Chương 12: Quyết định trốn thoát

[TEASER SEO]: Tôi vô hiệu hóa camera, chuẩn bị trốn thoát trong đêm. Nhưng khi mở cửa sổ, người quản gia đã đợi sẵn với hai vệ sĩ. Kế hoạch hoàn hảo của tôi bị phá sản ngay từ giây đầu tiên.

Ba ngày.

Ba ngày kể từ khi tôi nghe được cuộc nói chuyện định mệnh đó, và đồng hồ đếm ngược trong đầu tôi chạy không ngừng nghỉ. “Kịch bản Lựa chọn của Băng Di” sẽ diễn ra vào cuối tuần này – hôm nay là thứ Năm. Tôi chỉ còn đúng một đêm.

Tôi không thể giả vờ được nữa. Sự hoàn hảo là cái bẫy, và tôi đã sập bẫy ngay từ câu trả lời vụng về về ký ức. Họ không cần một bản sao có khuyết điểm. Họ cần một bản sao chết, để làm nguyên liệu cho bản sao số 3 hoàn hảo hơn.

Vì vậy, tôi phải đi. Ngay đêm nay.

Kế hoạch được vạch ra trong đầu tôi, từng nét chắc chắn và tuyệt vọng. Tôi không phải Băng Di được nuông chiều, tôi là nhân viên ngân hàng từng vật lộn với những hợp đồng phức tạp và hệ thống bảo mật cứng đầu. Kỹ năng đó, thứ duy nhất thật sự thuộc về tôi, giờ là vũ khí cuối cùng.

Đêm xuống dày đặc. Sau bữa tối im lặng dưới ánh mắt soi mói của người quản gia, tôi về phòng sớm, giả vờ mệt mỏi. Tôi chờ đến hai giờ sáng – khung giờ con người mệt mỏi nhất, cảnh giác thấp nhất.

Chiếc máy tính bảng họ cấp cho tôi bị khóa chặt, nhưng họ không biết tôi đã lén lấy được địa chỉ IP của router chính từ lần hack hồi trước, và đã chuẩn bị sẵn một đoạn mã nhỏ giấu trong ứng dụng ghi chú. Tay tôi hơi run khi chạm vào màn hình, nhưng hơi thở thì cố giữ đều. Đây không phải lúc cho cảm xúc.

Tôi chạy đoạn mã. Nó tìm cách thâm nhập vào hệ thống camera nội bộ, tìm điểm yếu trong cấu hình lỗi thời của phần mềm giám sát. Mười hai giây. Màn hình hiện dòng chữ: “Đã can thiệp vào luồng dữ liệu khu vực Đông. Thời gian: 10 phút.”

Mười phút. Từ phòng tôi ở tầng hai, qua dãy hành lang phía Đông, xuống cầu thang phụ, ra cửa sổ nhà bếp phía sau vườn – nơi tôi đã để ý thấy khóa cửa sổ cũ kỹ. Tôi tính toán kỹ: bảy phút di chuyển, ba phút dự phòng.

Tôi không dám mang nhiều. Một chiếc vòng cổ bằng bạc có gắn đá nhỏ của Băng Di, tôi tháo ra từ hộp trang sức. Vài tờ tiền mặt tôi lén lấy được từ ví của chính Băng Di để trong phòng. Tất cả nhét vào túi trong của chiếc áo khoác tối màu. Tôi xé tờ giấy ghi chú tôi đã viết ba ngày trước, nhét vào giày. Nếu chết, ít nhất sự thật này phải được tìm thấy.

Tôi mở cửa phòng nhẹ nhàng. Hành lang tối, chỉ có đèn an ninh mờ xanh. Tôi di chuyển như một cái bóng, từng bước chân đặt nhẹ nhàng trên thảm, tai căng ra lắng nghe bất kỳ âm thanh lạ nào. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi có thể cảm nhận rõ từng nhịp thúc vào lồng ngực, nhưng tôi ép mình phải tập trung vào hơi thở: hít vào, thở ra, bước tiếp.

Xuống được cầu thang phụ. Bốn phút đã trôi qua. Tôi lần theo bức tường, mắt dán vào chiếc đồng hồ đeo tay. Cánh cửa nhà bếp lờ mờ phía trước.

Rồi tôi đến bên cửa sổ nhà bếp. Chiếc khóa cũ kỹ, tôi dùng đầu kéo trong túi áo cạy nhẹ. Nó bật ra với một tiếng “cạch” nghe như súng nổ trong không gian im ắng. Tôi đông cứng lại, lắng nghe. Không có gì.

Sáu phút rưỡi.

Tôi đẩy cửa sổ lên. Làn không khí đêm mát lạnh, nồng nặc mùi cỏ và đất ẩm, ùa vào mặt tôi. Tự do. Nó gần đến thế.

Tôi nhón chân, định đặt tay lên bệ cửa sổ để trèo ra.

“Cô định đi đâu thế, Băng Di?”

Giọng nói ấy vang lên ngay bên dưới tôi, phẳng lặng, không một chút ngạc nhiên.

Máu trong người tôi dường như ngừng chảy trong một tích tắc. Tôi từ từ quay đầu xuống dưới.

Dưới ánh đèn vườn mờ ảo, người quản gia đứng đó, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ ung dung như đang dạo mát. Hai gã vệ sĩ to lớn, mặc đồ đen, đứng hai bên như hai bức tường di động. Họ đã đợi sẵn.

Mười phút can thiệp camera của tôi. Có lẽ nó chưa bao giờ có hiệu lực. Hoặc họ biết, và để tôi tự dẫn mình vào chỗ chết.

“Tôi…” Giọng tôi khàn đặc, cố gượng lên. “Tôi chỉ… ra hít thở không khí. Trong phòng ngột ngạt quá.”

Người quản gia bước lên một bước, khuôn mặt lạnh lùng hiện rõ dưới ánh đèn. Ánh mắt ông ta quét từ khuôn mặt tôi xuống chiếc túi áo khoác phồng lên, rồi dừng lại ở bàn tay tôi đang bám chặt vào khung cửa sổ.

“Hít thở không khí,” ông ta lặp lại, giọng đầy vẻ mỉa mai. “Và cần mang theo trang sức cùng tiền mặt để… hít thở cho dễ chịu hơn?”

Tôi không trả lời được. Sự sợ hãi bấy lâu bị kìm nén giờ bùng lên, làm tay chân tôi bủn rủn. Kế hoạch. Sự chuẩn bị. Tất cả chỉ là trò hề trong mắt họ.

“Xuống đây, Băng Di.” Giọng ông ta không đổi, nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh. “Hoặc để các anh ấy giúp cô xuống.”

Một trong hai vệ sĩ bước lên, tay đã giơ ra.

Tôi nhìn ra phía sau lưng họ, vào màn đêm dày đặc bên ngoài bức tường biệt thự. Tự do chỉ cách tôi một cú nhảy. Nhưng nhảy xuống, với hai gã vệ sĩ này, tôi sẽ bị bắt lại ngay, hoặc tệ hơn.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, một suy nghĩ lóe lên. Họ bắt tôi tại trận. Nhưng họ chưa lục soát người tôi. Tờ giấy trong giày vẫn còn đó.

Tôi từ từ rút chân lại, thu mình về phía trong bệ cửa sổ. Hành động đầu hàng.

“Tôi xuống,” tôi nói, giọng nhỏ dần.

Tôi để hai tay hai gã vệ sĩ kéo mình xuống một cách thô bạo. Khi chân chạm đất, người quản gia đã tiến sát đến trước mặt tôi.

“Cô thật là… thất vọng,” ông ta thở dài, như thể nói về một món đồ gốm vỡ. “Sau tất cả những gì chúng tôi đầu tư. Sau tất cả những cơ hội.”

“Cơ hội nào?” Tôi bật thốt lên, giọng đầy phẫn uất mà tôi không kìm được nữa. “Cơ hội được giả làm con gái chết của các người? Cơ hội bị theo dõi, bị thử nghiệm, rồi bị ‘xử lý’ khi không đạt chuẩn?”

Ánh mắt người quản gia chợt sắc lại. Ông ta im lặng một lúc, quan sát tôi như thể nhìn thấy một điều gì mới.

“Cô biết nhiều hơn tôi tưởng,” ông ta nói chậm rãi. “Không chỉ là khuyết điểm trí nhớ. Cô còn có… sự phản kháng. Điều này không có trong dữ liệu của Băng Di thật.”

“Vì tôi không phải cô ta!” Tôi gần như hét lên.

“Đúng,” ông ta gật đầu, bình thản đến lạnh người. “Và đó là lý do tại sao cô thất bại. Băng Di sẽ không bao giờ phản kháng. Băng Di sẽ không bao giờ cố trốn đi.” Ông ta bước thêm một bước, áp sát đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi xà phòng lạnh lẽo trên người ông ta. “Nhưng cô biết không? Có một điều cô đã làm đúng.”

Tôi ngước nhìn ông ta, hoang mang.

“Cô đã chọn đúng thời điểm để hành động. Khi áp lực lên đến đỉnh điểm. Khi bản năng sinh tồn lấn át mọi thứ.” Một nụ cười nhẹ, không chút thiện cảm, nở trên môi ông ta. “Đó chính xác là những gì ‘Kịch bản Lựa chọn của Băng Di’ cần kiểm tra. Không phải sự hoàn hảo giả tạo. Mà là bản năng sống sót nguyên thủy nhất.”

Tôi lùi lại một bước, lưng chạm vào bức tường lạnh ngắt. “Ý ông là…?”

“Buổi diễn tập hôm nay khá thuyết phục,” người quản gia nói, quay sang hai vệ sĩ. “Dẫn cô ấy về phòng. Và thông báo với ông Hoàng: Bản sao số 1 đã trải qua Bài kiểm tra Sơ bộ của Kịch bản. Kết quả: có tiềm năng. Chuẩn bị cho phiên bản đầy đủ vào cuối tuần.”

Hai gã vệ sĩ gật đầu, mỗi người nắm lấy một cánh tay tôi.

Tôi không kháng cự nữa. Đầu óc tôi quay cuồng. Tất cả… đây chỉ là một bài kiểm tra khác? Một vở kịch được dàn dựng để xem tôi phản ứng thế nào khi bị dồn vào đường cùng?

Họ dẫn tôi đi, không về phòng tôi, mà đi xuống một hành lang khác, hướng sâu vào trong biệt thự. Chúng tôi đi ngang qua một bức chân dung lớn của Băng Di, đôi mắt cô ta trong tranh như đang dõi theo tôi, đầy vẻ thương hại.

Rồi họ đẩy tôi vào một căn phòng tôi chưa từng thấy. Nó trống trơn, chỉ có một chiếc giường đơn, một bàn nhỏ, và một cửa sổ kính cường lực nhỏ xíu gần trần nhà. Cánh cửa sắt đóng sập lại sau lưng tôi với tiếng khóa then cài nặng nề.

Tôi ngồi thụp xuống nền đất lạnh.

Họ không bắt tôi vì tôi trốn thoát. Họ bắt tôi vì tôi đã vượt qua một vòng sơ tuyển.

Và “Kịch bản Lựa chọn của Băng Di” phiên bản đầy đủ, thứ đáng sợ hơn nhiều so với những gì tôi vừa trải qua, sẽ diễn ra vào cuối tuần này.

Tôi đưa tay lên túi áo, nơi chiếc vòng cổ và số tiền ít ỏi vẫn còn. Rồi tôi sờ xuống chiếc giày. Tờ giấy ghi chú vẫn ở đó, an toàn.

Họ nghĩ đây là một bài kiểm tra. Họ nghĩ họ vẫn kiểm soát được mọi thứ.

Nhưng họ không biết, trong tuyệt vọng tột cùng này, thứ duy nhất còn sót lại trong tôi không phải là bản năng sinh tồn của Băng Di.

Mà là ý chí phá hủy của một kẻ không còn gì để mất.

Tôi nhìn lên ô cửa sổ nhỏ xíu, nơi một vệt sáng mờ của bình minh bắt đầu le lói. Cuối tuần. Tôi còn hai ngày.

Hai ngày để biến “Lựa chọn của Băng Di” thành cơn ác mộng của chính họ.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng