[TEASER SEO]: Tôi nghe lén được cuộc nói chuyện định mệnh của ông bà Hoàng: bản sao này có vấn đề về trí nhớ dài hạn. Họ sẽ đánh giá thêm. Thời gian của tôi đã hết.
Bữa tối kết thúc trong một sự im lặng đặc quánh, dù bà Hoàng cố gắng vài lần kéo chuyện về thời tiết hay kế hoạch tuần tới. Mỗi lời nói của bà đều vang lên giòn tan rồi rơi tõm xuống cái hồ tĩnh lặng ấy, không một gợn sóng. Ông Hoàng gần như không đáp lại, chỉ thỉnh thoảng gật đầu cộc lốc, đôi mắt xám vẫn thỉnh thoảng quét qua tôi như một tia radar lạnh lẽo.
Tôi đứng dậy, nói lời chúc ngủ ngon với giọng điệu đã được lập trình sẵn. Giọng tôi nghe vẫn đều đều, nhưng chính tôi cảm nhận được cái khoảng trống nhỏ, cái vết rạn trong âm sắc. Bà Hoàng đứng lên ôm tôi, cái ôm siết chặt hơn, như muốn ghì tôi lại, như thể sợ tôi tan biến. “Ngủ ngon nhé, con yêu,” bà thì thầm, hơi thở có mùi nước hoa đắt tiền và một chút rượu vang. Tôi gượng mỉm cười.
Hành lang dẫn về phòng ngủ dài và tối, chỉ được thắp sáng bởi những chiếc đèn tường mờ ảo. Bước chân tôi trên thảm dày không một tiếng động, nhưng tôi nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực – không, tôi sửa lại ngay trong đầu, đó là cảm giác mạch máu ở cổ tay đập mạnh vào lớp da, nhịp đập nhanh và nông đến mức tôi có thể đếm được. Tôi siết chặt tay lại, móng tay ấn vào lòng bàn tay, dùng cơn đau nhói ấy để kéo mình về thực tại.
Vừa đến cửa phòng, một bóng người từ trong bóng tĩnh lặng lẽ bước ra. Người quản gia. Ông ta như một phần của bóng đêm, chỉ có khuôn mặt lạnh lùng là được chiếu sáng mờ bởi ánh đèn hành lang.
“Cô Băng Di,” ông ta nói, giọng không cao không thấp. “Đêm nay, xin đừng đi lang thang. Hệ thống an ninh sẽ được siết chặt.”
Đó không phải là một lời nhắc nhở. Đó là một mệnh lệnh được ngụy trang.
Tôi gật đầu, không nói gì, rồi bước vào phòng, đóng cửa lại. Tôi dựa lưng vào cánh cửa gỗ nặng trịch, hai bàn tay run lên một cách vô thức. Tôi nhìn xuống chúng, ra lệnh cho chúng ngừng lại. Chúng không nghe. Phải mất một hơi thở sâu, thật chậm, thật dài, cảm giác tê buốt ở đầu ngón tay mới dần dịu đi.
Tôi cởi giày ra, lấy mảnh giấy nhét trong đó. Những dòng chữ tôi vội ghi trong buổi huấn luyện: *Băng Di – sợ bóng tối sau tai nạn – dị ứng penicillin – tiêm thuốc? – báo cáo giấu – phòng thí nghiệm tầng hầm?* Toàn là dấu hỏi. Toàn là manh mối vụn vặt không thể ghép lại thành bức tranh.
Nhưng giờ thì có thêm một dòng nữa, được khắc bằng ánh mắt của ông Hoàng: *Khuyết điểm: trí nhớ dài hạn.*
Tôi phải biết họ nói gì. Ngay bây giờ.
Căn phòng này chắc chắn bị nghe lén, có thể còn bị quay phim. Nhưng tôi đã để ý từ mấy ngày trước – có một góc khuất, khu vực để quần áo cạnh tủ tường, nơi camera (nếu có) ở góc trần sẽ bị chắn bởi chính cánh tủ. Và hệ thống âm thanh… tôi đã thử. Có một khoảng nhiễu nhỏ, rất nhỏ, khi đứng sát tường phía đó, gần ống thông hơi cũ kỹ. Nó không phải để nghe, mà có thể… để nghe ngược lại.
Tôi cử động thật tự nhiên, đi về phía tủ, giả vờ lựa chọn bộ đồ ngủ. Rồi tôi khép mình vào góc khuất ấy, ngồi bệt xuống sàn, co người lại như đang ôm đầu vì mệt mỏi. Tay tôi che mặt, nhưng tai tôi dán sát vào khe tường ẩm lạnh.
Đầu tiên chỉ là tiếng ù ù của luồng khí. Rồi tiếng bước chân. Nhiều bước chân. Họ đang đi vào thư phòng, ngay bên dưới tầng này.
Giọng nói đầu tiên vang lên, rõ rệt và lạnh lùng, là của ông Hoàng. “Cô ta đã trượt.”
“Việt, anh quá khắt khe rồi.” Giọng bà Hoàng, đầy vẻ mệt mỏi và một chút gì đó như van nài. “Con bé đã trả lời được gần như tất cả. Chỉ là một ký ức nhỏ…”
“Một ký ức *then chốt*,” ông Hoàng cắt ngang, giọng đanh lại. “Lần cãi nhau đó là bước ngoặt. Nó định hình tính cách phản kháng của Băng Di sau này. Một đứa trẻ bình thường có thể quên, nhưng Băng Di thì không. Băng Di sẽ nhớ, như một vết sẹo.”
“Nhưng… hệ thống ghi nhận cô ấy đã vượt qua 97% bài kiểm tra hành vi và phản xạ. Cao hơn cả bản sao số 2.”
“97% là chưa đủ. Chúng ta không cần một bản sao gần đúng. Chúng ta cần một sự thay thế *hoàn hảo*.” Có tiếng ly chạm vào mặt bàn. “Bản sao này có vấn đề với trí nhớ dài hạn dạng tường thuật. Có thể là lỗi trong quá trình chuyển giao ký ức mô phỏng, hoặc một khuyết tật tiềm ẩn trong vật liệu gốc.”
Vật liệu gốc. Họ gọi tôi là vật liệu gốc.
Bà Hoàng thở dài. “Vậy thì… đánh giá thêm? Hay chúng ta bắt đầu chuẩn bị cho bản sao số 3? Số 3 đã hoàn thiện 85% ở cơ sở dự bị.”
Tim tôi thắt lại. Số 3. Đã có sẵn một bản sao khác, đang chờ trong kho.
“Chưa,” ông Hoàng nói, giọng trầm xuống, như đang cân nhắc. “Số 1 vẫn có tiềm năng. Cô ta có sự linh hoạt mà số 2 thiếu. Nhưng chúng ta cần một bài kiểm tra áp lực cao hơn. Một tình huống buộc cô ta phải huy động toàn bộ ký ức giả lập, và cả… bản năng sinh tồn thật.”
“Anh định làm gì?” Giọng bà Hoàng đầy lo ngại.
“Tôi sẽ cho kích hoạt Kịch bản ‘Lựa chọn của Băng Di’,” ông Hoàng nói, từng từ rõ ràng, chậm rãi. “Vào cuối tuần này. Nếu cô ta vượt qua, chúng ta tiếp tục. Nếu không…” Một khoảng lặng. “Thì chúng ta có dữ liệu quý giá để hoàn thiện số 3, và xử lý số 1 theo quy trình.”
Xử lý. Hai từ đó rơi xuống tâm trí tôi như một cục băng, xé toạc mọi ảo tưởng còn sót lại. Không có đánh giá thêm nào vô hại. Đó là một phiên tòa, và bản án đã được soạn sẵn: hủy diệt.
“Nhưng Kịch bản đó… nó nguy hiểm, Việt. Nó có thể làm hỏng luôn mẫu vật.”
“Thì đã sao?” Giọng ông Hoàng bỗng trở nên mệt mỏi, già nua. “Chúng ta đã mất Băng Di. Chúng ta đã tạo ra năm mươi bản sao. Hai mươi đã thất bại trong giai đoạn đầu. Số 2 đã thất bại ở giai đoạn ba. Giá trị của chúng là ở dữ liệu chúng cung cấp. Sự hoàn hảo là thứ phải trả giá, Vân. Và chúng ta sẵn sàng trả.”
Cuộc nói chuyện dường như chuyển hướng, giọng nói nhỏ dần, rồi mất hút sau tiếng đóng cửa.
Tôi vẫn ngồi đó, trong góc tối, hai tay ôm lấy đầu gối. Cơ thể tôi lạnh ngắt, nhưng không phải vì sợ hãi kiểu “lạnh toát sống lưng”. Mà là một cái lạnh từ trong xương tủy, một sự thấu hiểu tê tái. Tôi không phải là con người với họ. Tôi là một mẫu vật. Một sản phẩm thí nghiệm đang chờ được đánh giá xem có đủ tiêu chuẩn để trưng bày, hay sẽ bị vứt vào lò hủy.
“Kịch bản ‘Lựa chọn của Băng Di’.” Cái tên đó gợi lên một sự kinh hoàng mơ hồ. Nhưng tôi không có thời gian để sợ nữa.
Tôi đã thất bại bài kiểm tra quan trọng nhất. Và họ đã lên lịch cho bài kiểm tra cuối cùng, bài kiểm tra sinh tử.
Tôi từ từ đứng dậy, chân tay tê dại. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi khu vườn đen kịt dưới màn đêm được canh giữ bởi những hệ thống ánh sáng và camera. Trốn thoát? Có lẽ đã quá muộn cho một kế hoạch chưa chín muồi.
Nhưng tôi không còn là bản sao số 1 ngoan ngoãn nữa. Tôi là kẻ đã biết mình sắp bị xử lý.
Tôi cười, một nụ cười không thành tiếng, cong môi trong bóng tối. Được thôi. Nếu họ muốn một “Lựa chọn của Băng Di”, tôi sẽ cho họ thấy. Nhưng không phải lựa chọn của cô gái họ tưởng tượng. Mà là lựa chọn của một kẻ đã không còn gì để mất, ngoài mạng sống mong manh của chính mình.
Tôi đi đến bàn, mở ngăn kéo, lấy ra chiếc bút bi rẻ tiền tôi đã giấu từ hôm đầu tiên. Rồi tôi xé tờ giấy ghi chú cũ ra, lật mặt sau, và bắt đầu viết. Viết tất cả những gì tôi vừa nghe được. Viết về Kịch bản. Viết về bản sao số 3. Viết về cái giá của sự hoàn hảo.
Nếu tôi thất bại, nếu tôi bị “xử lý”, thì ít nhất, thứ họ tìm thấy trên người tôi sẽ không chỉ là một bản sao lỗi. Nó sẽ là một lời cảnh báo. Cho ai đó, bất cứ ai, có thể tìm thấy những mảnh vỡ này sau tôi.
Tôi viết, trong ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ, trong căn phòng im lặng chết người, biết rằng có thể mỗi cử động của tôi đang bị ghi lại. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Cuối tuần này. Tôi chỉ còn vài ngày để chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng.