[TEASER SEO]: Tôi hack thành công hệ thống bí mật của gia đình họ Hoàng và phát hiện danh sách 50 bản sao. Khi thấy dòng chú thích về bản sao số 2 đã biến mất, tôi chợt hiểu bữa tối hôm qua là một bài kiểm tra chết người.
Tiếng gõ cửa đóng băng mọi suy nghĩ trong đầu tôi. Ngón tay đang đặt trên bàn phím co giật, rút lại. Tôi quay đầu, giọng khô khốc cất lên, cố gắng bắt chước âm điệu bình thản của Băng Di mà tôi đã được nghe trong các băng ghi hình. “Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, một người hầu gái trẻ tuổi bước vào, tay bưng khay bạc đặt một ấm trà và một chiếc bánh quy nhỏ. Cô ta cúi đầu, không nhìn thẳng vào mắt tôi. “Thưa cô Băng Di, quản gia Lâm gửi cho cô ấm trà thảo mộc, giúp cô thư giãn sau… sau chuyến đi bộ chiều nay.”
Giọng cô ta hơi run ở hai từ cuối. Tôi gật đầu, ra hiệu để khay lên bàn nhỏ cạnh giường. Cô hầu gái đặt khay xuống, cúi chào lần nữa rồi vội vã rời đi, đóng cửa nhẹ nhàng. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng quạt làm mát của CPU máy tính khe khẽ rên rỉ.
Họ vẫn đang theo dõi. Ngay cả một ly trà cũng là một thông điệp. Tôi nhìn màn hình máy tính vẫn sáng, dòng chữ “Nhập mật khẩu” nhấp nháy trắng trên nền đen. Có thể đây là một thử thách khác. Nhưng nỗi sợ bây giờ đã chuyển hóa thành một thứ gì đó sắc lẹm hơn – sự tò mò bị đe dọa. Tôi phải biết.
Tôi nhớ lại những buổi đào tạo bảo mật ở ngân hàng, những lỗ hổng thường thấy trong hệ thống nội bộ của các tập đoàn gia đình – niềm tin thái quá, sự lười biếng cài đặt bản vá. Gia đình Moreau giàu có từ công nghệ sinh học, nhưng hệ thống IT nội bộ để quản lý… sản phẩm của họ, chưa chắc đã tinh vi như họ nghĩ.
Tôi thử một vài mật khẩu mặc định, tên công ty, ngày thành lập. Đều sai. Thời gian trôi qua từng giây căng thẳng. Rồi tôi thử ngày sinh của Hoàng Băng Di, theo thông tin trong phòng: 15/09/2003. Màn hình nháy một cái, rồi từ từ vào màn hình chính.
Thành công. Sự đơn giản đến ngớ ngẩn của nó khiến tôi thở ra một hơi nửa mừng nửa sợ. Đây có thể là cái bẫy dễ thấy, nhưng tôi đã vào.
Giao diện máy tính rất sạch sẽ, chỉ vài icon cơ bản. Tôi mở File Explorer, tìm kiếm các ổ đĩa mạng, quét những thư mục dùng chung. Phần lớn là tài liệu tài chính, hợp đồng, bản vẽ kiến trúc biệt thự. Rồi tôi tìm thấy một thư mục ẩn, đặt tên rất kỹ thuật: “Dự án E.R.A – Vòng lặp 5.”
E.R.A. Băng Di Replacement Algorithm? Một cái tên lạnh lùng đến rợn người.
Tim tôi đập nhanh hơn, nhưng tôi kìm nén lại, tập trung vào từng cú click chuột. Thư mục mở ra, bên trong là một loạt file được đánh số thứ tự. Tôi mở file đầu tiên: “ERA_Subjects_MasterList.xlsx”
Một bảng tính hiện ra. Cột đầu tiên: Số thứ tự. Cột thứ hai: Mã định danh. Cột thứ ba: Ngày kích hoạt. Cột thứ tư: Trạng thái. Cột thứ năm: Ghi chú/Khuyết điểm.
Hơi thở tôi nghẹn lại. Tôi cuộn chuột xuống.
Số 1. Mã định danh: ERA-01-05. Ngày kích hoạt: 15/10/2023. Trạng thái: ACTIVE. Ghi chú: Đang đánh giá. Điểm khác biệt ban đầu: Khả năng định hướng không gian dưới trung bình (Đã xác nhận).
Đó là tôi. “Đang đánh giá”. Như một món hàng trên kệ.
Tôi cuộn tiếp. Số 2. Mã định danh: ERA-02-04. Ngày kích hoạt: 20/07/2023. Trạng thái: TERMINATED. Ngày chấm dứt: 05/11/2023. Ghi chú: Khuyết điểm không thể chấp nhận – Dị ứng đậu phộng cấp độ nặng (Sốc phản vệ tiềm ẩn). Xử lý: Đã thu hồi.
“TERMINATED”. “Đã thu hồi”. Những từ ngữ vô hồn, kỹ thuật, che giấu một sự thật kinh hoàng. Bản sao số 2 đã biến mất cách đây ba tháng. Vì dị ứng đậu phộng.
Và ngay lập tức, ký ức ập về: bữa tối hôm qua. Món gà nướng sốt đậu phộng thơm lừng mà người đầu bếp đặc biệt giới thiệu là “món khoái khẩu của cô Băng Di”. Tôi đã ăn một cách miễn cưỡng, cố không để lộ sự khó chịu, nghĩ rằng mình chỉ không thích vị béo ngậy. Nhưng tôi có dị ứng nhẹ với đậu phộng, từ nhỏ, chỉ nổi vài mẩn ngứa nếu ăn nhiều. Tôi đã uống kèm một ly nước lớn và cố gắng lờ đi cảm giác ngứa ran cổ họng sau đó.
Đó không phải là một sự trùng hợp. Đó là một bài kiểm tra. Ngay từ bữa ăn đầu tiên, họ đã bắt đầu quy trình sàng lọc. Tôi run rẩy nhìn xuống bàn tay mình, nơi không có một dấu hiệu phát ban nào. Lần này tôi đã qua, có lẽ vì mức độ dị ứng nhẹ, hoặc lượng đậu phộng trong sốt không đủ. Nhưng bản sao số 2 thì không may mắn như vậy. “Sốc phản vệ tiềm ẩn”. Cô ấy có thể đã chết ngay tại bàn ăn này, trong căn phòng ăn trang hoàng lộng lẫy kia.
Tôi tiếp tục cuộn, lòng đầy ghê tởm và khiếp sợ. Số 3, số 4… cho đến số 15 đều ở trạng thái “TERMINATED”. Các ghi chú khuyết điểm hiện lên như một bản án: “Phản xạ chậm hơn 0.3 giây so với chuẩn”, “Giọng nói có âm sắc khác biệt ở tần số cao”, “Không thể phân biệt hai dòng rượu vang Bordeaux cùng năm”… Những thứ nhỏ nhặt, vô lý, nhưng đủ để kết liễu một mạng người – hay đúng hơn, một bản sao.
Từ số 16 trở đi, trạng thái chủ yếu là “FAILED” hoặc “STORED”. Có vẻ như họ chưa kích hoạt. Tổng cộng đúng năm mươi dòng. Tôi là bản sao duy nhất đang hoạt động trong vòng lặp thứ năm này.
Rồi mắt tôi dừng lại ở một dòng cuối cùng, không đánh số: “Chủ thể gốc: Hoàng Băng Di. Ngày chấm dứt: 12/08/2021. Nguyên nhân: Tai nạn giao thông (Đã xác nhận). Tình trạng mẫu vật: Bảo quản đầy đủ. Dự án ERA: Hoàn thiện bản sao thay thế tối ưu.”
“Mẫu vật”. Họ gọi con gái họ là mẫu vật. Và họ đang bảo quản thi thể cô ấy. Sự thật này khiến dạ dày tôi quặn lại, buồn nôn. Tất cả sự giàu có, biệt thự, sự chăm sóc tỉ mỉ này – chỉ là để duy trì một thí nghiệm điên rồ nhằm tạo ra một bản sao sống hoàn hảo thay thế cho đứa con đã chết. Và họ sẵn sàng vứt bỏ không thương tiếc bất kỳ sản phẩm lỗi nào.
Tôi phải thoát ra. Nhưng thoát thế nào khi mọi hành động đều bị giám sát? Khi chính cơ thể tôi cũng tiềm ẩn những “khuyết điểm” có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào?
Đột nhiên, một cửa sổ pop-up nhỏ hiện lên góc màn hình: “Cảnh báo: Truy cập vào thư mục được ủy quyền đã được ghi nhận. Vui lòng xác nhận danh tính.”
Chúng biết. Chúng luôn biết. Đây đúng là một cái bẫy.
Tôi vội vàng đóng cửa sổ bảng tính, xóa lịch sử duyệt web nhanh nhất có thể, tắt máy tính. Màn hình tắt phụt, để lại tôi ngồi trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng đập thình thịch của chính trái tim mình trong lồng ngực. Hơi thở gấp gáp. Họ sẽ làm gì? Đối mặt ngay lập tức? Hay chỉ im lặng ghi nhận thêm một “khuyết điểm” – tính tò mò, sự liều lĩnh – vào hồ sơ của tôi?
Tôi nhìn sang ấm trà trên bàn, hơi nước bốc lên mờ ảo. Có lẽ trong đó có thứ gì đó giúp tôi “thư giãn” thật, một loại thuốc giám sát. Tôi không thể uống.
Và rồi, từ cửa sổ lớn hướng ra khu vườn, tôi bắt gặp một ánh mắt. Một người làm vườn trẻ tuổi, đang tỉa những khóm hồng, ánh mắt anh ta vô tình chạm vào tôi. Nhưng không phải sự vô tình. Ánh mắt ấy dừng lại một giây, rất nhanh, nhưng tôi đọc được trong đó một thứ gì đó khác với sự tôn kính hay thờ ơ của những người hầu khác. Đó là sự đồng cảm. Và một chút… ái ngại?
Anh ta cúi xuống tiếp tục công việc, như chưa từng nhìn lên.
Nhưng khoảnh khắc đó, trong cơn hoảng loạn tột độ vì vừa phát hiện ra sự thật kinh hoàng và biết mình đã tự dẫn thân vào nguy hiểm, lại thắp lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, mong manh đến đau đớn. Ở nơi này, liệu có tồn tại một người không coi tôi chỉ là một sản phẩm thí nghiệm? Liệu đó có phải là cái bẫy tiếp theo, một bài kiểm tra về lòng tin?
Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng bữa tối nay, tôi sẽ phải đối mặt lại với món sốt đậu phộng, hoặc một bài kiểm tra tinh vi khác. Và lần này, tôi phải hoàn hảo hơn nữa. Cho đến khi tìm được lối ra thật sự khỏi địa ngục mang tên “gia đình” này.