Chương 1: Tỉnh Lại Ở Thời Điểm Định Mệnh

Hơi thở đầu tiên tràn vào phổi là mùi ẩm mốc quen thuộc, thứ mùi của căn phòng tây viện đã lâu không người ở. Lâm Tuyết Nguyệt mở mắt, nhìn lên trần nhà với những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Cơ thể cô đau nhức, nhưng không phải thứ đau đớn rã rời của thuốc độc, mà là sự mỏi mệt sau một giấc ngủ dài. Cô chậm rãi ngồi dậy, lòng bàn tay áp lên mặt gỗ giường lạnh ngắt. Ánh sáng xám xịt của buổi sớm lọt qua song cửa gỗ, rọi lên lớp bụi mỏng phủ trên chiếc bàn gỗ đơn sơ. Mọi thứ y hệt mười năm trước. Mười năm. Hai chữ đó đập vào óc cô như nhát búa. Trước khi chết, cô nhớ rõ mình đã uống cạn chén thuốc đắng mà phụ thân đích thân đưa tay, với lời buộc tội thông đồng với ngoại tộc. Nỗi oan ức, sự phản bội của những người ruột thịt, và cái chết lạnh lẽo trong ngục tối gia tộc… tất cả ùa về trong một khoảnh khắc, khiến ngực cô thắt lại. Nhưng giờ, cô đang ở đây. Trong căn phòng cũ của mình, vào cái ngày định mệnh trước đại điển lập tự. Tiếng bước chân vội vã ngoài hành lang vọng vào, cắt ngang dòng suy tưởng. Tuyết Nguyệt lập tức nằm xuống, nhắm nghiền mắt lại, chỉ hé một khe nhỏ để quan sát. Cửa phòng bị đẩy mở, một bóng người lẻn vào. Đó là Tiểu Liên, tên tỳ nữ mà kế mẫu Vương thị mới bố trí cho cô cách đây ba hôm. Tiểu Liên nhanh tay lục soát ngăn kéo bàn, lật tung mấy quyển sách cũ, rồi thò tay vào gầm giường. Hắn lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ – hộp đựng nữ trang mà mẹ ruột cô để lại. Mở ra, lục lọi, rồi thất vọng khép lại, để nguyên vị trí cũ. Hành động nhanh gọn, quen thuộc, như đã làm nhiều lần. Tim Tuyết Nguyệt đập thình thịch, nhưng hơi thở cô vẫn đều đặn giả vờ ngủ. Ký ức kiếp trước ùa về: chính Tiểu Liên là kẻ đã đặt một bức thư giả mạo của đối thủ thương gia vào phòng cô, làm bằng chứng vu cáo. Cô đã hoàn toàn tin tưởng tên tỳ nữ này, coi hắn như người thân. Tiếng bước chân của Tiểu Liên rời đi, cửa đóng lại nhẹ nhàng. Tuyết Nguyệt mở mắt ra, từ từ ngồi dậy. Ánh mắt cô không còn là sự ngơ ngác của một tiểu thư mười bảy tuổi, mà là thứ ánh lạnh thấu xương của một người đã trải qua sinh tử. Cô bước xuống giường, chân trần chạm lên nền gạch lạnh. Cô đi đến chiếc bàn, mở chiếc hộp gỗ ra. Những món nữ trang vẫn còn đó, nhưng vị trí của chiếc trâm bạc khảm ngọc đã xê dịch. Họ đang tìm thứ gì? Hay chỉ là do thám? Cô nhớ lại, vào cái ngày này kiếp trước, kế mẫu Vương thị đã ân cần đưa cho cô một bộ y phục mới, nói là để cô mặc trong đại điển lập tự ngày mai. Trên cổ áo, có một đường chỉ may rất khéo, giấu một túi nhỏ đựng một gói bột màu trắng. Sau này cô mới biết, đó là một loại thuốc mê, sẽ khiến cô mất kiểm soát và nói ra những lời “thú tội” được soạn sẵn. Lần này, không đời nào. Tuyết Nguyệt mở tủ áo, bộ y phục màu hồng nhạt đó đã được treo sẵn trong đó, tỏa ra mùi hương nhè nhẹ. Cô nhẹ nhàng sờ lên cổ áo, ngón tay cảm nhận được đường chỉ thừa viền cổ. Cô không giật phăng nó ra, mà chỉ lặng lẽ ghi nhớ. “Tiểu thư, tiểu thư đã dậy chưa ạ?” Giọng nói ngọt ngào giả tạo của Tiểu Liên vang lên ngoài cửa. Tuyết Nguyệt hít một hơi thật sâu, gương mặt trong gương đồng mờ ảo dần biến đổi. Đôi mắt sắc lạnh nhường chỗ cho vẻ ngây thơ, hơi thở gấp gáp của sự hoảng hốt. Cô vội vã mở cửa. “Tiểu Liên! Cậu đây rồi!” Cô nắm lấy tay Tiểu Liên, giọng run run. “Ta… ta vừa nằm mơ thấy ma. Sợ quá.” Tiểu Liên thoáng ngạc nhiên, rồi nở nụ cười an ủi. “Tiểu thư đừng sợ, chỉ là mơ thôi mà. Phu nhân dặn tiểu thư hôm nay phải thử áo mới, để ngày mai đại điển được chỉnh tề.” “Ừ.” Tuyết Nguyệt gật đầu, vẻ ngoan ngoãn. “Mẫu thân thật tốt với ta. Nhưng…” Cô ngập ngừng, ánh mắt lo lắng nhìn quanh. “Tiểu Liên, cậu có thấy Vương ma ma đâu không? Từ sáng đến giờ ta chưa thấy bà ấy.” Vương ma ma là người hầu cũ của mẹ ruột cô, người duy nhất còn sót lại từ Đông viện sau khi mẹ cô qua đời. Kiếp trước, bà ta đột ngột “xin về quê” vào đúng trưa ngày hôm nay, và biến mất không một tin tức. Tiểu Liên mặt thoáng biến sắc, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh. “Dạ… hình như Vương ma ma có việc riêng, đã xin phép phu nhân ra ngoài từ sáng sớm rồi.” “Ra ngoài?” Tuyết Nguyệt thốt lên, giọng đầy vẻ thất vọng. “Ta còn định nhờ bà ấy chỉ ta cách búi tóc kiểu cũ của mẹ ta nữa. Tiếc quá.” Cô quay lưng lại, giả vờ buồn bã nhìn ra cửa sổ, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng. Tiếng bước chân của Tiểu Liên vội vã rời đi, hẳn là đi báo tin. Khi hành lang lại yên tĩnh, Tuyết Nguyệt mới quay người lại. Ánh mắt ngây thơ biến mất hoàn toàn. Vương ma ma biến mất. Điều này khác với kiếp trước. Kiếp trước, bà ta “về quê” vào buổi trưa, sau khi đại điển kết thúc. Còn bây giờ, bà ta đã mất tích từ sáng sớm. Có điều gì đó đã thay đổi. Hoặc là, có điều gì đó mà cô chưa từng biết. Tuyết Nguyệt đi đến góc phòng, nơi có một tấm ván sàn hơi lỏng. Cô dùng móng tay khẽm bẩy lên, bên dưới là một khoảng trống nhỏ, trống rỗng. Cô đã từng giấu ở đây vài món nữ trang quý giá nhất của mẹ, nhưng kiếp trước tất cả đã bị lấy đi trước khi cô kịp phát hiện. Lần này, khoảng trống vẫn trống rỗng. Nhưng trên lớp bụi mỏng, có một vết xước mới, rất nhỏ, như thể có vật gì hình vuông vừa được lấy đi. Trái tim Tuyết Nguyệt chợt thắt lại. Có người đã đến đây trước cô. Không phải Tiểu Liên, vì hắn chỉ lục soát bề mặt. Kẻ này biết chỗ giấu bí mật. Ai? Ký ức về người mẹ hiền từ nhưng thường u buồn hiện lên. Bà thường ngồi bên cửa sổ căn phòng này, tay vuốt ve chiếc hộp gỗ nhỏ, đôi mắt nhìn xa xăm về phía dãy núi phía tây. Có lần, bà thì thầm: “Nguyệt nhi, sau này nếu có hoạn nạn, hãy tìm đến nơi mẹ từng gửi gắm ánh trăng.” Ánh trăng? Tuyết Nguyệt chưa kịp suy nghĩ thêm, tiếng chuông gia tộc vang lên ba hồi dài, báo hiệu buổi điểm danh buổi sáng. Mọi thành viên trong gia tộc, không trừ một ai, đều phải có mặt ở chính đường. Cô nhìn bộ y phục màu hồng trên giá. Ngày mai, đại điển lập tự sẽ diễn ra. Ngày mai, mọi âm mưu sẽ bắt đầu lộ diện. Nhưng bây giờ, trước mắt cô, có một câu đố khẩn cấp hơn: Vương ma ma đã biến mất thật sự, hay chỉ là bị ai đó “dọn dẹp”? Và thứ hình vuông đã bị lấy khỏi chỗ giấu của cô, rốt cuộc là gì? Cô hít một hơi thật sâu, mặc lên người bộ y phục thường ngày đã cũ, từng bước đi ra khỏi căn phòng ẩm mốc. Mỗi bước chân đều chậm rãi, nặng nề, nhưng ánh mắt phía trước đã không còn bất định. Dù ký ức kiếp trước có thiếu sót, dù tình thế có khác biệt, thì một điều vẫn không thay đổi: cô đã trở về, và lần này, cô sẽ không để bất kỳ ai đẩy mình vào đường cùng lần nữa. Nhưng trước khi hành động, cô cần biết: bóng tối mà cô sắp bước vào, rốt cuộc đã giấu bao nhiêu lớp màn mà ngay cả cái chết ở kiếp trước cũng chưa từng hé lộ?

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng