Chương 3: Phơi Bày Dối Trá

Linh bước vào sảnh rooftop như một nữ thần vừa hạ phàm từ cung điện ánh sáng — váy lụa bạc óng ánh dưới đèn LED, tóc uốn sóng mềm mại, môi đỏ rực như vết cắt chưa lành. Bên cạnh cô, Đức đứng thẳng lưng, áo sơ mi mở hai khuy, đồng hồ Rolex lấp lánh như đang cố che giấu tiếng tim đập gấp gáp.

— Ơ kìa… thằng giao hàng lạc vô tiệc à? — Minh cười lớn, vỗ vai Bách khiến chiếc mũ bảo hộ trên đầu anh rung lên một cái nhẹ.

Bách không nhúc nhích. Tay trái anh đặt trong túi quần — ngón trỏ chạm nhẹ vào cạnh chiếc điện thoại cũ kỹ, vỏ nhựa xước, màn hình nứt dọc như vết thương lâu năm. Không ai biết đó là nguyên mẫu “Phantom Core” — thiết bị mã hóa sinh học chỉ xuất hiện trong phòng thí nghiệm của Trần Bách Holding, trị giá bằng cả khu chung cư hạng sang mà Minh mới khoe sáng nay.

Linh liếc Bách, ánh mắt lướt qua mặt anh như quét bụi trên kính. Cô bước tới gần, giọng ngọt lịm nhưng đẫm chất tẩy rửa:

— Anh còn nhớ Đức chứ? Người từng ngồi cùng bàn với anh hồi lớp mười hai. Giờ là CEO công ty công nghệ được định giá ba trăm tỷ — còn anh… — cô khẽ mỉm cười, ngón tay vuốt ve cổ tay Đức — …thì chắc cũng nên xin Đức một chân bảo vệ. Ít ra còn có chỗ trú mưa, đúng không?

Đức bật cười — tiếng cười ngắn, sắc, như dao gọt vỏ táo:
— Bảo vệ thì hơi thừa. Nhưng nếu anh chịu lau sàn cho văn phòng mình… mình sẵn sàng trả lương tối thiểu. Có khi còn cho thêm cơm trưa — miễn phí.

Cả bàn bật cười. Một người bạn cũ hất ly rượu vang về phía Bách:
— Này! Thằng thất bại! Nhặt đi! Nhặt xong tao thưởng năm chục ngàn!

Tiền rơi lẻ loi trên sàn đá cẩm thạch — tờ năm mươi ngàn nhàu nát, góc bị dính vết rượu đỏ như máu khô.

Bách cúi xuống.

Không phải để nhặt.

Mà để che mặt.

Trong tích tắc, ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình điện thoại — ba chạm, giữ ba giây, xác nhận bằng vân tay. Tin nhắn gửi đi:
[TRANSFER COMPLETE — 100% EQUITY — VANGUARD TECH]

Cùng lúc đó, điện thoại Đức reo vang.

Anh ta rút máy ra — mặt trắng bệch.

Tin nhắn từ hội đồng quản trị:
“Toàn bộ cổ phần đã được chuyển nhượng theo điều khoản M&A bí mật ký hôm nay lúc 11:03. Tài khoản ngân hàng công ty bị khóa. Đề nghị CEO rời trụ sở trước 17h.”

Đức quay sang Bách — miệng há hốc, như cá bị vớt khỏi nước.

Bách ngẩng lên.

Vẫn cười.

Nhưng lần này, nụ cười không chạm đến mắt. Mắt anh đen như hố không đáy, phản chiếu ánh đèn nhưng chẳng để ánh sáng nào lọt vào.

Anh bước tới, nhẹ nhàng đẩy chiếc ly rượu trên bàn Đức — nước vang tràn ra, loang trên mặt gỗ mun như bản án viết bằng máu.

— Cảm ơn em đã nhắc anh nhớ — anh nói, giọng trầm, rõ từng âm — công ty đó từng là của anh.
Anh dừng lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nhịp đều như tiếng chuông mai táng:
Giờ nó về nhà.

Linh tái mặt.

Đức thì run — không phải vì sợ, mà vì phát hiện ra điều kinh khủng hơn cả mất công ty:
Chiếc điện thoại “cùi bắp” trong tay Bách vừa gửi lệnh…
mà hệ thống Vanguard Tech không thể chặn — vì nó được kích hoạt bằng sinh trắc học chủ sở hữu duy nhất: Trần Bách.

Người mà họ từng gọi là “thằng thất bại”.

Người mà Linh từng bỏ lại trong bệnh viện, giữa tiếng máy thở và mùi thuốc sát trùng.

Người mà Đức từng gọi là “đồ vô tích sự” — ngay trước khi ký hợp đồng bán công ty cho… chính người anh ta vừa chê bai.

Bách xoay người, đi về phía ban công.

Gió từ sông Sài Gòn thổi mạnh, vạt áo khoác tung lên — lộ ra đường viền vest đen, chỉ thêu chữ T.B. nhỏ bằng chỉ bạc ở cổ tay áo.

Không ai dám gọi tên anh.

Không ai dám thở.

Chỉ có tiếng vang của rượu đổ, và tiếng Đức thì thầm — như lời cầu siêu cho chính mình:

— Ông… ông là ai?

Bách không quay lại.

Chỉ khẽ đáp, vừa đủ để Linh nghe thấy:

— Là người từng để em chọn giữa tình yêu và tiền.
Giờ thì…
em chọn sai rồi.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng