Im lặng chỉ kéo dài trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bị xé toạc bởi tiếng cười gằn, đứt quãng của Lâm Hùng. Ông ta vung tay lên, chỉ thẳng vào tờ di chúc trong tay Tuyết Nguyệt, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, cố gắng lấn át mọi sự nghi ngờ đang lan rộng. “Một tờ giấy mục nát! Một trò lừa bịp thô thiển!” Lâm Hùng quát, hai mắt đỏ ngầu. “Ai cũng có thể viết ra thứ này! Cô ta, một kẻ bị trục xuất khỏi gia tộc, vì hận thù mà bịa đặt chuyện hoang đường! Các vị trưởng bối, các vị chấp sự, lẽ nào các vị tin vào lời của một kẻ phản nghịch hơn là tin vào gia chủ đã dẫn dắt Lâm gia suốt mười mấy năm qua?” Ánh mắt ông ta quét qua những khuôn mặt đang do dự, cố gắng khơi dậy lòng trung thành cũ và nỗi sợ hãi về một cuộc đảo chính. Vài người trong số họ, những người từng hưởng lợi dưới thời Lâm Hùng, bắt đầu gật gù, thì thầm với nhau. Vương thị như được tiếp thêm sức, bà ta đứng phắt dậy, giọng the thé cắt ngang không khí: “Đúng vậy! Con nhỏ này từ nhỏ đã gian xảo, lại còn dám vu cáo mẫu thân! Di chúc thật của tỷ tỷ Vũ thị, nếu có, đã phải được công bố từ lâu, sao lại đến tay nó? Rõ ràng là giả mạo!” Tuyết Nguyệt không đáp lại ngay. Cô chỉ nhẹ nhàng đưa tay, vuốt thẳng mép giấy đã ngả màu, hành động chậm rãi đến mức khiến mọi ánh mắt đều dồn vào động tác ấy. Rồi cô ngẩng đầu, nhìn về phía cửa lớn, nói với giọng bình thản, như thể đang nhắc đến một vị khách quen. “Vậy thì, chúng ta hãy thỉnh người có thể phân biệt thật giả đến vậy.” Cánh cửa gỗ lim nặng nề một lần nữa khẽ mở, không ồn ào như trước, mà chỉ hé đủ để một bóng người cao lớn, mặc triều phục màu tía thâm trầm, bước vào. Dáng đi của ông ta chậm rãi, uy nghi, mỗi bước chân như đong đếm sự tôn trọng và quyền uy. Khuôn mặt phương phi, chòm râu dài được chăm chút cẩn thận, và đôi mắt sắc sảo quét qua đại sảnh khiến không ít người phải cúi đầu. Tiếng xì xào bùng lên, lần này đầy kinh hãi và kính nể. “Là… Là Tư mã đại nhân!” “Tư mã Thiệu đại nhân! Sao lại…” Lâm Hùng mặt cắt không còn giọt máu. Ông ta biết vị đại thần triều đình này, người nắm giữ chức vụ coi sóc lễ nghi tông miếu, là người cực kỳ cố chấp với thể thống và chính danh. Quan trọng hơn, hai mươi năm trước, chính Tư mã Thiệu, khi còn là một quan trung thư, đã được tiên đế cử đến chứng kiến và ghi chép lại hôn lễ long trọng giữa đích nữ Lâm Vũ thị và trưởng tử Lâm gia. Tư mã Thiệu dừng lại giữa đại sảnh, ông ta không nhìn Lâm Hùng, mà hướng về phía Tuyết Nguyệt, khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Rồi ông quay ra, giọng nói trầm ổn, rõ ràng, không cần lớn tiếng mà vẫn át mọi tiếng động. “Bản quan, Tư mã Thiệu, phụng mệnh tiên đế chứng hôn năm xưa, có mặt trong đại điển thành thân của Lâm Vũ thị tiểu thư và Lâm Hùng công tử.” Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Hùng đang đứng như trời trồng. “Hôn lễ đó, mọi thủ tục, văn thư, ký kết, đều được ghi chép đầy đủ vào sổ bộ của Bộ Lễ, một bản lưu tại tông miếu Lâm gia. Trong đó, có điều khoản rõ ràng: toàn bộ gia nghiệp của Lâm Vũ thị, bao gồm quyền thừa kế đích hệ, sẽ do chính bà nắm giữ và chỉ được truyền lại cho huyết mạch chính thống của bà.” Ông ta hướng ánh mắt về phía tờ di chúc trong tay Tuyết Nguyệt. “Bản quan đã xem xét tờ di chúc này. Ấn tín, bút tích, cách hành văn, đều khớp với văn khế hôn ước năm xưa và các văn bản chính thức khác của Lâm Vũ thị mà bản quan từng kiểm chứng. Đây là di chúc thật.” Lời tuyên bố như một nhát búa cuối cùng đóng đinh. Không ai dám nghi ngờ uy tín của Tư mã Thiệu, một vị quan nổi tiếng chính trực, ngay cả Hoàng đế hiện tại cũng phải nể trọng. Vương thị đứng không vững, phải vịn vào thành ghế. Tay bà run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng áo gấm. Bà ta nhìn về phía Lâm Hùng, trong mắt tràn đầy vẻ cầu cứu và hoảng loạn, nhưng chỉ thấy khuôn mặt của chồng đang dần biến sắc, từ tái mét sang xám xịt, những đường gân trên cổ nổi lên. Nhưng Lâm Hùng vẫn chưa gục ngã. Sự ngoan cố và sợ hãi mất tất cả đã biến thành một thứ điên cuồng cuối cùng. Ông ta bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy vẻ chua chát và bất cần. “Được! Di chúc thật! Tư mã đại nhân làm chứng!” Ông ta gằn từng tiếng. “Nhưng cứ cho là vậy đi! Vậy thì tội danh của tiểu tử này càng nặng! Nó không phải con ruột của ta, nó là đứa con hoang, là giọt máu ô nhục mà không biết từ đâu len lỏi vào Lâm gia! Một kẻ như vậy, có tư cách gì đòi thừa kế? Nó thậm chí không đáng sống trong nhà này!” Ông ta quay sang các vệ sĩ đang do dự ở cuối sảnh, hét lên: “Còn đứng đó làm gì? Bắt lấy nó! Bắt lấy tên tiểu tử phản nghịch này lại!” Tuyết Nguyệt thở ra một hơi nhẹ, trong lòng không có chiến thắng, chỉ thấy một sự mệt mỏi vô hạn lan tỏa. Cô biết hắn sẽ không dễ dàng đầu hàng như vậy. Trò chơi đã leo thang đến mức này, chỉ còn cách lật tung tất cả tấm bài cuối cùng, để mọi thứ rách nát hoàn toàn. “Con hoang ư?” Cô lặp lại, giọng cô bỗng trở nên rất nhỏ, nhưng mọi người đều phải nín thở để nghe. “Vậy thì, thưa phụ thân… hay nên gọi là Lâm Hùng đại nhân, ngài có dám, cùng con làm một việc rất đơn giản không?”