Chương 11: Quét Sạch Danh Dự

Màn hình điện thoại Linh sáng bừng lúc 2:17 sáng — không phải tin nhắn từ Đức, mà là một dòng chia sẻ từ tài khoản Trần Bách Holding, kèm hashtag #Chuyện Mẹ Tôi.

Không ảnh. Không lời dẫn. Chỉ một file PDF có mật khẩu mở — và tiêu đề in đậm, chữ đen trên nền trắng như tờ cáo phó:
DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI ĐÃ NÓI VỚI TÔI RẰNG “MẸ MÀY CHẲNG KHÁC GÌ CÂY CỎ TRÊN ĐƯỜNG”.

Linh run tay mở khóa bằng mật khẩu MẹBách2018 — năm bà nằm viện ung thư giai đoạn cuối, trong khi Linh đang đi du lịch Bali cùng Đức.

File mở ra. Mỗi tên một trang. Mỗi trang một đoạn ghi âm — thời gian, địa điểm, người nói, và transcript được đánh máy rõ ràng từng dấu chấm phẩy.

Tên cô đứng đầu danh sách.

Dòng thứ nhất: Linh (bạn gái cũ của Trần Bách), ngày 12/03/2018, quán cà phê The Loft, nói với Minh: “Tao thấy bà ấy nằm đó như cục thịt thối, thở còn không đều mà Bách còn ôm lấy tay suốt ngày. Thật sự… làm tao buồn nôn.”

Dưới đó là đoạn ghi âm dài 47 giây — giọng Linh, trong trẻo, rõ ràng, cười khúc khích giữa câu nói.

Tên Minh đứng thứ hai.

Dòng thứ hai: Minh (thủ lĩnh nhóm bạn), ngày 19/05/2018, tiệc sinh nhật Đức, nói với cả bàn: “Bà cụ đó mà sống thêm ba tháng nữa thì Bách chắc bán thận để trả tiền thuốc. Nhưng mà… tao cá là bà ta sẽ chết trước — vì cái nghèo cũng giết người nhanh hơn ung thư.”

Dưới đó là video quay lén — góc từ trên trần, Minh nâng ly, mặt đỏ rực, ngón tay trỏ thẳng vào chiếc ghế trống bên cạnh — chỗ Bách từng ngồi, trước khi bỏ đi sau khi mẹ anh qua đời ba ngày.

Tên Đức đứng thứ ba.

Dòng thứ ba: Đức (CEO công nghệ), ngày 04/07/2018, cuộc gọi nội bộ với nhà đầu tư: “Tôi đã kiểm tra hồ sơ bệnh án của bà cụ rồi. Ung thư phổi giai đoạn IV, nhưng Bách giấu kỹ lắm. Có thể vì… ông ta xấu hổ? Một thằng con trai để mẹ chết trong cảnh không có bảo hiểm, không có phòng riêng, chỉ có tấm thẻ BHYT rách mép.”

Dưới đó là bản sao hóa đơn viện phí — có dấu đỏ của bệnh viện, nhưng bị khoanh tròn bằng bút đỏ: “Số tiền còn thiếu: 87.420.000đ — do Trần Bách chưa thanh toán.”

Giữa trang, một dòng in nghiêng:
— Hóa đơn này đã được thanh toán đầy đủ vào ngày 05/07/2018. Người thanh toán: Trần Bách.
— Hóa đơn gốc bị Đức giữ lại, chỉnh sửa số dư, gửi cho nhà đầu tư như bằng chứng về “sự bất lực” của Bách.

Linh ném điện thoại xuống sàn đá hoa cương.

Tiếng vỡ màn hình như tiếng xương gãy.

Ba phút sau, chuông cửa reo.

Cha cô đứng ngoài — áo sơ mi chưa kịp cài hết cúc, mặt trắng bệch, tay run cầm cập tờ báo in sẵn: Thời Báo Kinh Tế — trang nhất, ảnh chụp màn hình danh sách, kèm dòng tít: “AI ĐÃ GIẬM CHÂN LÊN DI ẢNH NGƯỜI MẸ CỦA CHỦ TỊCH TRẦN BÁCH HOLDING?”

Cha Linh không hỏi. Ông chỉ đặt tờ báo lên bàn kính, rồi cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn cưới trên kệ — đưa thẳng vào tay Linh.

— Hủy hôn. Ngày mai. Trước 9 giờ sáng.

Không một lời xin lỗi. Không một lần gọi tên Bách.

Chỉ có tiếng khóa cửa vang lên — lần đầu tiên trong đời, cha cô khóa trái cánh cửa phòng con gái.

Cùng lúc đó, ở tầng 22 tòa nhà An Phú, Đức đang vật lộn với dây thừng buộc quanh cổ — dây bị đứt giữa chừng, rơi xuống sàn như con rắn bị cắt làm đôi. Cảnh sát đến lúc anh đang nôn mửa, tay ôm cổ, mắt trợn trắng.

Trên bàn làm việc, laptop còn mở — tab Facebook vẫn đang ở bài viết của Trần Bách Holding. Dưới bài, bình luận đầu tiên là của một phóng viên:
“Anh Đức ơi, tôi vừa xác minh: công ty anh mua bằng vốn vay ngân hàng từ tập đoàn Bách Phát — vốn đã bị Trần Bách Holding thôn tính từ tháng Tư. Anh có biết điều đó không?”

Đức không trả lời.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái cuối cùng mình vừa đăng — 17 phút trước khi thắt dây:
“Mọi người đừng lo. Tôi ổn. Chỉ là… hơi mệt.”

Dưới đó, một lượt thích duy nhất.
Từ tài khoản Trần Bách.

Không comment. Không chia sẻ.
Chỉ một lượt thích — như đóng dấu lên bản án.

Ở quán cà phê gần sân bay Tân Sơn Nhất, Minh đang ngồi đối diện người đồng nghiệp cũ — người từng gọi Bách là “thằng ăn mày mặc vest”.

Người đồng nghiệp đẩy một chiếc USB qua mặt bàn.

— Đây là toàn bộ email nội bộ của anh, gửi cho hội đồng quản trị lúc 2019. Trong đó, anh bảo: “Nếu Trần Bách còn sống, hãy giả vờ không biết. Nếu nó chết rồi — thì lập tức xóa sạch mọi hợp đồng liên quan đến mẹ nó. Đừng để ai nhắc tới tên bà ấy.”

Minh muốn cười.

Nhưng miệng anh chỉ há ra, không phát ra âm thanh nào.

Chiếc USB lạnh như thiếc.

Và phía xa, trên màn hình TV treo tường, tin tức bật tự động:
“…Trần Bách Holding vừa công bố báo cáo thường niên: lợi nhuận tăng 412% so với năm ngoái. Chủ tịch Trần Bách từ chối phỏng vấn, nhưng gửi thông điệp ngắn: ‘Tôi không trả thù. Tôi chỉ thu hồi những gì thuộc về mình — kể cả danh dự của mẹ tôi.’”

Minh nuốt nước bọt.

Cổ họng anh khô rát — như bị ai đổ xi măng tươi vào trong.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng