Chương 11: Phơi Lộ Âm Mưu Chứng Khoán

Clip chỉ dài hai phút mười bảy giây.

Em chồng Trịnh Minh Anh đứng giữa quán cà phê sang trọng trên tầng 36, tay cầm ly espresso chưa chạm môi, cười khẩy khi camera quét qua gương mặt cô — người vợ câm lặng của anh ta — đang ngồi đối diện một người đàn ông lạ, áo sơ mi trắng, cổ tay lộ đồng hồ Rolex không rõ nguồn gốc.

Tối hôm đó, clip lan như lửa cháy trên mạng: “Vợ Trịnh Minh Anh ngoại tình công khai”, “Con dâu họ Trịnh phá hoại gia phong”, “Đàn bà nghèo vào nhà giàu chỉ để đục khoét”.

Sáng hôm sau, lúc chín giờ đúng, một file MP4 có dung lượng 1.2GB được đăng tải lên kênh YouTube cá nhân của một phóng viên điều tra từng bị họ Trịnh tước quyền tác nghiệp năm ngoái. Tựa đề: “Bản gốc — góc nhìn từ tòa nhà đối diện số 17 Nguyễn Chí Thanh”.

Không nhạc nền. Không bình luận. Chỉ tiếng điều hòa rền rĩ trong phòng họp kín.

Camera an ninh góc rộng, độ phân giải 4K, zoom kỹ thuật số 8x — đủ thấy sợi lông mày Trịnh Minh Anh nhúc nhích khi anh ta lật tờ giấy trong tay, rồi đẩy qua mặt người đàn ông ngồi đối diện: trưởng phòng phân tích thị trường của Công ty Chứng khoán Thiên Bình — do chính bà mẹ chồng cử đi làm việc riêng.

— “Giá cổ phiếu Trịnh Group tụt 12% trong ba ngày nếu tin này lan mạnh,” giọng Minh Anh đều đều, không run, không vội. “Chúng ta cần thêm hai bài báo giả trên VnExpress và Tuổi Trẻ Online — nội dung phải nhấn mạnh ‘người vợ không sinh được con trai, lại phản bội ngay trong tháng cô ta bị cắt quyền thừa kế’.”

Người đàn ông gật đầu, rút điện thoại ra, nhắn tin. Trên màn hình điện thoại, hiện rõ dòng chữ: “Đã chuyển 3 tỷ cho nhóm Media Pro — xác nhận thanh toán thành công.”

Trong túi áo sơ mi của Minh Anh, biên lai in nhiệt đã nhăn, mép cháy xém — vì anh ta vừa mới châm thuốc, vừa giữ biên lai trong tay như giữ vé số trúng giải.

Chiều cùng ngày, tại văn phòng luật sư số 9 Trần Hưng Đạo, cô ngồi yên trên ghế da đen, không nói gì, chỉ mở laptop, bật file MP4 lên lần thứ tư.

Bà mẹ chồng bước vào, mặt tái xanh, tay run đến mức làm rơi chiếc ví da cá sấu hiệu Hermes — bên trong là thẻ VIP bệnh viện Tâm thần Trung ương I, với bốn lần khám trong tháng qua, tất cả đều do bác sĩ kê đơn thuốc an thần liều cao.

— Mẹ biết tại sao con giữ im lặng suốt ba năm không? — cô hỏi, không quay lại, mắt vẫn dán vào màn hình nơi Minh Anh đang đưa tay vuốt tóc người đàn ông kia như vuốt một con chó được huấn luyện tốt. — Vì con đợi mẹ dạy con cách nói dối thật hay. Cách viết di chúc giả mà không run tay. Cách ký tên vào giấy ủy quyền khi mẹ say rượu — rồi quên mất mình đã ký cái gì.

Cô khép laptop.

Tiếng đóng sập vang như tiếng cửa mộ.

— Giờ đến lượt con dạy mẹ: Nói dối thì phải trả tiền. Còn âm mưu thì phải ngồi tù.

Minh Anh bị bắt tối hôm đó — không phải vì tội ngoại tình, mà vì vi phạm Điều 210 Bộ luật Hình sự: “Thao túng thị trường chứng khoán nhằm trục lợi bất chính”. Biên lai trong túi áo anh ta trở thành vật chứng duy nhất — nhưng cũng là đủ.

Còn bà mẹ chồng?

Cô đứng dậy, lấy từ túi xách ra một chiếc USB nhỏ — y hệt chiếc cô mang theo ngày bước qua cổng biệt phủ.

— Đây là bản sao toàn bộ email mẹ gửi cho giám đốc ngân hàng, yêu cầu khóa tài khoản cha con trước khi ông uống thuốc ngủ. — Cô đặt USB lên bàn, ngón tay ấn nhẹ xuống, như ấn nút khởi động một quả bom. — Mẹ cứ giữ nó. Làm kỷ niệm. Cũng như mẹ từng giữ di chúc giả của cha — để dạy con gái cách sống bằng sự thật… sau khi học xong bài đầu tiên: Im lặng không phải là yếu đuối. Mà là thời gian chờ đạn nạp đầy.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng