Mưa Sài Gòn không rơi — nó đổ.
Đổ như trời muốn rửa sạch cái mặt nạ vừa bị lột ra trước mặt cả đám bạn xưa.
Bách đứng trên ban công tầng hai mươi bảy, tay cầm ly rượu vang chưa kịp nhấp, mắt không nhìn xuống, chỉ dõi theo biển hiệu Trần Bách Holding đang sáng rực đối diện — chữ vàng khối, viền LED lạnh như ánh thép, phản chiếu lên mặt kính khách sạn như một lời tuyên án không cần đọc to.
Phía dưới, cả lớp đang tan tác giữa sân thượng ướt sũng.
Không còn nhạc sống. Không còn nến thơm. Không còn tiếng cười khẩy của Minh khi nãy còn gọi Bách là “thằng giao hàng đi lạc vào tiệc người ta”.
Giờ thì Minh đang ôm đầu gào lên với quản lý khách sạn: “Cắt điện? Tắt điều hòa? Hủy toàn bộ dịch vụ? Đây là buổi họp lớp được thanh toán trước rồi!”
Quản lý khách sạn — người vừa nhận cuộc gọi từ tổng đài Trần Bách Holding — chỉ đưa cho hắn một tờ giấy in phẳng lì, không dấu mộc, không tên người ký, nhưng có đúng một dòng:
“Tòa nhà này thuộc sở hữu hợp pháp của Trần Bách Holding kể từ 14 giờ 03 phút hôm nay. Mọi dịch vụ tại khu vực tầng 25–30 đã bị đình chỉ theo điều khoản 7.2 hợp đồng chuyển nhượng tài sản.”
Minh giật tờ giấy, tay run, nước mưa trộn với mồ hôi chảy thành từng vệt đen trên áo sơ mi Gucci mới mua ba ngày trước.
— Mày làm gì thế?! — hắn quay lại, mắt đỏ ngầu, tóc dính chặt lên trán — Mày mua tòa nhà để… để làm gì?! Để đứng đó mà cười à?!
Bách không trả lời.
Anh chỉ nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống lan can, tiếng cạch nhỏ nhưng chói tai trong khoảng lặng đẫm mưa.
Rồi anh bật micro gắn trong cổ áo — chiếc mic mini không nhãn hiệu, nhưng đủ rõ để cả sân thượng nghe từng âm tiết:
— Tôi mua tòa nhà để các anh thấy rõ:
Người mà các anh bắt quỳ nhặt tiền lúc nãy…
Là chủ nhân duy nhất được phép tắt điện nơi các anh đang đứng.
Là người duy nhất có quyền hủy dịch vụ các anh đang dùng.
Là người duy nhất có thể khiến quản lý khách sạn — người vừa nãy còn gọi các anh là “quý khách VIP” — giờ phải cúi đầu xin lỗi vì… không thể phục vụ thêm.
Linh đứng nép sau cột, váy ren trắng đã lem bùn, tay siết chặt túi xách như nắm lấy chút danh dự còn sót lại. Cô mở miệng định nói gì — nhưng Bách đã quay sang, ánh mắt không giận, không hận, chỉ như nhìn một vật vô tri vừa bị loại khỏi danh sách kiểm kê:
— Linh à. Năm ngoái em từng bảo với mẹ tôi: “Chị đừng lo, em sẽ chăm sóc anh ấy thay chị.”
Rồi em về nhà, bật máy ghi âm, và nói với Đức: “Thằng Bách ngu quá, tin mình đến mức ký luôn hợp đồng ủy quyền toàn bộ cổ phần startup cho em — cứ như thể em là vợ chưa cưới vậy.”
Giọng Bách vẫn đều đều, không cao, không thấp — nhưng từng chữ như cái búa đóng đinh vào đầu cô.
— Hôm nay em sắp kết hôn với Đức.
Mà Đức thì vừa bị tôi thu hồi toàn bộ cổ phần — cùng với bản ghi âm cuộc trò chuyện đó — gửi thẳng cho hội đồng quản trị và gia đình em lúc 13 giờ 47 phút.
Linh ngã khuỵu. Không phải vì ngất — mà vì chân mềm nhũn, không còn sức giữ thân hình vốn từng tự hào là “người phụ nữ duy nhất khiến Bách run tay khi chạm vào”.
Minh lao tới, nắm cổ áo Bách — nhưng chưa kịp siết, hai vệ sĩ đã xuất hiện như bóng ma, tay đè lên vai hắn, ngón cái ấn chính xác vào huyệt vai khiến cánh tay hắn tê rần, buông thõng.
— Mày… mày chơi bẩn — Minh khàn giọng, nước mưa chảy vào miệng, mặn chát.
Bách cúi xuống, gần sát mặt hắn — hơi thở ấm, mùi nước hoa gỗ trầm, không chút run rẩy.
— Không.
Tôi chỉ chơi lại đúng cách các người từng dạy tôi.
Các người dạy tôi:
Tiền là chân lý.
Dối trá là chiến thuật.
Và lòng tốt… là điểm yếu phải khai thác.
Anh rút điện thoại “cùi bắp” ra, lật mặt lưng — nơi có vết xước cũ, nhưng bên trong là chip mã hóa quân sự cấp 3, do chính tay anh thiết kế năm ngoái.
— Còn cái điện thoại này…
Các người tưởng là đồ bỏ đi.
Nhưng nó vừa gửi lệnh khóa tài khoản cá nhân của Minh.
Vừa kích hoạt báo cáo thuế bất thường từ công ty con của em gái Linh.
Vừa phát tín hiệu cho ngân hàng hủy hạn mức tín dụng của Đức — ngay khi hắn đang cố gọi điện cầu cứu.
Giọng Bách hạ thấp, gần như thì thầm — nhưng cả sân thượng im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa rít qua khe cửa:
— Các người không thất bại vì nghèo.
Mà thất bại vì nghĩ người nghèo không biết…
đếm từng đồng các người vứt đi.