Chương 7: Cắt Đứt Đường Chạy

Tiếng chuông điện thoại reo lên như tiếng báo tử.

Minh đang nâng ly rượu vang thứ ba — tay run, môi khô nứt — thì màn hình sáng lên dòng chữ: Ngân Hàng TMCP Phát Triển Việt Nam.

Anh bấm nghe. Không nói gì. Chỉ đứng dậy, bước ra ban công, lưng cong như cua luộc.

Giọng nhân viên tín dụng đều đều, không cảm xúc:
— Anh Minh à, tài sản thế chấp là căn biệt thự Phú Mỹ Hưng và cổ phần tại Công ty Đức Thành đã bị xử lý theo điều khoản 7.2 hợp đồng tín dụng. Thời hạn thanh toán nợ gốc và lãi là… hôm nay. Nếu không tất toán trong vòng 24 giờ, chúng tôi sẽ khởi tố vụ việc chuyển nhượng trái phép tài sản thế chấp sang tên vợ anh — người không có quyền ký nhận bảo lãnh.

Minh buông điện thoại. Nó rơi xuống sàn đá hoa cương với tiếng cạch nhỏ, nhưng cả rooftop như vang lại.

Trong phòng, tiếng cười tắt lịm.

Linh quay sang Đức — người vừa xỉn nhẹ, mặt trắng bệch — rồi vội cúi đầu chỉnh lại dây chuyền, như thể cái vòng vàng ấy có thể che được vết nứt trên danh dự.

Một người bạn cũ — Tùng, từng cùng Minh bắt nạt Bách hồi cấp ba vì “mày ăn cơm từ thiện mà dám ngồi bàn trên” — bước tới gần Minh, giọng run:

— Này… Minh ơi… mày ổn chứ?

Minh chưa kịp trả lời, thì Tùng đã quỳ sụp xuống ngay giữa lối đi, hai tay chắp trước ngực như cầu khấn:

— Bách ơi! Bách! Xin anh tha cho Minh! Mày biết mà, ngày xưa tụi tao cũng chỉ đùa thôi! Thôi mà… tha cho nó một lần!

Bách đang ngồi cạnh bàn tiệc, tay cầm chiếc muỗng bạc chạm khắc hình rồng — món đồ do chính xưởng kim hoàn của Trần Bách Holding làm riêng cho khách VIP. Anh không nhìn Tùng. Chỉ xoay muỗng giữa ngón trỏ và ngón giữa, nghe tiếng rắc rắc của lớp men bạc bị cào xước.

Rồi bất chợt — anh giơ chân phải, nhẹ nhàng đá vào hông Tùng.

Không mạnh. Nhưng đủ.

Tùng ngã nghiêng, đầu đập vào chân ghế inox, răng va vào nhau cạch. Miệng hắn há hốc, nước miếng nhỏ xuống cổ áo sơ mi trắng đã thấm mồ hôi.

Bách đặt muỗng xuống, lau ngón tay bằng khăn ăn thêu chữ TBH ở góc.

— Đùa?
Anh khẽ cười. Không mở miệng to. Chỉ đủ để những người gần bàn nghe rõ từng âm:

— Hôm tao đưa mẹ vô bệnh viện, nằm giường tầng dưới, các người ngồi trên lầu ăn buffet Nhật, chụp ảnh đăng Facebook: “Thật may mắn vì không sinh ra trong gia đình nghèo!”
— Hôm tao xin tiền phụ huynh đóng học phí, các người gửi tin nhắn group: “Thằng Bách cứ như con chó, van mãi không chán.”
— Còn giờ…
Anh dừng lại, ngẩng mặt lên. Ánh đèn rooftop chiếu xiên qua mái tóc cắt ngắn, lộ rõ đường xương hàm sắc như lưỡi dao.

— Giờ các người quỳ xuống… để cầu xin thứ tha cho kẻ từng giẫm lên mặt tao?
Anh đứng dậy. Vẻ ngoài vẫn là giao hàng — áo thun xanh lá, logo “Giao Nhanh 24/7” phai màu. Nhưng khi anh bước tới, cả đám bạn như bị hút vào một lực hút vô hình.

— Thứ tha là thứ dành cho người đáng thương.
Anh cúi xuống, gần sát mặt Tùng đang nằm vật trên sàn, hơi thở phà vào tai hắn:

— Còn tụi bây?
— Chỉ xứng làm… bài học.

Giọng Bách không lớn. Nhưng mỗi từ như một cái búa gõ vào tai.

Phía sau, Linh bật khóc. Không phải vì thương Minh. Mà vì cô vừa nhận được tin nhắn từ mẹ mình: “Hủy hôn lễ. Gia đình Đức bị điều tra rửa tiền. Con đừng dính vô.”

Đức vùng dậy, định lao tới Bách — nhưng hai bảo vệ mặc vest đen đứng hai bên cửa lập tức chặn trước.

Bách không thèm quay lại.

Chỉ đưa tay ra phía sau, giơ ngón trỏ lên — như hiệu lệnh.

Một nhân viên phục vụ bước tới, đặt lên bàn một chiếc iPad mở sẵn ứng dụng ngân hàng. Màn hình hiện rõ dòng trạng thái:
[THÀNH CÔNG] — Chuyển khoản 3,2 tỷ đồng từ Trần Bách Holding → Ngân hàng TMCP Phát Triển Việt Nam — Tài khoản: Nguyễn Văn Minh.

Nhưng ngay sau đó, một thông báo đỏ chói hiện lên:
[TÀI KHOẢN BỊ KHÓA NGAY SAU KHI NHẬN TIỀN — LÝ DO: CHUYỂN TIỀN TRONG VÒNG 5 PHÚT SAU THÔNG BÁO SIẾT NỢ — VI PHẠM ĐIỀU KHOẢN AN TOÀN TÀI CHÍNH].

Minh nhìn màn hình. Rồi nhìn Bách.

Bách khẽ nhún vai.

— Tao không cho mày thoát.
— Mà cũng… không cho mày chết dễ dàng.

Tiếng mưa bắt đầu rơi ngoài ban công. Nhẹ. Nhưng lạnh.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng