Giọng bà mẹ chồng vang lên giữa phòng họp như tiếng chuông báo tử — mỗi chữ đều được ngắt nhịp, từng hơi thở đều ủ sẵn chất độc:
— Cô không phải người nhà. Là cái bóng bám theo con trai tôi ba năm, ăn cơm nhà Trịnh mà chưa từng dâng một chén trà đúng lễ. Hôm nay, cô còn dám ngồi đây — chỉ vì tên trên giấy phép?
Cô ngồi im. Tay trái đặt nhẹ trên mặt bàn gỗ mun — nơi có vết xước cũ do chiếc nhẫn cưới của bà mẹ chồng vung mạnh xuống hồi năm ngoái. Tay phải không động. Nhưng ngón út khẽ run — không phải vì sợ. Vì đang đếm ngược từ ba.
Ba giây sau, cô mở laptop.
Không nói. Không nhìn ai. Chỉ đẩy màn hình về phía trước — file PDF bật ra: trang đầu là bản vẽ kiến trúc Green Hill, lớp nền bị đánh dấu đỏ ở vị trí móng chính — lệch 2,3 mét so với quy hoạch được duyệt. Bên cạnh, ảnh chụp thực địa: mặt đất nứt toác, cọc sắt cong vênh, rễ cây xuyên qua bê tông như xương người trồi lên.
Bà mẹ chồng cười khẩy:
— Vẽ sai? Thế thì sửa. Đất nhà Trịnh, muốn đào sâu mấy mét cũng được — miễn là không ai kiện.
Cô gật đầu. Rồi bấm phím.
Trang hai hiện lên: Giấy phép xây dựng số 147/UBND-QLĐT, cấp ngày 12/05/2021. Dưới dòng “Chữ ký người phê duyệt”, cô dùng phần mềm khoanh tròn dấu mộc — mép đỏ lem, chữ “Trịnh” trong dấu bị kéo dài bất thường, như kẻ viết bằng tay rồi scan lại.
— Mẹ ký giả mạo chữ ký của ông Chủ tịch UBND quận — cô nói lần đầu — giọng đều đều, không cao, không thấp, như đọc biên bản thanh tra — Nhưng mẹ quên mất: hôm đó, ông ấy đang nằm viện vì tai biến mạch máu não. Có hồ sơ xuất viện ngày 15/05 — và biên bản giám định chữ ký thật của ông đã được gửi tới Sở Xây dựng từ tháng trước.
Em chồng đứng dậy, mặt tái:
— Mày làm gì vậy?!
Cô không trả lời. Bấm tiếp.
Trang ba: biên bản họp nội bộ công ty TNHH Địa Ốc Minh Tâm — ngày 08/09/2022. Người chủ trì: bà Nguyễn Thị Minh. Nội dung:
> “Vấn đề đổ móng khu A: phát hiện 3 thi thể lao động nhập cư dưới nền móng. Đề xuất không báo công an. Giải quyết bằng tiền: 120 triệu/người. Tổng chi: 360 triệu. Ghi vào mục ‘chi phí phát sinh ngoài hợp đồng’. Người ký duyệt: Nguyễn Thị Minh.”
Dưới dòng chữ, cô lướt xuống — chỗ ký tên em chồng: “Trịnh Vũ Hoàng”, viết nghiêng, nét bút run, mực đậm hơn phần còn lại — như người vừa uống say.
— Anh ký — cô nói — lúc đang ngồi trên ghế massage trong phòng VIP của khách sạn Tân Đô, sau khi nhận 700 triệu từ quỹ đen của mẹ. Hóa đơn spa còn lưu trong hệ thống thẻ công ty. Tôi đã in ra — cô rút từ túi xách một tờ giấy trắng, đặt lên bàn — kèm biên lai chuyển khoản từ tài khoản cá nhân mẹ sang tài khoản anh, lúc 21:47 cùng ngày.
Bà mẹ chồng đứng phắt dậy — tay siết chặt thành ghế — nhưng không nói được câu nào. Vì cô đã bật loa.
Tiếng nói của bà vang lên rõ từng âm tiết, từng khoảng lặng:
— …đừng để lộ. Làm sạch hết. Nếu có người hỏi, bảo họ là đi khỏi địa bàn rồi. Còn xác? Chôn luôn dưới móng. Tiền đưa cho gia đình — nhưng bắt họ ký giấy “tự nguyện rời đi”. Không được để ai chụp ảnh, quay video. Nhất là thằng nhỏ — nó hay cầm điện thoại…
Âm thanh đứt quãng — vì đoạn ghi âm bị cắt giữa chừng.
Cô khép laptop.
Rồi từ trong ngăn kéo, rút ra một tấm bảng gỗ nhỏ — mới sơn, chưa khô. Trên đó, dòng chữ đen viết tay:
“ĐÂY LÀ ĐẤT CỦA 42 HỘ DÂN.
CHƯA ĐƯỢC HOÀN TRẢ.
CHƯA ĐƯỢC BỒI THƯỜNG.
CHƯA ĐƯỢC XIN LỖI.”
Cô đặt bảng lên bàn — ngay giữa chỗ bà mẹ chồng vừa ngồi.
— Mẹ từng dạy con: “Làm giàu bằng đất, phải biết chôn kỹ người dưới đó.”
Hôm nay, con chỉ làm đúng lời mẹ dạy.
Chôn… bằng chứng.
Chôn… danh dự.
Chôn… cả cái tên “Trịnh” — xuống tận đáy pháp luật.
Im lặng.
Chỉ có tiếng máy điều hòa rền lên — như tiếng khóc nghẹn của biệt phủ đang sụp.