Cửa kính tự động trượt mở.
Gió từ tầng cao phả vào mặt Bách như một cái tát — mặn mòi mùi muối biển giả, lẫn chút khói thuốc xì gà và nước hoa Chanel No.5 đắt tiền mà năm xưa Linh từng xịt mỗi lần đi hẹn hò với anh.
Anh bước vào.
Áo thun xanh lá phai bạc, mũ lưỡi trai có logo “Giao Hàng Nhanh Nhất Sài Gòn”, dây đeo túi nylon đen sờn mép. Trên ngực trái, miếng dán tên: BÁCH – ĐƠN HÀNG #7742.
Trên bàn dài trải khăn trắng, ly rượu vang đỏ rực như máu vừa rót, bánh macaron xếp hình hoa hồng, tôm hùm nướng bơ tỏi còn bốc khói. Minh đang ngồi giữa, áo sơ mi cổ mở hai cúc, ngón tay xoay chiếc nhẫn vàng khối — món quà sinh nhật mẹ tặng khi hắn được bổ nhiệm giám đốc chi nhánh ngân hàng tư nhân.
— Ơ? Giao hàng à?
Minh cười, giọng châm chọc như dao gọt vỏ khoai:
— Mày lạc vô tiệc đám ma à? Hay là tiệc mừng thằng thất bại nhất lớp cuối cùng cũng chịu đến để… nhận phong bì?
Cả bàn bật cười. Một người đàn ông tóc nhuộm nâu, bụng phệ đè lên thắt lưng quần âu, giơ ly:
— Thất bại không phải tội, nhưng mang theo cả nỗi buồn xuống đây thì hơi… mất vệ sinh.
Linh ngồi bên phải Minh, móng tay sơn đỏ máu, tay cầm điện thoại, mắt liếc qua Bách rồi quay lại màn hình — đang xem live stream wedding planner của chính mình. Cô không cười. Chỉ khẽ nói, giọng ngọt như siro đường đen:
— Anh ấy giờ làm giao hàng cho app nào thế nhỉ? Có phải cái app mà toàn xe ôm chạy xe máy không có bảo hiểm không?
Bách đứng yên. Không chớp mắt. Không phản ứng. Chỉ nhìn Minh — người từng gọi anh là “thằng bạn duy nhất đủ độ ngu để tin lời tôi”.
Minh đặt ly rượu xuống bàn. Cái ly chạm mặt đá hoa cương phát ra tiếng cạch rõ ràng.
Rồi hắn giật mạnh tờ tiền năm trăm ngàn từ ví — chưa kịp xé — đã ném thẳng vào mặt Bách.
Tiền bay lượn nửa vòng, rơi xuống sàn.
— Nhặt đi, “bạn thân” ơi.
Giọng hắn trầm xuống, đầy chất thách thức:
— Nhặt xong, tao thưởng thêm năm trăm. Đủ mua thuốc giảm đau cho bà mày — chứ không biết bà còn sống tới ngày mai không nữa.
Cả bàn im bặt.
Không ai động đậy. Không ai ngăn. Tất cả đều chờ — chờ xem cái đầu từng đội mũ cử nhân, từng ngồi cạnh Linh trong lễ tốt nghiệp, có dám cúi xuống trước mặt bọn họ hay không.
Bách cúi.
Không phải vì sợ.
Mà vì nghe thấy tiếng beep rất khẽ từ túi áo — tín hiệu mã hóa hoàn tất.
Chiếc điện thoại “cùi bắp” trong túi anh — vỏ nhựa nứt, màn hình rạn, pin sụt liên tục — vừa kết nối thành công với hệ thống điều khiển toàn bộ rooftop: đèn, âm thanh, camera ẩn, loa thông báo khẩn cấp, và đặc biệt — hệ thống điều hòa trung tâm.
Anh nhặt tờ tiền.
Ngón tay không run.
Không gấp.
Chỉ giữ nguyên hình dạng bị gió lật cong mép.
Rồi anh đưa lên gần miệng — như muốn đọc số serial — nhưng thực ra là để che nửa khuôn mặt, che đi ánh mắt lạnh như thép tôi trong lò luyện.
Minh cười ha hả, giơ ly:
— Uống đi! Rượu vang Pháp, năm 2012. Đắt hơn cả tháng lương mày giao hàng!
Bách không uống.
Anh nhẹ nhàng đặt tờ tiền lên mép ly — rồi đẩy nhẹ.
Tờ tiền trượt xuống, phủ lên bề mặt rượu đỏ sẫm như vết thương chưa lành.
Một giọt rượu tràn ra mép ly, nhỏ xuống khăn trắng — loang thành vệt giống dấu vân tay bị xóa.
Linh lần đầu ngẩng lên.
Nhưng cô không nhìn Bách.
Cô nhìn Minh — như thể đang đánh giá giá trị của một món hàng vừa được đấu giá xong.
Bách quay người.
Đi về phía cửa.
Không chào.
Không ngoảnh lại.
Chỉ để lại sau lưng tiếng gió rít qua khe cửa kính, tiếng nhạc jazz từ loa âm trần chợt tắt — rồi bật lại với giai điệu chậm hơn, u uất hơn, như tiếng kèn saxophone đang khóc bằng kim loại.
Và trên bàn, tờ tiền năm trăm ngàn vẫn nằm trên mặt rượu — bất động.
Như một bản án chưa tuyên.