[TEASER SEO]: Nhận thừa kế 100 tỷ, tôi dọn vào biệt thự xa hoa. Trong phòng ngủ của cô con gái thật, tôi tìm thấy cuốn nhật ký với lời cảnh báo đẫm máu: “Họ đã tạo ra 50 bản sao. Nếu bạn đọc được dòng này, hãy chạy đi.”
Chiếc xe đưa tôi đến trước cổng biệt thự dừng lại một cách êm ái, tiếng động cơ tắt hẳn để nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đáng sợ của khuôn viên rộng lớn. Luật sư Trọng đã đưa tôi chìa khóa, một nụ cười mỏng không chạm tới mắt, rồi rời đi sau câu chúc mừng nghe như lời đe dọa ngụy trang. “Chúc cô sớm quen với cuộc sống mới, Băng Di.” Cái tên ấy vẫn khiến da thịt tôi nổi gai. Tôi không phải Băng Di. Tôi là Linh, nhân viên ngân hàng hai mươi chín tuổi với những khoản vay chưa trả hết, cho đến một tuần trước.
Cánh cổng sắt nặng nề mở ra, để lộ một dinh thự màu trắng sữa, kiến trúc tân cổ điển với những hàng cột vươn cao như xương sườn của một con quái vật đang ngủ. Không một bóng người. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua những luống hoa hồng được cắt tỉa quá hoàn hảo, đến mức trông giống thứ nhựa. Tôi bước vào, tiếng giày gõ nhịp lên đá cẩm thạch lạnh ngắt vang vọng trong đại sảnh trống trải. Mùi nước hoa cổ điển, nồng nặc mùi hoa nhài và gỗ đàn hương, ám vào từng thớ vải rèm, như thể căn nhà đã ngấm nó suốt nhiều thập kỷ.
Phòng ngủ được chỉ định cho tôi nằm ở cuối hành lang tầng hai. Nó rộng bằng cả căn hộ cũ của tôi, với giường canopy màu ngà và cửa sổ kính từ sàn đến trần nhìn ra khu vườn. Nhưng ánh mắt tôi dán chặt vào cánh cửa gỗ sồi đối diện, được khóa bằng ổ khóa cơ tinh xảo. Phòng của Băng Di thật. Chìa khóa nằm trong phong bì luật sư giao, cùng di chúc. Bàn tay tôi hơi run khi tra chìa. Tiếng click khô khốc.
Căn phòng bên trong chìm trong bóng tối, rèm kéo kín mít. Tôi bật đèn. Nó không giống một căn phòng của người đã khuất, mà giống một bảo tàng được giữ nguyên hiện trạng. Đồ chơi nhồi bông xếp ngay ngắn trên kệ, sách giáo khoa cấp ba đặt gọn trên bàn, thậm chí một ly nước cam còn nửa ly trên đầu giường, khô cứng lại từ lâu. Một sự tôn thờ lạnh lùng.
Tôi lục soát, không hiểu mình đang tìm kiếm điều gì. Có lẽ là dấu vết của một con người thật, không phải bức chân dung hoàn hảo mà tôi được yêu cầu phải bắt chước. Ngăn kéo tủ đầu giường bị kẹt. Tôi dùng hết sức kéo mạnh, nó bật ra với tiếng rên rỉ bằng gỗ, và một vật gì đó rơi xuống thảm.
Một cuốn nhật ký bìa da cũ kỹ, khóa bằng móc đồng nhỏ xíu. Khóa đã gỉ sét, tôi chỉ cần bẻ nhẹ là nó vỡ tung. Những trang giấy chất lượng cao, chữ viết tay nắn nót của một cô gái trẻ, nhưng vội vã và ngày càng loạng choạng.
*Ngày 12 tháng 3 – Bố lại đưa tôi đến phòng thí nghiệm. Mũi tiêm lần này đau hơn. Họ nói đó là vitamin, nhưng tôi thấy ánh mắt của Tiến sĩ Lê. Nó giống như… sự phấn khích.*
*Ngày 30 tháng 4 – Mẹ khóc. Bố quát. Tôi nghe được từ “thất bại”, “mẫu vật”, và “cần tăng tốc độ nhân bản”. Nhân bản cái gì? Tôi sợ.*
Tim tôi thắt lại. Tôi lật nhanh những trang cuối cùng. Chữ nghuệch ngoạc, có những vệt mực nhòe như nước mắt, hoặc… máu?
*Ngày 7 tháng 6 – Tôi tìm thấy tài liệu trong máy tính bố. Họ không cố cứu tôi. Căn bệnh này không thể chữa. Họ đang dùng tế bào của tôi. Họ đã tạo ra 50 bản sao. Năm mươi! Để thay thế tôi khi tôi chết. Họ gọi đó là Dự án Echo.*
*Ngày cuối cùng – Nếu bạn đọc được dòng này, bạn là một trong số họ. Bạn không phải tôi. Bạn chỉ là bản sao. Và họ sẽ không để bạn sống. Họ sẽ quan sát, kiểm tra, tìm ra khuyết điểm. Và khi họ tìm thấy… HÃY CHẠY ĐI. ĐỪNG TIN AI CẢ. CHẠY ĐI!*
Dòng cuối cùng bị gạch xóa mạnh đến rách giấy, kết thúc bằng một vệt nâu đen khô cứng trông rất giống máu.
Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là kêu thét hay khóc. Là một sự tê liệt. Không khí trong phòng đặc quánh lại, mùi bụi và mùi nước hoa cũ bỗng trở nên sặc sụa. Từng chữ trong di chúc lướt qua trí óc tôi: “… để lại toàn bộ tài sản cho Hoàng Băng Di, với điều kiện cô ấy sống trong biệt thự gia đình ít nhất một năm và tuân theo mọi quy tắc do người quản gia đặt ra…”
Đó không phải di chúc. Đó là hợp đồng cho một thí nghiệm. Và tôi là con chuột bạch mới nhất, bản sao số bao nhiêu đây?
Tôi đứng lên, chân tay như không còn thuộc về mình. Tôi phải chạy. Ngay bây giờ. Nhưng cửa sổ phòng này được lắp kính cường lực, và tôi nhìn xuống sân, thấp thoáng bóng người mặc đồng phục màu xám đang đi tuần. Họ không phải vệ sĩ thông thường. Cách di chuyển của họ quá đồng bộ, mắt luôn quét các góc.
Chạy bây giờ đồng nghĩa với thất bại ngay lập tức. Họ sẽ bắt tôi, và “xử lý” như họ đã xử lý những bản sao trước, như cái cách Băng Di thật đã cảnh báo.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi bụi và sợ hãi lọt vào phổi. Tôi không phải Linh ngân hàng yếu đuối nữa. Tôi là kẻ sống sót. Tôi đã sống sót qua tuổi thơ trong trại mồ côi, qua những tháng ngày bị chèn ép ở ngân hàng. Tôi có kỹ năng mà họ không ngờ tới: sự kiên nhẫn của một kẻ quan sát, và kiến thức về hệ thống an ninh, tài chính từ công việc cũ.
Tôi cẩn thận đặt cuốn nhật ký trở lại vị trí cũ, lau sạch dấu vân tay trên khóa đồng vỡ. Tôi rời khỏi phòng, khóa cửa cẩn thận, kéo tấm thảm che đi vết xước trên sàn nơi ngăn kéo bị kẹt.
Trở về phòng mình, tôi đứng trước gương. Gương phản chiếu hình ảnh một phụ nữ trẻ với gương mặt giống hệt những bức ảnh của Băng Di tôi thấy trong phòng. Nhưng đôi mắt thì khác. Đôi mắt của Băng Di trong ảnh ngây thơ, trong sáng. Còn đôi mắt tôi lúc này, sâu thẳm và lạnh giá, đang tính toán từng bước đi.
Được rồi. Họ muốn một Băng Di hoàn hảo? Tôi sẽ cho họ thấy bản sao hoàn hảo nhất. Tôi sẽ tuân thủ mọi quy tắc, sống trong cái lồng son này, và mỉm cười với mọi camera ẩn mà tôi bắt đầu cảm nhận được đang hướng về mình. Nhưng đồng thời, tôi sẽ tìm hiểu mọi ngóc ngách của nơi này, mọi điểm yếu trong hệ thống của họ, và số phận thực sự của những bản sao trước.
Họ nghĩ họ đang kiểm soát một bản sao. Họ không biết, họ vừa cho một kẻ lạ mặt biết tất cả bí mật của mình, và kẻ đó không có ý định làm vật thay thế.
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm bắt đầu buông xuống phủ lấy khu biệt thự. Một ý nghĩ lóe lên, lạnh lẽo và rõ ràng: *Được. Vậy thì chúng ta cùng chơi trò này. Nhưng luật chơi… giờ do tôi đặt.*