[TEASER SEO]: Tôi nói dối bị lạc trước ánh mắt sắc như dao của quản gia. Ông ta thốt ra câu khiến máu tôi đóng băng: “Cô không giống cô ấy. Cô ấy không bao giờ đi lạc.” Cảnh báo tử thần vang lên, và tôi hiểu mình chỉ là chuột bạch trong phòng thí nghiệm sang trọng.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy không khí lạnh cóng tràn vào phổi. “Tôi… tôi bị lạc,” giọng tôi vang lên, cố gắng giữ vẻ ngơ ngác hoàn hảo, mắt mở to hơn một chút như Băng Di vẫn làm trong các bức ảnh huấn luyện. “Căn nhà này quá rộng. Tôi đang tìm phòng đọc sách.”
Ông Lâm không nhúc nhích. Ánh đèn đỏ nhấp nháy chiếu lên những đường gân nổi trên tay ông ta, nắm chặt sau lưng. Thời gian như dãn ra, chỉ còn tiếng báo động đều đều và nhịp thở gấp gáp của chính tôi. Tôi buộc miệng mình phải mím lại, không được run.
“Bị lạc,” ông ta lặp lại, hai từ rơi xuống nặng trịch. Ông bước thêm một bước về phía tôi, khoảng cách thu hẹp đến mức tôi ngửi thấy mùi xà phòng lạnh lẽo và một chút thuốc lá cũ trên áo ông. Đôi mắt màu xám của ông ta quét từ đỉnh đầu tôi xuống gót chân, như một máy quét đang kiểm tra từng milimet sai lệch. “Cô Băng Di,” ông ta nói, giọng trầm khàn hơn, “cô không giống cô ấy ở điểm này.”
Một giọt mồ hôi lạnh chầm chậm chạy dọc theo xương sống tôi, thấm qua lớp vải lụa mỏng manh.
“Cô ấy,” ông Lâm nhấn mạnh, như đang nhắc đến một vật mẫu trong bảo tàng, “có khả năng định hướng gần như bản năng. Băng Di không bao giờ đi lạc, dù là trong khu rừng phía sau nhà hay trong chính ngôi biệt thự này. Đó là một trong những đặc điểm sinh học cơ bản.”
Lời nói của ông ta không phải là một lời buộc tội. Nó là một lời tuyên bố. Một phát hiện. Tôi là một sản phẩm lỗi, một bản sao có khuyết điểm ngay trong ngày đầu tiên.
Hàm tôi siết chặt. Tôi cúi đầu xuống, vai khẽ rũ, diễn tiếp vở kịch thất bại. “Tôi xin lỗi. Tôi… tôi sẽ cố gắng ghi nhớ. Lần đầu ở đây, mọi thứ còn mới lạ.”
“Sự mới lạ không phải là lý do cho sự thiếu sót của bản năng,” ông Lâm cắt ngang, không một chút khoan nhượng. Ông ta đưa tay lên, một cử chỉ nhỏ, và tiếng báo động chói tai đột nhiên tắt phụt. Sự im lặng ập xuống còn đáng sợ hơn. Ánh đèn trần từ từ trở lại màu vàng ấm áp giả tạo. “Đây là lần vi phạm đầu tiên. Và là lần cảnh cáo duy nhất.”
Ông ta bước sát thêm nữa, đến mức hơi thở của ông phả vào mặt tôi.
“Lần sau,” giọng ông ta hạ thấp thành tiếng thì thầm đầy đe dọa, “sẽ không dễ dàng thế. Mọi hành vi sai lệch đều được ghi nhận, phân tích và xử lý. Cô hiểu chứ?”
Tôi gật đầu, cổ họng khô đắng. Tôi không dám thốt ra lời nào.
Ông Lâm lùi lại hai bước, khuôn mặt lại trở về vẻ bình thản vô hồn của một người quản gia mẫu mực. “Bây giờ, xin mời cô về phòng. Bữa tối sẽ được dọn lên lúc bảy giờ rưỡi chính xác. Tôi khuyên cô nên nghỉ ngơi và… ôn lại các quy tắc.”
Hai người vệ sĩ màu xám rẽ ra, mở lối. Tôi bước đi, đôi chân như đổ bê tông, mỗi bước đều cảm nhận rõ ánh nhìn của họ đang đâm sau gáy. Tôi đi dọc hành lang dài, qua những bức chân dung gia đình họ Hoàng treo trên tường – những nụ cười hoàn hảo, đông cứng – và hiểu ra sự thật còn kinh khủng hơn cả một nhà tù.
Đây không phải là sự quản thúc đơn thuần. Đây là một phòng thí nghiệm. Và tôi là đối tượng thử nghiệm số một, đang bị quan sát từng cử động, từng phản ứng, từng sai lệch nhỏ nhất so với bản gốc. “Sẽ không dễ dàng thế” – lời cảnh báo đó không chỉ là đe dọa. Nó là một gợi ý về những gì đã xảy ra với những bản sao trước, những cái tên đã bị xóa khỏi danh sách vì những “khuyết điểm” như khả năng định hướng kém, hay dị ứng đậu phộng.
Cánh cửa phòng ngủ của tôi – của Băng Di – khép lại. Tôi dựa lưng vào cánh cửa gỗ sồi dày, hai bàn tay run rẩy nắm chặt vào nhau. Sự sợ hãi trào lên, muốn biến thành tiếng khóc, thành cơn hoảng loạn. Nhưng tôi nuốt nó xuống. Tôi đã thất bại trong bài kiểm tra đầu tiên. Họ biết tôi có điểm yếu.
Và nếu nhật ký của Băng Di thật là đúng, thì điểm yếu đồng nghĩa với cái chết.
Tôi đẩy mình ra khỏi cánh cửa, mắt nhìn quanh căn phòng sang trọng này – chiếc giường cổ điển, bàn trang điểm đầy nước hoa đắt tiền, kệ sách với những cuốn sách bìa da chưa từng được mở. Tất cả đều là một phần của kịch bản. Và tôi phải diễn thật hoàn hảo, ít nhất cho đến khi tìm ra cách thoát khỏi đây.
Nhưng trước khi thoát, tôi cần biết mình đang đối mặt với cái gì. Tôi cần bằng chứng. Tôi cần nhìn thấy danh sách năm mươi cái tên đó.
Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, nơi có một chiếc máy tính để bàn cổ điển, tưởng chừng chỉ để trang trí. Họ sẽ ngờ tôi dùng nó chứ? Hay họ nghĩ một bản sao được tạo ra để thay thế một cô gái giàu có sẽ không có kỹ năng vượt quá phạm vi được lập trình?
Một ý nghĩ lóe lên, lạnh lẽo và rõ ràng. Họ đang thử nghiệm tôi. Vậy thì, tôi cũng sẽ thử nghiệm lại họ. Tôi bước đến bàn, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt bàn phím bụi mờ. Công việc cũ ở ngân hàng đã dạy tôi nhiều thứ, bao gồm cả cách luồn lách qua những hệ thống bảo mật cứng nhắc. Đây có thể là một cái bẫy. Nhưng ngồi yên chờ họ phát hiện thêm khuyết điểm cũng là chết.
Tôi nhấn nút nguồn. Màn hình sáng lên, yêu cầu mật khẩu.
Và ngay lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, đều đặu vang lên, khiến tim tôi nhảy thót lên cổ họng.