nơi cha cô từng gửi tiền — với tiêu đề: Ảnh biển số xe đưa người vợ hợp pháp ra khỏi nhà — ngày thứ năm, 14h03, sau khi bà chủ từ chối ký vào biên bản chuyển giao quyền quản lý dự án Green Hill.
Cô nhìn qua kính.
Thấy bà Năm cúi xuống, nhặt một chiếc lá bàng úa, giấu vào túi áo.
Rồi chậm rãi bước vào nhà bếp — nơi bà từng nấu món canh cua cho cha cô, trước khi ông uống cạn ly trà cuối cùng, trong căn phòng không khóa cửa.
Cô khẽ chạm ngón tay vào cửa sổ xe.
Tiếng kính lạnh vang lên — cạch — như một nấc thang đầu tiên trong cuộc đổ bộ không tiếng động.
Xe chưa chạy.
Nhưng trận chiến đã bắt đầu.