[TEASER SEO]: Tôi nhận được mẩu giấy bí mật từ người làm vườn, hứa hẹn giúp đỡ. Nhưng cuộc hẹn lúc 3h sáng trong nhà kính có thực sự là cơ hội trốn thoát, hay chỉ là một cái bẫy tinh vi hơn?
Hai ngày trôi qua trong sự giám sát chặt chẽ hơn. Lâm dường như xuất hiện ở mọi ngóc ngách, ánh mắt phân tích của ông ta như một con dao cứa nhẹ vào da thịt tôi mỗi lần chúng tôi chạm mặt. Tôi tuân thủ mọi quy tắc một cách máy móc: ăn đúng giờ, mặc những bộ đồ được chọn sẵn, chỉ đi lại trong những khu vực được phép. Sự ngoan ngoãn tuyệt đối ấy có lẽ đã xoa dịu phần nào sự nghi ngờ, nhưng cũng khiến tôi cảm thấy mình đang dần hóa đá.
Rồi tôi để ý đến anh chàng làm vườn.
Anh ta trẻ, có lẽ chỉ hơn hai mươi, da rám nắng và luôn cúi mặt mỗi khi Lâm đi ngang. Nhưng có những lúc, khi tôi ngồi bên cửa sổ phòng khách nhìn ra khu vườn, tôi bắt gặp ánh mắt của anh. Không phải cái nhìn tò mò hay sợ hãi của những người giúp việc khác. Đó là một cái nhìn đồng cảm, thậm chí… đau đớn. Một lần, khi tôi vô tình làm rơi cuốn sách xuống thảm, anh đang tỉa cây bên ngoài cửa sổ, giật mình ngẩng lên. Trong tích tắc, tôi thấy anh nhíu mày, đôi mắt như muốn nói điều gì đó, trước khi vội vàng cúi xuống tiếp tục công việc.
Một tia hy vọng nhỏ nhen, nguy hiểm, bắt đầu le lói trong tôi. Nhưng tôi dập tắt nó ngay. Đây có thể là một bài kiểm tra khác, một cái bẫy tình cảm. Bản sao số 2 đã tin tưởng ai đó, và cô ấy đã “được xử lý”.
Đêm thứ ba sau bữa tối định mệnh, tôi trằn trọc không ngủ được. Cảm giác ngứa họng đã hết, nhưng nỗi sợ thì vẫn còn nguyên, đậm đặc trong không khí căn phòng sang trọng này. Lúc nửa đêm, tôi trở mình, tay vô thức luồn xuống gối để điều chỉnh lại. Và ngón tay tôi chạm vào một thứ gì đó mỏng, giòn.
Tim tôi thót lại. Tôi nằm im, toàn thân căng cứng, lắng nghe. Chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ cổ trên tường. Từ từ, rất từ từ, tôi rút tay ra. Kẹp giữa ngón trỏ và ngón cái là một mẩu giấy nhỏ, được xếp cẩn thận.
Máu dồn lên mặt, rồi lại rút hết. Tôi lén nhìn về phía góc tường nơi tôi nghi ngờ có camera – một lỗ nhỏ li ti trong họa tiết trang trí. Không thể đọc tại đây. Tôi ôm bụng, rên nhỏ, lảo đảo bước vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại. Dưới ánh đèn vàng hắt từ đèn ngủ, tôi mở mẩu giấy ra. Nét chữ viết tay vội vàng, nguệch ngoạc:
*“Tôi biết cô là bản sao. Tôi từng giúp bản sao số 2. Hãy gặp tôi ở nhà kính lúc 3h sáng. – K”*
Chữ “K”. Người làm vườn. Anh ta thực sự có tên, và anh ta đã từng giúp đỡ một người như tôi.
Mọi giác quan trong tôi báo động. Đây có thể là cơ hội duy nhất để tôi có được thông tin, một đồng minh, một lối thoát. Nhưng nó cũng có mùi của một cái bẫy quá rõ ràng. Lâm thông minh, ông ta có thể đang chơi một ván cờ dài hơi, để tôi tự nguyện bước vào chỗ chết. Bản sao số 2 đã tin, và đã chết.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh lạnh ngắt, mẩu giấy run run trong tay. Nhìn đồng hồ: 1h47. Còn hơn một tiếng nữa.
Lý trí la hét bảo tôi không được đi. Nhưng cả ngày hôm nay, khi nhìn thấy anh ta từ xa, cái cách anh cố ý quay lưng lại với camera khi làm việc gần cửa sổ phòng tôi… Nó có vẻ thật. Sự chân thành trong đôi mắt ấy, liệu có diễn xuất được không?
Tôi nhớ đến dòng chữ trong nhật ký: “hãy chạy đi”. Tôi đã không chạy ngay từ đầu. Giờ đây, tôi đang bị vây hãm. Nếu không mạo hiểm, tôi sẽ chết dần chết mòn trong này, hoặc bị “xử lý” trong một bài kiểm tra tiếp theo.
Tôi xé mẩu giấy thành những mảnh vụn, cho vào bồn cầu và giật nước. Những mảnh giấy trắng xoáy rồi biến mất. Hành động đó như đã đóng đinh quyết định của tôi.
2h55. Tôi mặc một bộ đồ tối màu, đi đôi dép mềm, hít một hơi thật sâu. Tôi đã quan sát lộ trình từ phòng tôi đến nhà kính qua cửa sổ những ngày qua. Có hai camera trên đường đi: một ở hành lang cuối, một ở lối ra cửa sau. Tôi không thể vô hiệu hóa chúng, nhưng tôi nhớ được góc quay chết. Phải di chuyển thật nhanh, và thật yên lặng.
Tôi hé cửa, lách người ra ngoài. Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng xanh lè từ đèn exit phát ra. Hơi thở của tôi trở nên ồn ào một cách đáng sợ trong không gian tĩnh lặng này. Từng bước chân, tôi áp sát vào tường, lần theo góc chết của camera đầu tiên, rồi vụt qua thật nhanh. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn xé toạc không gian.
Cánh cửa sau khẽ mở, tiếng then sắt kêu cót két khiến tôi đứng hình. Tôi đợi, không một tiếng động. Rồi tiếp tục. Bóng tối khu vườn bao trùm, chỉ có ánh trăng non lưỡi liềm le lói. Nhà kính nằm ở cuối khu vườn, một khối kính mờ ảo phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
3h02. Tôi đến trễ hai phút.
Cánh cửa nhà kính hé mở. Tôi đứng ngoài, ngập ngừng. Trong đó tối đen như mực, mùi đất ẩm và hương thơm ngai ngái của những loài cây nhiệt đới tỏa ra. Không một bóng người.
“K?” Tôi gọi khẽ, giọng khàn đặc vì căng thẳng.
Không có tiếng trả lời.
Một nỗi sợ lạnh giá bắt đầu len lỏi từ ngón chân tôi. Tôi bước vào, tay run run tìm công tắc đèn. Ngón tay chạm vào một cái nút nhựa.
*Tách.*
Ánh đèn trắng lạnh lẽo từ những bóng đèn LED gắn trên trần nhà kính bật sáng, xóa tan bóng tối.
Và tôi nhìn thấy.
Người đứng giữa nhà kính, dưới tán một cây cảnh lớn, không phải là anh chàng làm vườn trẻ tuổi.
Lâm đứng đó, hai tay chắp sau lưng, khuôn mặt không một chút biểu cảm. Ánh mắt ông ta nhìn tôi, lạnh lẽo và thỏa mãn, như một nhà khoa học vừa chứng kiến con chuột trong thí nghiệm tự bước vào lồng.
“Cô tưởng tôi không biết ư?” Giọng nói của ông ta vang lên trong không gian kính vắng lặng, rõ ràng từng từ, như những nhát búa đập thẳng vào ngực tôi.
Tôi lùi một bước, chân như dính chặt xuống nền đất ẩm. Cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời.
Lâm khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. “Người làm vườn thật, cái tên Kiên mà cô từng thấy, đã bị đuổi việc từ tuần trước vì tội ăn cắp. Người cô nhìn thấy những ngày qua, người để lại mẩu giấy dưới gối cô…” Ông ta dừng lại, tận hưởng vẻ mặt tái nhợt của tôi. “… là một diễn viên được thuê ngoài. Một bài kiểm tra về lòng trung thành, và khả năng phán đoán của cô.”
Ông ta bước một bước về phía tôi. “Và cô đã trượt. Thảm hại.”
Tiếng khóa then sắt vang lên đằng sau lưng tôi. Tôi quay phắt lại. Cánh cửa nhà kính đã được đóng chặt từ bên ngoài. Trên những thanh sắt, một chiếc camera nhỏ xíu đang đỏ đèn, quay chậm về phía tôi, ghi lại toàn bộ sự sụp đổ và nỗi tuyệt vọng trong mắt tôi.