Chiếc điện thoại cũ kỹ trong tay Bách kêu một tiếng “tít” ngắn — không phải thông báo tin nhắn, mà là âm thanh kích hoạt trình phát tự động trên màn hình lớn phía sau quầy bar.
Màn hình bật sáng. Không phải logo thương hiệu, không phải slide giới thiệu công ty. Là video quay lén — góc máy rung nhẹ, từ cửa sổ phòng bệnh 307 Bệnh viện Chợ Rẫy, mùa hè năm ngoái.
Hình ảnh mờ, nhưng rõ từng nét: Minh đứng trước giường mẹ Bách, tay cầm ly nước, miệng cười nhạt. Linh ngồi bên cạnh, chân bắt chéo, móng tay sơn đỏ tươi chạm nhẹ vào điện thoại đang mở ứng dụng chuyển khoản. Trên màn hình nhỏ, dòng chữ hiện rõ: “Chuyển 50 triệu — đủ rồi, đừng gọi thêm.”
Giọng Minh vang lên, chậm rãi, như đang giảng bài cho học sinh ngu dốt:
— Bà nằm đây mà còn đòi hỏi con trai phải về lo? Thôi đi bà ơi, thằng Bách giờ làm gì được đâu. Tốt nhất là… buông tay cho nó nhẹ người.
Linh khẽ cười, giọng ngọt lịm như siro thuốc ho:
— Dạ, con cũng khuyên anh ấy vậy. Nhưng anh ấy cứ ôm khư khư cái danh nghĩa “con hiếu”… nghe mà buồn cười.
Màn hình chuyển cảnh — lần này là tin nhắn. Gửi từ số lạ, nhưng Bách đã cài định vị IP từ ba tháng trước. Nội dung hiện từng dòng, phông chữ trắng trên nền đen, mỗi ký tự như dao gọt:
> “Bà cụ già rồi thì cứ nằm yên mà chờ chết. Đừng kéo con trai xuống bùn với mình.”
> “Cô Linh bảo rồi: tiền gửi xong là cắt luôn liên lạc. Đừng có gọi nữa, nghe phát mệt.”
> “Thằng Bách giờ chỉ đáng để làm ‘người đưa thư’ cho bọn tôi. Mày thử tưởng tượng nó mặc áo giao hàng chạy khắp Sài Gòn không?”
Im lặng. Chỉ còn tiếng điều hòa rền rền, và tiếng rượu vang đổ tràn khỏi ly của ai đó — cái ly vừa rơi từ tay Linh.
Cô ta ngã khuỵu. Không phải vì xúc động. Mà vì đầu óc bị đập vỡ thành từng mảnh bởi chính những lời mình từng nói — giờ quay lại đâm thẳng vào thái dương.
Minh vùng dậy, mặt đỏ tía tai, mắt trợn trắng:
— Mày dám chơi bẩn?!
Bách bước tới. Không nhanh. Không chậm. Mỗi bước giày da chạm sàn đá hoa cương đều phát ra âm thanh khô khốc — cạch… cạch… cạch… — như tiếng búa đóng đinh vào quan tài tình bạn.
Anh dừng trước mặt Minh. Nhìn thẳng vào đồng tử đang co rút. Rồi nhẹ nhàng, như đang đọc thực đơn:
— Tôi không chơi bẩn. Tôi chỉ chơi lại — theo cách các người từng chơi tôi.
Anh giơ điện thoại lên. Màn hình vẫn còn hiển thị tin nhắn cuối cùng — dòng chữ “người đưa thư”.
— Hôm nay tôi mặc đồng phục giao hàng.
— Nhưng không phải để giao đồ.
— Mà để giao bản án.
Minh há miệng. Chưa kịp bật ra tiếng nào, thì Bách đã xoay người, ngón tay ấn mạnh vào nút phát tiếp.
Màn hình đổi sang clip mới: Linh đang hôn Đức — ngay trong văn phòng của Bách, lúc anh còn là CEO. Phía sau, tấm kính mờ phản chiếu gương mặt Bách đang đứng ngoài cửa, tay cầm hồ sơ sa thải.
Tiếng Linh vang lên, rõ như chuông báo tử:
— Anh ấy quá nghiêm khắc. Em cần một người biết chiều.
Bách không quay lại. Chỉ khẽ nhấc cằm, ra lệnh qua micro gắn ở cổ áo:
— Phát toàn bộ. Từ đầu.
Âm thanh đầu tiên vang lên — là tiếng mẹ Bách ho khò khè trong video cũ.
Rồi tiếng Minh cười.
Rồi tiếng Linh thở dài.
Rồi tiếng đồng hồ treo tường trong phòng bệnh tích tắc — như nhịp tim đang ngừng đập.
Không ai dám nuốt nước bọt.
Vì cả đám vừa nhận ra: thứ họ gọi là “thằng thất bại”, hóa ra là người duy nhất giữ nguyên bản sao của mọi tội ác — từng chữ, từng giây, từng hơi thở phản bội.