Chương 10: Nghiền Nát Hy Vọng

Minh quỳ giữa sàn đá hoa cương, đầu gục thấp đến mức trán chạm mép bàn tiệc — nơi còn vương vệt rượu vang khô bám như máu đông. Hai tay anh siết chặt thành ghế, khớp ngón trắng bệch, móng cắm sâu vào da thịt. Không phải vì đau. Mà vì tiếng tim đập trong tai mình quá lớn, lấn át cả tiếng nhạc nền và tiếng thì thầm kinh hoàng từ những người bạn cũ đứng sau lưng.

— Bách… anh… cho em một cơ hội.

Giọng Minh run, nhưng không phải giọng người cầu xin — mà là giọng kẻ vừa bị moi ruột ra phơi nắng, vẫn cố nặn ra chút hơi ấm cuối cùng để giả vờ mình còn nguyên vẹn.

Bách không đáp. Anh chỉ khẽ giơ tay. Thư ký bước tới, đặt lên mặt bàn một tập giấy mỏng, bìa cứng màu đen, in chìm chữ “Trần Bách Holding” ở góc dưới bên phải — không nổi bật, nhưng đủ khiến Minh nuốt nước bọt nghe rõ như tiếng xương gãy.

Bách đẩy tập giấy về phía Minh bằng đầu ngón tay cái. Không cần nói. Chỉ cần ánh mắt — lạnh, không rung động, không giận dữ, không khoái cảm — như đang nhìn một con ốc vít lỏng trong dây chuyền sản xuất, cần siết lại hay vứt đi.

— Ký đi. Làm bảo vệ tòa nhà số 7 Trần Hưng Đạo. Mười năm. Lương tháng hai mươi triệu. Đủ trả nợ. Đủ nuôi mẹ mày. Đủ để mày nhớ rõ từng ngày mày đã nhổ vào mặt bà ấy khi bà nằm liệt giường.

Minh đưa tay run rẩy. Ngón trỏ chạm vào mép giấy. Cổ họng nghẹn. Miệng mở ra, định nói gì đó — lời cam kết, lời ăn năn, lời hứa sẽ làm tròn bổn phận — nhưng chưa kịp phát âm, Bách đã rút lại tờ giấy.

Rồi xé.

Không chậm rãi. Không kịch tính. Chỉ một cái giật mạnh, dứt khoát, hai tay kéo ngược — rắc — tờ giấy đứt làm đôi, rồi rắc — lần nữa — thành bốn mảnh. Mảnh thứ ba bay xuống sàn, dính vào vệt rượu vang chưa lau sạch.

Bách cầm nửa tờ còn lại, đưa sát mặt Minh.

— Mày nghĩ tao thiếu người giữ cửa?

Minh ngẩng đầu. Mắt đỏ, nước mắt chưa rơi — vì kiềm nén, không phải vì tự trọng.

— Nhưng… anh từng gọi em là anh trai…

— Đúng.
Bách cười. Không nhếch mép. Chỉ khóe môi giật nhẹ, như dao cắt qua da sống.

— Lúc mày gọi mẹ tao là “bà ăn mày”, tao cũng gọi mày là anh trai.
Lúc mày cầm tiền của tao để cưới vợ, rồi khóa số điện thoại tao sau khi mẹ tao mất, tao vẫn gọi mày là anh trai.
Tao gọi mày là anh trai — cho đến khi tao nhận ra: người ta không gọi chó bằng tên anh trai, dù nó biết ngồi, biết bắt tay, biết liếm chân chủ.

Minh há mồm. Không phải để phản bác. Mà vì không khí trong cổ họng bỗng đặc quánh — như có bàn tay vô hình bóp chặt khí quản.

Bách đứng dậy. Áo khoác vung nhẹ, lộ ra viền vest đen, chỉn chu đến từng đường chỉ may — không phải hàng hiệu, mà là hàng may đo riêng, mỗi đường kim là một mệnh lệnh, mỗi nếp gấp là một bản án.

Anh bước qua Minh — không giẫm, không né, không dừng — như đi qua một vật thể không tồn tại.

Rồi dừng lại ở mép ban công. Gió Sài Gòn chiều thổi mạnh, cuốn tóc anh bay ngược. Từ đây, anh có thể nhìn thấy biển hiệu “Trần Bách Holding” trên tòa nhà đối diện — sáng rực, không chớp, không lay.

Phía sau, Minh vẫn quỳ. Nhưng không còn ai đứng cạnh anh.

Cả lớp im lặng. Không ai dám ho. Không ai dám thở sâu. Một người bạn cũ vừa buông ly rượu, tiếng thủy tinh chạm đá cạch — khiến cả người co rúm.

Bách không quay lại.

Chỉ nói, nhỏ, rõ, từng chữ như đinh đóng xuống sàn:

— Tao đổi ý.
Mày không xứng.

Và bước đi — để lại Minh quỳ giữa đống giấy vụn, giữa vệt rượu khô, giữa tiếng tim đập rền rĩ như tiếng chuông báo tử.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng