Chương 7: Lật Đảo Hội Đồng Quản Trị

Phòng họp HĐQT họ Trịnh rộng ba trăm mét vuông, trần cao mười hai mét, bàn dài bằng gỗ gụ nguyên khối đặt giữa như một tấm quan tài chưa đậy nắp. Bảy chiếc ghế bọc da đen bóng — sáu cái đã có người ngồi, tất cả đều mang họ Trịnh, áo sơ mi trắng cổ cứng, đồng hồ vàng chạm nổi chữ “T” trên mặt số. Chiếc ghế thứ bảy — ghế dành cho đại diện cổ đông lớn nhất — trống.

Cô bước vào lúc 8 giờ 59 phút. Không gõ cửa. Không xin phép. Chỉ đẩy nhẹ cánh cửa kính cường lực — tiếng cạch khô khốc vang lên giữa không khí đặc quánh mùi nước hoa nam tính và mồ hôi lạnh.

Không mặc vest. Không cầm hồ sơ. Chỉ một chiếc laptop bạc mỏng như lưỡi dao, đặt ngay ngắn trên bàn, màn hình mở sẵn: bảng kê cổ phần, font chữ nhỏ, dòng in đậm đỏ chót: 51,03% – sở hữu bởi 7 pháp nhân độc lập, tất cả đăng ký tại Singapore, Cayman, và Hà Nội (thông qua công ty TNHH An Bình – mã số thuế 0108XXXXXX).

Bà mẹ chồng ngồi đầu bàn, tay phải nắm chặt tách trà còn bốc khói, ngón út run nhẹ. Bà không nhìn cô. Nhưng mắt bà dán chặt vào màn hình laptop — như thể đang đếm từng pixel để tìm ra kẽ hở.

Giám đốc tài chính — ông Trịnh Quốc Huy, em họ chồng cô — cười khẩy, ngón tay gõ nhịp trên bàn:
— Cô không có thẻ hội viên. Không có giấy ủy quyền hợp lệ. Không có tên trong danh sách tham dự. Cô là ai? Người đưa nước? Hay… con dâu bị đuổi ra khỏi nhà mà vẫn chưa biết đường về?

Cô không trả lời. Chỉ cúi người, nhấn phím cách.

Màn hình nhảy sang file âm thanh. Giao diện đơn giản: thanh trượt ở giữa, thời gian bắt đầu: 00:00:17.

Tiếng nói của bà mẹ chồng vang lên — rõ từng hơi thở, từng khoảng lặng, từng lần nuốt nước bọt như nuốt dao:
“Dùng tiền của hắn để giết hắn. Mua cổ phần bằng quỹ tín dụng do hắn lập… rồi lấy cổ tức của hắn để chi trả lãi vay cho ngân hàng do chính hắn làm cố vấn. Đừng lo — hắn đã ký toàn bộ giấy ủy quyền khi còn tỉnh táo. Còn bây giờ… hắn chỉ còn biết nằm trên giường, gọi tên con gái mình.”

Giọng bà ngừng lại. Một tiếng rít ngắn — như bật nút ghi âm trên điện thoại cũ. Rồi tiếp:
“Chuẩn bị di chúc. Viết rõ: ‘Tất cả tài sản chuyển cho người vợ câm lặng nhất’. Nhớ viết thêm dòng: ‘Kẻ duy nhất chưa từng nói dối tôi’ — để nó nghe… bi thảm. Để người ta tin.”

Im lặng.

Không ai ho. Không ai uống trà. Chỉ có tiếng điều hòa rít lên từng nhịp — như một con thú đang nghẹn thở.

Ông Trịnh Quốc Huy đứng dậy. Tay run đến mức đánh rơi cây bút Parker lên mặt bàn. Tiếng lạch cạch vang như xương gãy.

— Đây là giả mạo! Là cắt ghép! Là…

Cô ngắt ngang. Lần đầu tiên trong ba năm, cô mở miệng. Giọng không cao. Không run. Chỉ như lưỡi dao kéo qua đá mài:
— Mẹ đã dạy con: Nếu muốn người ta tin một lời nói dối, hãy nói nó đúng một lần — rồi để nó sống mãi trong đầu họ như chân lý.
Con học thuộc lòng.

Rồi cô giơ điện thoại lên — màn hình sáng, hiển thị ứng dụng ghi âm, thời gian hoạt động liên tục: 22 tháng 14 ngày 6 giờ 37 phút. Dưới cùng, dòng chữ nhỏ màu xám: Đã sao lưu tự động vào cloud — mã hóa AES-256 — khóa bởi sinh trắc học vân tay chủ sở hữu.

Bà mẹ chồng buông tách trà. Sứ vỡ tan dưới chân.

Không ai cúi nhặt.

Cô khép laptop.

Tiếng click nhỏ — như một nanh vuốt đóng lại.

Và lần đầu tiên trong đời, cô ngồi xuống chiếc ghế thứ bảy.

Không phải vì được mời.

Mà vì ghế đó — từ giờ trở đi — sẽ chỉ còn một chỗ ngồi.

Của cô.

Và của cô thôi.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng