[TEASER SEO]: Tôi bị nhồi nhét thành Băng Di chết trong 7 ngày. Mọi cử động đều bị kiểm soát, nhưng tôi phát hiện bí mật động trời về cái chết thật sự của cô ấy – và lý do họ cần bản sao hoàn hảo đến thế.
Ngày đầu tiên của “quá trình hoàn thiện” bắt đầu lúc năm giờ sáng bằng một cú giật mình.
Không phải chuông báo thức, mà là tiếng gõ cửa đều đều, chính xác ba nhịp, của Lâm. Tôi mở mắt, cơ thể còn đang cứng đờ vì cơn ác mộng về những chiếc quan tài trắng xếp hàng dài. Ông ta bước vào mà không chờ phản hồi, tay cầm một chiếc máy tính bảng.
“Dậy. Tắm trong bảy phút. Mặc đồ tập màu xám trên ghế. Xuống phòng tập ở tầng một trong mười phút.” Giọng nói của ông ta là một chuỗi mệnh lệnh không có ngữ điệu. “Bắt đầu từ giây này.”
Tôi vùng dậy, cảm giác như mình là một con rối bị giật dây. Bảy ngày. Một trăm sáu mươi tám giờ. Mỗi giây đều được lập trình sẵn.
Phòng tập là một không gian trắng toát, vô trùng, chỉ có gương bao quanh. Một người phụ nữ trung niên với tư thế thẳng như thước kẻ đã đợi sẵn. Cô ta tự giới thiệu là cô Phương, chuyên gia ngôn ngữ cơ thể.
“Chúng ta bắt đầu với dáng đi.” Phương nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt như máy quét. “Băng Di không bao giờ bước những bước dài. Cô ấy bước nhỏ, nhanh, nhẹ nhàng, nhưng không hấp tấp. Hãy quan sát.”
Cô ta biểu diễn. Một dáng đi của tiểu thư được nuôi dạy trong khuôn khổ, mỗi bước chân cách nhau đúng năm mươi lăm centimet. Tôi bắt chước. Bước đầu tiên, Phương lắc đầu.
“Hông của cô cứng quá. Băng Di di chuyển phần hông một cách tự nhiên, uyển chuyển, nhưng không phải kiểu điệu đà. Lại.”
Chúng tôi lặp đi lặp lại chỉ một động tác đi bộ trong hai tiếng đồng hồ. Đến khi lưng tôi đau nhức và mắt cá chân run lên, Phương mới gật đầu một cái rất nhẹ. “Tạm được. Giờ đến dáng đứng.”
Buổi chiều là luyện giọng nói. Tôi ngồi trong một phòng cách âm, đeo tai nghe, lặp lại từng câu nói được phát ra từ một giọng nữ trong trẻo, hơi the thé một chút ở cuối câu – giọng của Băng Di.
“Con không muốn ăn món đó, mẹ ạ.”
“Bố đừng giận con.”
“Thời tiết hôm nay thật đẹp, phải không?”
Từng ngữ điệu, từng điểm nhấn, từng cách ngắt hơi. Giọng tôi vốn trầm và đều, phải cố gắng ép lên cao, tạo ra một thứ âm thanh giả tạo khiến cổ họng tôi đau rát. Chuyên gia thanh nhạc ngồi đối diện, ghi chú liên tục vào máy tính bảng mỗi khi tôi sai một quãng micro-giây.
Đến tối, khi đầu óc tôi đã quay cuồng với hàng trăm quy tắc vụn vặt, Lâm xuất hiện với một chồng tài liệu dày cộp.
“Đây là cuộc đời của Hoàng Băng Di, từ lúc lọt lòng đến ngày mất.” Ông ta đặt nó xuống bàn với một tiếng “cộp” nặng nề. “Cô có bốn tiếng mỗi tên để ghi nhớ. Sáng mai sẽ có bài kiểm tra.”
Ông ta đi rồi, để tôi một mình với ngọn đèn và núi giấy tờ. Tôi mở trang đầu tiên. Là một bức ảnh siêu âm, dòng chú thích: “Băng Di, tuần thứ 12.” Rồi đến ảnh sinh nhật một tuổi, cô bé tóc vàng cười toe toét trên chiếc bánh kem khổng lồ. Tôi lật từng trang, như xem một bộ phim tài liệu về một người xa lạ.
Tên: Hoàng Băng Di.
Sinh ngày: 15 tháng 3.
Mất ngày: 17 tháng 9 – cách đây ba năm.
Nguyên nhân: Tai nạn xe hơi khi đang lái chiếc Porsche convertible trên đường đèo. Xe lao khỏi vách đá. Thi thể được tìm thấy sau hai ngày, biến dạng nghiêm trọng.
Bố mẹ: Hoàng Việt & Thu Vân. Ông trùm công nghệ sinh học, người sáng lập tập đoàn Công nghệ sinh học Hoàng Gia. Họ không chỉ giàu có, họ còn nắm giữ những bằng sáng chế đột phá về chỉnh sửa gene và nhân bản tế bào. Một chi tiết khiến tôi dừng tay: Công nghệ sinh học Hoàng Gia từng bị điều tra vì các thí nghiệm phi đạo đức cách đây một thập kỷ, nhưng vụ việc bị dập tắt và đóng cửa hoàn toàn.
Tôi tiếp tục đọc, nuốt từng chi tiết. Băng Di học trường nội trú Thụy Sĩ. Cô thích hội họa cổ điển, ghét nhạc điện tử. Dị ứng với penicillin. Sợ độ cao. Có một con chó Bắc Kinh tên Bông, chết già năm cô mười sáu tuổi và khiến cô khóc suốt một tháng.
Nhưng giữa những dòng chữ khô khan ấy, những điểm bất thường bắt đầu lộ ra.
Thứ nhất: Trong nhật ký hàng ngày được scan lại, có một đoạn Băng Di viết lúc mười bảy tuổi: “Bố lại đưa tôi đến phòng thí nghiệm. Họ lấy máu nhiều quá. Tôi nói sợ kim tiêm, bố chỉ cười và bảo ‘Con phải mạnh mẽ lên, con là tương lai của chúng ta.’ Tương lai của ai?”
Thứ hai: Báo cáo khám sức khỏe định kỳ của cô dày đặc những hạng mục kiểm tra gene phức tạp, vượt xa những gì một thiếu nữ bình thường cần.
Thứ ba, và là thứ khiến hơi thở tôi nghẹn lại: Bản tường trình tai nạn. Có một dòng ghi chú nhỏ bằng mực đỏ, có lẽ của điều tra viên, sau đó bị gạch bỏ nhưng vẫn đọc được: “Phát hiện vết kim tiêm trên cánh tay nạn nhân. Nồng độ thuốc an thần trong máu cao bất thường. Đề nghị khám nghiệm thêm.” Trang tiếp theo của báo cáo này… không có trong hồ sơ.
Tim tôi đập thình thịch. Không, tôi tự sửa mình. Cổ họa tôi khô lại. Ngón tay tôi bấm vào mép giấy đến mức để lại vết hằn.
Băng Di không chết vì tai nạn.
Cô ấy bị giết.
Và bố mẹ cô – những người đang nôn nóng tìm một bản sao hoàn hảo – biết điều đó. Hoặc tệ hơn, chính họ đã gây ra điều đó.
Tại sao? Tại sao lại giết đứa con gái duy nhất rồi điên cuồng tạo ra năm mươi bản sao thay thế?
Câu hỏi đó đóng băng trong đầu tôi. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc. Biệt thự này không chỉ là một nhà tù. Nó là một ngôi mộ hoành tráng, và tôi đang học cách trở thành xác chết sống bên trong nó.
Tôi phải ghi lại. Tôi xé một góc nhỏ của tờ giấy báo cáo tai nạn, góc có dòng chữ bị gạch bỏ. Tay run run, tôi viết thật nhỏ, bằng chiếc bút chì kẻ mày tôi giấu trong túi áo: “Băng Di bị tiêm thuốc. Báo cáo bị giấu. Moreau biết.”
Tôi không dám viết nhiều hơn. Tôi cuộn mảnh giấy nhỏ xíu lại, nhìn quanh phòng. Camera góc trần nhấp nháy đèn đỏ âm thầm. Tôi cúi xuống, giả vờ buộc lại dây giày. Trong nháy mắt, mảnh giấy được nhét vào khe giữa lớp lót và đế của chiếc giày da màu be – một đôi giày khác trong tủ đồ của Băng Di, có lẽ sẽ không bị kiểm tra.
Đứng dậy, tôi tiếp tục lật trang, khuôn mặt trở lại vẻ chăm chú vô hồn. Nhưng bên trong, mọi thứ đã đảo lộn.
Họ không chỉ tạo ra tôi để thay thế một đứa con gái đã mất. Họ đang cố gắng thay thế một nạn nhân. Một tội ác được che đậy.
Và nếu tôi thất bại, nếu tôi tỏ ra không “hoàn hảo”, tôi sẽ không chỉ bị tiêu hủy như một sản phẩm lỗi. Tôi sẽ biến mất như một nhân chứng tiềm năng cho bí mật động trời này.
Gót chân tôi chạm vào chiếc giày, cảm nhận được cục giấy nhỏ xíu. Đó không còn là ghi chú. Đó là lời nguyền. Là bằng chứng duy nhất tôi có thể mang theo xuống mồ.
Tôi ngước nhìn lên đồng hồ. Còn sáu ngày nữa.
Sáu ngày để học cách trở thành một xác chết. Hoặc sáu ngày để tìm cách dùng chính cái chết đó, đánh sập cả gia tài đẫm máu này.