Chương 10: Gặp mặt định mệnh

[TEASER SEO]: Ông bà Hoàng trở về, bữa tối định mệnh bắt đầu. Tôi trả lời trôi chảy mọi câu hỏi, cho đến khi ông ta hỏi điều không có trong kịch bản: “Con nhớ lần duy nhất con cãi nhau với bố không?”

Chiếc limousine đen dài lặng lẽ lăn bánh trên con đường dẫn vào sân trước, cắt đứt sự tĩnh lặng đã bao trùm biệt thự suốt những ngày qua. Tôi đứng sau cửa kính phòng khách, bàn tay siết chặt vào rèm voan, nhìn hai bóng người bước ra từ xe. Mọi thứ tôi đã học, đã ghi nhớ, đã luyện tập, giờ đây chỉ còn là những mảnh lý thuyết vụn vặt trước khoảnh khắc thật này.

Bà Hoàng bước lên thềm trước. Một phụ nữ ở tuổi trung niên với vẻ đẹp được bảo dưỡng tỉ mỉ, nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt ấy đỏ hoe, mở to khi nhìn thấy tôi đứng trong khung cửa. Bà ta thốt lên một tiếng nghẹn ngào, rồi lao tới.

“Băng Di!”

Hơi thở bà ta, mùi nước hoa đắt tiền pha lẫn mùi xăng nhẹ từ xe, tràn ngập khoảng không trước mặt tôi khi bà ôm chặt lấy tôi. Cánh tay bà siết đến mức đau. Tôi để cơ thể mình cứng đờ trong giây lát, rồi từ từ đưa tay lên, vỗ nhẹ vào lưng bà – đúng như những gì đã được dạy: một cái ôm đón nhận, nhưng hơi ngập ngừng, như thể chưa quen.

“Mẹ,” tôi thốt ra, giọng khẽ như một hơi thở.

Bà Hoàng khóc, những tiếng nức nở thật sự rung lên trong lồng ngực bà. “Con đã về. Con đã thực sự về với mẹ.”

Đằng sau bà, ông Hoàng bước tới. Ông ta cao, dáng người gầy và thẳng, khuôn mặt khắc khổ với đôi mắt xám xịt. Ông không khóc. Ông thậm chí không mỉm cười. Ông chỉ đứng đó, nhìn tôi. Ánh mắt ấy quét từ đỉnh đầu tôi xuống gót chân, chậm rãi, phân tích, như một kỹ sư đang kiểm tra từng chi tiết của một cỗ máy tinh xảo vừa lắp ráp xong. Ánh nhìn đó khiến da tôi như có kiến bò, nhưng tôi phải giữ nguyên. Tôi phải là Băng Di.

“Bố,” tôi nói, cố gắng nở một nụ cười nhỏ, e dè.

Ông Hoàng gật đầu, một cái gật ngắn, gọn. “Vào nhà đi,” giọng ôta trầm, khô khan, không một chút xúc động. “Để bố mẹ nhìn con cho rõ.”

Bữa tối được dọn trong phòng ăn chính, căn phòng với bàn dài bằng gỗ mun có thể chứa hai mươi người nhưng giờ chỉ có ba chúng tôi. Người quản gia đứng im lặng ở góc phòng, như một bức tượng, nhưng tôi biết ông ta đang quan sát từng cử động nhỏ nhất của tôi.

“Con ăn đi, Băng Di,” bà Hoàng nói, giọng vẫn còn nghẹn, tay bà liên tục gắp thức ăn vào đĩa tôi. “Con gầy quá. Ở đó họ không cho con ăn uống tử tế à?”

“Ở đó” – bà ta ám chỉ trại huấn luyện hay phòng thí nghiệm nơi tôi được tạo ra? Tôi cúi xuống, cắt miếng thịt bò. “Con vẫn ăn bình thường, mẹ ạ. Có lẽ do con lo lắng.”

“Lo lắng gì?” Ông Hoàng cất tiếng, câu hỏi phóng thẳng như một mũi tên.

Tôi ngẩng lên, gặp ánh mắt xám của ông. “Lo… không đáp ứng được kỳ vọng của bố mẹ.”

Bà Hoàng lại sụt sịt. “Con đừng có nói vậy. Con là con của mẹ, chỉ thế thôi.”

Nhưng ông Hoàng không bỏ qua. Ông bắt đầu hỏi. Những câu hỏi nhỏ, riêng tư, được lấy từ cuộc đời của Băng Di. Tên con chó cũ? Bông. Nó chết vì bệnh gì? Suy tim, lúc mười sáu tuổi. Con thích họa sĩ nào nhất? Caravaggio, vì ánh sáng trong tranh ông ta. Con ghét món ăn gì? Súp bí ngô, từ sau lần bị ngộ độc thực phẩm năm mười bốn tuổi.

Tôi trả lời. Từng câu, từng chữ. Giọng tôi đều đều, trôi chảy, như đang đọc lại một bản ghi nhớ đã thuộc làu. Bên trong, tôi đếm từng nhịp thở, kiểm soát từng ngón tay cầm dao nĩa. Mảnh giấy nhét trong giày như một cục than hồng, nóng rát dưới gót chân tôi. *Băng Di bị tiêm thuốc. Báo cáo bị giấu.*

Bà Hoàng có vẻ hài lòng, khuôn mặt dần giãn ra. Nhưng ông Hoàng thì không. Ánh mắt phân tích của ông càng lúc càng sắc, càng nặng. Ông ta như đang chờ đợi một cái gì đó. Một sai sót.

Rồi ông ta đặt dao nĩa xuống, âm thanh kim loại chạm vào đĩa sứ vang lên sắc gọn trong không gian tĩnh lặng.

“Băng Di,” ông ta nói, giọng trầm hẳn xuống. “Con nhớ lần duy nhất con cãi nhau với bố không?”

Căn phòng như bị hút cạn không khí.

Câu hỏi đó không có trong bất kỳ tài liệu nào. Không có trong hồ sơ, trong nhật ký scan, trong bất cứ thứ gì tôi đã đọc. Nó là một khoảng trống. Một cái bẫy.

Mặt tôi vẫn giữ được vẻ bình thản, nhưng hàm tôi khẽ cứng lại. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xám của ông ta, cố tìm trong đó một gợi ý, một manh mối. Chỉ có sự chờ đợi lạnh lùng.

Bà Hoàng ngừng khóc, nhìn chồng với vẻ ngạc nhiên, rồi lo lắng. “Việt, sao anh lại…”

“Tôi hỏi con gái tôi,” ông Hoàng ngắt lời bà, ánh mắt không rời tôi. “Con nhớ không, Băng Di? Lần duy nhất đó.”

Tôi phải trả lời. Nhưng trả lời thế nào? Nói “có” thì nguy hiểm – tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Nói “không” thì càng tệ hơn – nó sẽ phơi bày sự thiếu sót trong trí nhớ, một khuyết điểm chết người.

Không gian im lặng kéo dài chỉ vài giây, nhưng dài như cả thế kỷ. Tôi cảm nhận được ánh mắt của người quản gia từ góc phòng đang đốt vào gáy tôi.

Rồi tôi hít một hơi thật nhẹ, khẽ cúi đầu. “Con… con không nhớ rõ lắm, bố ạ.” Giọng tôi nhỏ đi, cố tạo ra một chút ngập ngừng, một chút xấu hổ. “Có lẽ… có lẽ vì con không muốn nhớ đến chuyện đó. Nó làm con buồn.”

Tôi liếc nhìn bà Hoàng, cầu cứu trong vô thức. Chiến thuật đánh vào tình mẫu tử.

Bà Hoàng lập tức đáp ứng. Mặt bà nhăn lại, bà đặt tay lên tay chồng. “Việt, thôi đi. Đừng làm con khó xử. Chuyện cũ rồi, nhắc làm gì.”

Nhưng ông Hoàng không nhúc nhích. Ông ta vẫn nhìn tôi, đôi mắt xám như hai viên đá cuội ướt. Một sự thất vọng lạnh lẽo, hay một sự khẳng định, lướt qua trong đó.

“Không nhớ,” ông ta lặp lại, giọng không biểu cảm. “Cũng được.”

Ông ta quay lại dùng bữa, chấm dứt chủ đề một cách đột ngột. Nhưng không khí trong phòng đã thay đổi. Sự ấm áp giả tạo ban đầu tan biến, thay vào đó là một sự căng thẳng mỏng manh, sắc như dao.

Tôi biết mình vừa thất bại. Không phải một thất bại ồn ào, mà là một vết nứt. Một vết nứt nhỏ, nhưng trong mắt ông Hoàng, nó có thể đủ rộng để nhìn thấy tất cả sự giả dối bên trong.

Tôi cắn một miếng thức ăn, vị giác không cảm nhận được gì. Tất cả những gì tôi nghe thấy là giọng nói của chính mình vang vọng trong đầu: *Con không nhớ.*

Và tiếng thì thầm đáp lại, từ sâu thẳm nơi mảnh giấy trong giày: *Khuyết điểm: trí nhớ dài hạn. Cần đánh giá thêm.*

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng