Chương 6: Nghiền Nát Di Chúc

Phòng khách họ Trịnh lạnh như hầm đá giữa tháng Năm.

Bà Nguyễn Thị Minh ngồi giữa ghế bành da bò, lưng thẳng như thanh sắt nung đỏ, tay trái đặt lên đầu gối, tay phải cầm tờ giấy màu vàng nhạt – di chúc “gốc”, in nét mực đậm, đóng dấu đỏ rực của Văn phòng Thừa phát lại Quận Ba Đình.

— Con dâu câm thì không được thừa kế.
Giọng bà không cao, nhưng mỗi chữ như đục vào tường bằng mũi khoan:
— Cha con đã ký tên vào ngày 17/3/2021. Trước khi nhắm mắt. Sau khi biết rõ con chẳng làm được gì ngoài… đứng im.

Cả dãy ghế dài hai bên đều im phăng phắc. Bảy người họ hàng nội ngoại – bác cả, chú tư, cô hai, em chồng Trịnh Vũ, vợ chồng cháu họ – tất cả đều giữ nguyên tư thế: lưng hơi cong, mắt dán xuống sàn, tay đặt lên đầu gối. Không ai dám nuốt nước bọt. Không ai dám chớp mi.

Chỉ có cô ngồi cuối dãy – chiếc ghế gỗ sồi thấp hơn ba phân so với những chiếc còn lại – áo sơ mi trắng cổ cao, tóc buộc thấp sau gáy, móng tay không sơn, không nhẫn, không dây chuyền.

Bà Minh giơ cao tờ di chúc.

— Đây là bản duy nhất có hiệu lực pháp lý. Bản kia – nếu có – là giả. Là trò lố. Là… thứ rác mà nhà họ Trịnh không cần phải nhìn hai lần.

Trịnh Vũ bật cười khẽ. Tiếng cười như dao cạo qua xương.

— Chị cứ giữ im lặng đi. Im lâu thành quen. Quen rồi thì… cũng dễ tha.

Cô không trả lời.

Chỉ từ trong túi áo sơ mi trái, rút ra một phong bì giấy kraft, mép bị vênh vì gấp đi gấp lại nhiều lần. Không niêm phong. Không tem. Chỉ một vết keo khô lem nhem ở góc dưới – như vết máu khô chưa lau sạch.

Bà Minh nhíu mày.

— Cái gì?

Cô đặt phong bì lên mặt bàn đá hoa cương. Ngón trỏ gõ nhẹ ba cái. Rồi mở.

Không dùng tay. Dùng móng tay.

Một tờ giấy cùng loại, cùng kích thước, cùng mực in – nhưng mép trên bị cháy xém nhẹ ở góc phải. Như từng bị kẹp giữa hai cuốn sách dày trong tủ sách cũ.

Bà Minh nhìn kỹ. Mắt bà co lại.

— Cùng ngày. Cùng giờ. Cùng chữ ký.

Cô không nói. Chỉ đưa ngón tay trỏ – sạch, khô, không run – vuốt dọc dòng viết tay ở cuối trang.

Dòng chữ mực xanh đậm, nghiêng nhẹ sang phải, như người viết đang say:

“Tất cả tài sản thuộc về người vợ câm lặng nhất – kẻ duy nhất chưa từng nói dối tôi.”

Im lặng.

Rồi bà Minh cười. Cười lớn. Cười đến mức cổ bà phập phồng, môi khô nứt, tiếng cười vang như tiếng chuông đồng bị gãy.

— Con định bảo đây là chữ của cha con?

— Không.

Lần đầu tiên trong ba năm, cô mở miệng. Giọng không khàn, không run, không lắp – chỉ lạnh như nước đá tan chậm trong ly rượu vang để quá hạn.

— Đây là chữ ký của mẹ.

Bà Minh cứng người.

— Mẹ ký vào bản sao này lúc 2 giờ 17 phút sáng ngày 17/3/2021. Sau khi uống hết chai rượu vang Pháp, sau khi mẹ gọi điện cho bác sĩ tâm thần yêu cầu kê đơn thuốc an thần liều cao – để “giữ ông ấy tỉnh táo đủ để ký tên, nhưng không tỉnh táo đủ để hỏi lại”.

Trịnh Vũ đứng phắt dậy.

— Câm đi!

Cô không nhìn em chồng. Chỉ rút từ trong túi áo chiếc USB nhỏ – đúng chiếc đã nằm trong vali ngày đầu cô bước qua cổng biệt phủ. Đẩy nhẹ vào khe cắm trên laptop đặt sẵn trên bàn.

Màn hình bật lên. Một file PDF mở sẵn.

Bên trái: bản di chúc “gốc” do bà Minh trưng ra.

Bên phải: bản sao – nhưng có thêm lớp phân tích chữ ký: vùng mực đậm bất thường ở chữ “Trịnh”, độ nghiêng khác 3,7 độ so với mẫu chữ ký chuẩn, và một vết mờ hình tròn ở góc dưới – đúng vị trí ngón áp út bà Minh hay đè lên giấy khi say.

— Mẹ đã ký nhầm. Vì mẹ tưởng đó là bản photo để gửi cho luật sư.

Cô ngừng lại. Nhìn thẳng vào mắt bà Minh – đôi mắt đang chuyển từ đỏ thành xám tro.

— Còn con?

Cô khẽ nhấc tay phải, xoay nhẹ chiếc laptop – để toàn bộ dãy ghế phía sau đều thấy rõ dòng chữ viết tay cuối trang.

— Con giữ nó ba năm. Không công chứng. Không khoe. Không dùng.

— Vì con biết…

— Một người từng dạy con rằng im lặng là vũ khí mạnh nhất

— Sẽ không nhận ra mình vừa giao luôn lưỡi dao cho kẻ đang cúi đầu trước mặt mình.

Bà Minh đứng dậy. Ghế gỗ kêu răng rắc. Tay bà run. Không phải vì già. Mà vì lần đầu tiên trong đời, bà cảm thấy cái im lặng của người khác không phải sự yếu đuối –

Mà là tiếng gõ cửa của tử thần.

Cô đứng dậy. Không chào. Không cúi. Không chạm tay vào tờ di chúc nào.

Chỉ cầm lại chiếc USB.

Và bước ra khỏi phòng – lưng thẳng, vai không khom, chân không run.

Phía sau, tiếng thủy tinh vỡ.

Ly trà bà Minh buông rơi – không phải vì xúc động.

Mà vì tay bà đã không còn nhớ cách giữ chặt điều gì nữa.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng