Chương 12: Thanh Toán Nợ Máu

Gió từ đỉnh cao Sài Gòn thổi xiên qua khe cửa kính, vạt áo khoác đen của Bách bay lên như cánh dơi đói máu — rồi hạ xuống, để lộ đường viền bạc của chiếc vest may đo riêng, cổ áo cứng cáp ôm gọn xương quai xanh, tay áo vừa khít đến từng milimet nơi cổ tay. Không một nếp nhăn. Không một dấu vết của người từng quỳ giữa sàn đá hoa cương lúc nào.

Phía sau anh, cả lớp mười hai năm không gặp đang nằm rạp trên mặt đất.

Không phải cúi đầu. Không phải chào hỏi. Mà là quỳ — gối đè lên khăn trải bàn trắng muốt, tay bám vào mép bàn như muốn níu lấy cái gì còn sót lại của danh dự. Minh thì hai tay chống sàn, lưng cong như con tôm luộc, mồ hôi trộn rượu vang đỏ sẫm thấm ướt cổ áo sơ mi hiệu Gucci mới mua hôm trước. Linh thì ngồi thụp xuống, váy lụa xé rách ở đầu gối, tay run rẩy cầm điện thoại — nhưng màn hình đã tắt từ lâu, vì Bách vừa ra lệnh khóa toàn bộ thiết bị mạng trong bán kính năm trăm mét.

Bách không quay lại.

Anh chỉ bật micro gắn trong ve áo — tiếng nói vang đều, không cao, không thấp, không run, không giận — như một bản thông báo thời tiết:

“Tình bạn đã chết.”

Một nhịp dừng. Gió lùa mạnh hơn, cuốn theo mấy tờ giấy in tên công ty — Trần Bách Holding — bay lả tả từ bàn tiệc sang ban công, dính vào giày da bóng loáng của anh.

“Hôm nay, tôi chỉ thu nợ.”

Minh ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu, giọng nghẹn đặc: “Bách… mày làm vậy là tàn nhẫn!”

Bách cười — lần đầu tiên trong đêm, và cũng là lần cuối cùng.

Cười bằng khóe môi trái, không động đến răng, không nhúc nhích cơ mặt nào khác. Như một lưỡi dao rút khỏi bao.

“Tàn nhẫn?” Anh hỏi, vẫn không quay lại. “Khi mày gọi mẹ tao là ‘bà già ăn mày’ giữa bệnh viện Chợ Rẫy? Khi mày chụp ảnh bà nằm bất tỉnh, đăng lên group lớp kèm caption: ‘Thằng Bách nuôi mẹ bằng tiền trợ cấp xã hội — ai cho nó tư cách ngồi chung bàn với mình?’?”

Linh bật khóc — tiếng nấc gãy đoạn, như dây đàn đứt giữa chừng.

Bách nhẹ nhàng rút từ túi áo trong một chiếc USB màu đen, nhỏ bằng đầu ngón tay.

“Đây là bản sao gốc video các người quay đêm sinh nhật bà tao — khi bà vừa phẫu thuật não xong. Mày, Linh, đứng bên giường, cười nói: ‘Giờ mà có đứa nào cưới nó thì thiệt thân.’ Còn mày, Minh — mày nâng ly, nói to: ‘Chúc mừng thằng thất bại! Đời nó chỉ có thế thôi!’

Anh xoay người — chậm rãi — đủ để tất cả nhìn thấy ánh mắt mình: không hận, không đau, không thương. Chỉ là một khoảng trống đen kịt, nơi từng có trái tim.

Rồi anh ném USB xuống sàn.

Không phải vỡ. Không phải ném mạnh. Mà là thả — như một thứ rác đã được phân loại kỹ.

Chiếc USB chạm nền đá, phát ra tiếng cạch nhỏ — nhưng đủ khiến Linh co rúm người như bị đâm vào thái dương.

Bách bước về phía cửa.

Không ai dám chặn.

Không ai dám thở.

Chỉ có tiếng nước hoa nồng nặc mùi hống hách của hắn — mùi gỗ đàn hương pha chút kim loại lạnh — còn vương lại trên không khí, như một lời tuyên án chưa cần ký tên.

Cửa thang máy đóng lại.

Trong phòng, Minh úp mặt vào bàn, vai run.

Linh thì đang cố mở điện thoại — nhưng màn hình chỉ hiện dòng chữ trắng trên nền đen:
THIẾT BỊ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP TRUY CẬP. LIÊN HỆ QUẢN TRỊ VIÊN: TRAN BACH HOLDING.

Bên ngoài, biển hiệu “TRẦN BÁCH HOLDING” sáng rực — không chớp, không nhấp nháy, không cần giới thiệu.

Chỉ là sự thật.

Và sự thật thì không bao giờ xin phép.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng