Chương 2: Quy tắc tử thần

[TEASER SEO]: Luật sư giao 15 quy tắc tử thần. Tôi phát hiện camera ẩn khắp biệt thự. Một bước đi lạc xuống tầng hầm, hệ thống báo động rú lên. Kẻ theo dõi đã thấy tất cả.

Sáng hôm sau, đúng 7 giờ, có tiếng gõ cửa ba nhịp đều đặn như máy.

Ông luật sư Trọng đứng ngoài hành lang, tay cầm chiếc cặp da đen bóng loáng. Ông ta không bước vào, chỉ đưa cho tôi một phong bì dày, giọng nói bằng phẳng không một tình cảm.

“Chào buổi sáng, cô Băng Di. Đây là bản quy tắc sinh hoạt. Xin hãy đọc kỹ và tuân thủ tuyệt đối. Mọi vi phạm đều được ghi nhận và sẽ có hệ quả tương ứng.”

Tôi cầm phong bì, mỉm cười đúng như Băng Di trong ảnh. “Cháu cảm ơn, chú Trọng.”

Ông ta gật đầu, mắt lướt qua căn phòng một lượt chậm rãi, như đang kiểm tra xem tôi có làm gì trái phép trong đêm không, rồi quay đi, bước chân không một tiếng động trên thảm dày.

Đóng cửa lại, tôi rút tờ giấy trong phong bì. Mười lăm điều khoản được đánh máy sắc nét.

1. Không được rời khỏi khuôn viên biệt thự quá 2 giờ đồng hồ trong một ngày, và phải thông báo trước ít nhất 1 giờ.
2. Trang phục sẽ được chuẩn bị sẵn mỗi sáng trong tủ. Không được tự ý thay đổi.
3. Các bữa ăn diễn ra đúng giờ: 8h, 13h, 20h. Không được đến muộn, không được bỏ bữa.
4. Khu vực cấm: Tầng hầm, phòng làm việc phía đông cuối hành lang tầng 3, nhà kính sau 20h.
5. Không được phép mời khách lạ vào biệt thự.
6. Không được sử dụng điện thoại di động cá nhân. Máy liên lạc nội bộ sẽ được cung cấp.
7. Giờ giới nghiêm: 23h. Phải có mặt trong phòng ngủ từ thời điểm này.

15. Mọi thắc mắc, chỉ được trình bày với người quản gia, ông Lâm.

Từng chữ như những sợi dây thép quấn quanh cổ. Tôi thở ra, gấp tờ giấy lại, đặt lên bàn. Họ không giấu giếm. Họ đang nói thẳng: đây là nhà tù sang trọng, và mày là tù nhân.

Tôi bắt đầu quan sát. Thật kỹ. Trong khi thay bộ váy liền màu ngọc trai họ để sẵn – chất liệu mềm nhưng kiểu dáng cứng nhắc – tôi lướt mắt qua các góc tường, trần nhà, kệ sách. Một chấm đen nhỏ xíu, bằng đầu tăm, lập lòe ánh đỏ yếu ớt trong ổ điện cạnh cửa. Một cái khác, giấu sau khung tranh phong cảnh trên tường. Họ không thèm ngụy trang tinh vi. Họ muốn tôi biết mình bị nhìn.

Cả ngày hôm đó, tôi diễn. Tôi ăn sáng với dáng vẻ thư thái, dù từng mút cà phê đắng ngắt. Tôi dạo bước trong vườn, luôn nở nụ cười nhẹ nhàng, dừng lại ngắm một khóm hồng như Băng Di thật có lẽ đã từng làm. Tôi cảm nhận rõ ánh mắt vô hình dán chặt vào gáy, theo từng bước chân, từng cử động tay.

Buổi chiều, tôi quyết định thử nghiệm giới hạn. Tôi đi dọc hành lang tầng một, tay lướt nhẹ trên lớp tường ốp gỗ tối màu, mắt đảo nhanh tìm lối thoát hiểm, cửa sổ phụ, bất cứ thứ gì không nằm trong bản vẽ kiến trúc hoàn hảo này. Tôi giả vờ bị mất chiếc khăn tay, cúi xuống nhìn dưới gầm bàn, ghế sô pha.

Rồi tôi thấy nó. Ở cuối hành lang, khuất sau một bức tượng điêu khắc trừu tượng bằng đồng, có một cánh cửa nhỏ, thấp, màu gỗ hòa lẫn vào tường. Không có tay nắm, chỉ một khe hở mờ. Tôi tiến lại gần, lòng bàn tay ẩm ướt. Đây không phải trong bản đồ mà ông Lâm đưa cho tôi sáng nay.

Tôi đưa tay ấn nhẹ. Cánh cửa dịch chuyển, mở ra một khoảng tối om và một làn hơi lạnh, ẩm mốc phả ra. Cầu thang xi măng dẫn xuống. Tầng hầm. Điều cấm số 4.

Tim tôi thót lại. Nhưng đôi chân, như bị ma dẫn, bước xuống vài bậc. Tôi cần biết. Chỉ một cái nhìn thôi. Có thể manh mối về những bản sao trước nằm ở đây. Có thể…

*BÙM! BÙM! BÙM!*

Ba tiếng chuông báo động chói tai, khô khốc, vang lên từ những chiếc loa ẩn trong tường. Ánh đèn trần hành lang phía trên tôi chuyển từ vàng dịu sang đỏ rực, nhấp nháy liên hồi.

Tôi quay phắt lại, leo vội lên cầu thang, cố đẩy cánh cửa nhỏ đóng lại. Nó khép vào với một tiếng *cạch* nhẹ, vừa khít. Tôi đứng thẳng dậy, vội vuốt phẳng váy, cố hít thở sâu để dồn nỗi hoảng loạn xuống. Nhưng đã muộn.

Tiếng bước chân nhanh, nặng nề, nhiều hơn một người, đang lao về phía tôi từ hai đầu hành lang.

Ông Lâm xuất hiện từ góc tường bên phải, khuôn mặt già nua nhưng đôi mắt sắc như dao. Hai người đàn ông mặc đồ bảo vệ màu xám đứng chắn sau lưng ông, tay đeo găng đen.

“Cô Băng Di,” giọng ông ta trầm, chậm rãi, nhưng mỗi chữ là một mũi kim chích. “Cô có thể giải thích tại sao cô đứng ở đây, trước cửa xuống tầng hầm, trong khi hệ thống báo động vừa kích hoạt không?”

Ánh đèn đỏ vẫn nhấp nháy trên khuôn mặt lạnh băng của ông ta. Tôi biết mọi camera giờ đều đang hội tụ vào đây. Vào tôi.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng