[TEASER SEO]: Bị giam 12 tiếng và thả ra, tôi vội về phòng kiểm tra thì phát hiện mọi dữ liệu đã bị xóa sạch. Nhật ký biến mất. Tôi trắng tay, và lời cảnh cáo của quản gia vang lên: “Tuần tới, gia đình sẽ về. Cô phải hoàn hảo.”
Mười hai tiếng đồng hồ trôi qua trong cái lồng kính ấy, từng giây từng phút tôi đều ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế mây, mắt nhìn xa xăm ra khu vườn đang dần sáng. Cơ thể tê cứng, nhưng tâm trí thì quay cuồng với một kế hoạch duy nhất: phải kiểm tra lại máy tính, phải cứu lấy những manh mối còn sót lại.
Khi Lâm quay lại lúc bình minh, ông ta không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu cho hai vệ sĩ mở cửa. Tôi đứng dậy, bước đi với dáng vẻ bình thản đã luyện tập suốt đêm, dù đầu gối kêu răng rắc. Ông ta bước lên cạnh tôi trên đường về biệt thự chính.
“Hy vọng cô đã có thời gian suy ngẫm,” Lâm nói, giọng đều đều. “Sự bình tĩnh của cô đêm qua… tạm chấp nhận được. Nhưng đừng hiểu lầm. Đây không phải là sự tha thứ.”
Tôi không đáp. Toàn bộ năng lượng còn lại đang dồn vào việc giữ vững bước chân và che giấu sự sốt sắng đang thiêu đốt bên trong. Tôi phải về phòng. Ngay lập tức.
Cánh cửa phòng ngủ của Băng Di – hay giờ là của tôi – khép lại sau lưng. Tôi đứng im một lúc, lắng nghe tiếng bước chân của Lâm xa dần trên hành lang lát đá. Rồi tôi lao đến chiếc bàn máy tính.
Màn hình đen. Tôi nhấn nút nguồn.
Máy khởi động bình thường, vào thẳng màn hình nền với hình nền là bức ảnh Băng Di cười tươi trong vườn hồng. Tim tôi thót lại. Tôi nhấp đúp vào thư mục ẩn mà tôi đã tạo, đặt mật khẩu ba lớp.
“Truy cập bị từ chối.”
Tôi gõ lại mật khẩu, từng ký tự một, chậm rãi.
“Truy cập bị từ chối.”
Lần thứ ba. Cùng thông báo. Tôi mở trình quản lý tệp, tìm kiếm toàn bộ ổ đĩa với từ khóa “clone”, “list”, “Băng Di_notes”.
Không tìm thấy kết quả phù hợp.
Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra ở sống mũi. Tôi mở lịch sử trình duyệt. Trống rỗng. Lịch sử tệp đã mở gần đây. Trống rỗng. Ổ USB ảo tôi tạo để lưu trữ tạm. Biến mất.
Họ đã xóa sạch. Không một dấu vết.
Tôi quay người, chạy đến đầu giường, nơi tôi đã giấu cuốn nhật ký dưới lớp đệm thứ ba. Tôi giật tấm đệm lên.
Trống trơn. Chỉ còn lại tấm ga trải giường màu ngọc trai mịn màng.
Tôi quỳ xuống, sờ soạng dưới gầm giường, trong ngăn tủ tối, sau những cuốn sách dày cộp trên giá. Không có gì. Cuốn nhật ký đẫm máu, lời cảnh báo duy nhất, đã biến mất.
Tôi ngồi bệt xuống thảm, hai tay ôm lấy đầu. Mọi thứ. Tôi đã mất hết mọi thứ. Danh sách năm mươi bản sao. Ghi chú về số hai bị loại vì dị ứng đậu phộng. Từng dòng chữ trong nhật ký. Tất cả chỉ còn là ký ức mơ hồ trong đầu tôi, một thứ dễ vỡ, dễ bị lung lạc.
Tiếng gõ cửa nhẹ khiến tôi giật mình đứng phắt dậy. Tôi hít một hơi thật sâu, vuốt phẳng váy, rồi bước đến mở cửa.
Lâm đứng đó, tay cầm một tập hồ sơ da mỏng. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt lướt nhanh qua căn phòng vừa bị lục tung không khéo léo, rồi dừng lại trên mặt tôi.
“Cô tìm thứ gì à?” Giọng ông ta lạnh tanh.
“Không,” tôi nói, giọng khô khốc. “Chỉ là… ngủ không ngon.”
“Tất nhiên.” Lâm đưa tập hồ sơ về phía tôi. “Đây là lịch trình và các quy tắc bổ sung cho tuần tới. Ông bà Hoàng sẽ về thăm vào thứ Bảy. Bảy ngày nữa.”
Tôi tiếp nhận tập hồ sơ, tay run nhẹ. Tôi cố kìm lại.
“Trong bảy ngày này,” Lâm tiếp tục, giọng nói trở nên sắc như dao, “cô sẽ được huấn luyện chuyên sâu. Cách đi, đứng, ngồi, cười, nói chuyện, thậm chí là cách thở dài và cách khóc. Mọi ký ức giả về tuổi thơ của Băng Di sẽ được nhồi vào đầu cô. Cô sẽ ăn, ngủ, và thở ra Băng Di.”
Ông ta bước thêm một bước vào phòng, không gian đột nhiên chật lại. “Và tôi muốn nói rõ điều này lần cuối. Đây không còn là trò chơi mèo vờn chuột nữa. Tuần tới, khi ông bà Hoàng bước chân vào đây, cô phải là Băng Di. Hoàn hảo. Không một sai sót. Không một nghi ngờ.”
Ánh mắt ông ta như muốn khoan sâu vào hộp sọ tôi. “Bởi vì nếu họ phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường, bất cứ khuyết điểm nào… thì tôi sẽ không cần phải ‘xử lý’ cô như số hai nữa.”
Ông ta dừng lại, để mối đe dọa lơ lửng trong không khí.
“Mà ông bà Hoàng,” Lâm nói thật chậm, từng tiếng một, “sẽ tự tay ra lệnh tiêu hủy sản phẩm lỗi. Và họ sẽ không do dự. Họ đã làm điều đó năm mươi lần rồi.”
Ông ta quay đi, bước ra hành lang. Trước khi đóng cửa, ông ta ngoái lại nhìn tôi lần cuối.
“Bảy ngày, số một. Cô phải hoàn hảo. Đó là lệnh cuối cùng.”
Cánh cửa đóng lại. Tôi đứng đó, tay siết chặt tập hồ sơ da đến nỗi mép giấy cứa vào lòng bàn tay. Căn phòng sang trọng, ấm áp bỗng chốc ngột ngạt như một chiếc quan tài bọc nhung.
Tất cả manh mối đã mất. Tôi chỉ còn trí nhớ của mình và bảy ngày để học cách trở thành một người đã chết.
Nhưng trong cơn hoảng loạn tột cùng ấy, một ý nghĩ lóe lên, lạnh lẽo và rõ ràng: Họ xóa được dữ liệu, nhưng không xóa được những gì tôi đã thấy. Số hai. Dị ứng đậu phộng. Bài kiểm tra.
Và họ không biết một điều. Ký ức, thứ họ coi là điểm yếu của tôi, lại có thể là thứ vũ khí duy nhất tôi còn giữ được.
Tôi bước đến bàn, ngồi xuống, mở tập hồ sơ ra. Trang đầu tiên là thời khóa biểu chi tiết từng giờ, từng phút. Tôi lật tiếp. Những bức ảnh của Băng Di ở mọi góc độ, mọi biểu cảm. Rồi đến một danh sách dài những sở thích, ác cảm, thói quen nhỏ nhất.
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy, tay phải run run cầm bút lên.
Họ muốn một bản sao hoàn hảo ư?
Được.
Tôi sẽ cho họ thấy bản sao hoàn hảo nhất, ngoan ngoãn nhất, giống Băng Di nhất mà họ từng tạo ra.
Cho đến khi thời cơ cuối cùng đến. Và tôi sẽ nhớ tất cả. Nhớ từng bài kiểm tra, từng cái bẫy, từng khuôn mặt của năm mươi người đã biến mất. Ký ức này, họ không thể xóa được.
Đó sẽ là bằng chứng cuối cùng tôi mang theo khi trốn thoát. Hoặc là thứ vũ khí tôi dùng để đánh sập tất cả.