Chương 9: Nội gián trong đội xe
Mạn Ninh thản nhiên cho người rải tin giả về lộ trình mới, để lại dấu chân giả, lồng đèn úp dưới gốc cây và hai thùng gạo đặt hớ hênh bên rìa đường—tất cả chỉ để thu hút mắt những kẻ ham lợi. Bản thân cô cùng vài người thân cận giả vờ loạn, điều một chiếc xe nhỏ men theo lối mòn, chính là con đường đánh lừa. Trong bụng cô lạnh như băng, nhưng đôi mắt vẫn sáng, từng chi tiết đã được đo đếm để bẫy khép lại đúng lúc.
Đêm xuống, bóng người lặng lẽ tiếp cận chiếc xe bẫy. Mạn Ninh bật tín hiệu—một đốm lửa nhỏ sắp đặt sẵn—lập tức hai bên bụi rậm bật lên người khoác áo tối, kìm cổ, bịp miệng. Người bị trói là một phụ nữ lắt léo, mắt lộ vẻ kinh hãi khi nhận ra mình không còn đường thoát. "Cô... sao biết?" cô ta hỏi, giọng run. Mạn Ninh cúi sát, tiếng lạnh như thép: "Vì ta đã cho cô nhìn thấy con đường giả." Cái cười mỏng của cô khiến người phụ nữ co rúm.
Khám người, Mạn Ninh lấy ra một viên ngói nhỏ khắc chữ và một chiếc trâm ngọc khâu dấu hiệu quen thuộc—đó là dấu ấn từng thấy trên lễ phục thứ muội. Kẻ nội gián gục mặt chua chát, trong phút yếu lòng buột miệng: "Bảo ta đổi bản đồ lộ trình..." Lời ấy như mũi kim, chọc thẳng vào chỗ đau; Mạn Ninh giật mình không đến mức bất ngờ, nhưng tim cô hiểu rõ con đường tiếp theo: phải lục soát kho bản đồ và tìm xem ai tráo đổi hiệp ước. Cô buộc người kia câm, bóp chặt bằng chứng vào tay mình—bước kế tiếp sẽ là lật tẩy âm mưu trong thư phòng biên thành.