Sáng hôm sau, Lâm phủ nhộn nhịp khác thường. Đại điển lập tự – nghi thức quan trọng nhất trong năm, nơi chính thức công nhận người thừa kế chủ chốt của gia tộc – được tổ chức tại chính tông từ trang nghiêm. Khói hương nghi ngút, cờ phướn rợp trời. Các trưởng lão, khách mời quan trọng từ các gia tộc liên minh và cả một vị quan nhỏ từ phủ Thừa Tuyên đều có mặt, tạo nên không khí vừa long trọng vừa căng thẳng. Lâm Tuyết Nguyệt đứng trong góc, mặc bộ áo dài màu ngọc bích cũ kỹ, tay cầm một chiếc quạt giấy che nửa mặt. Ánh mắt cô lướt qua đám đông. Phụ thân Lâm Hạo Thiên đang đứng trên cao, bên cạnh là kế mẫu Vương thị – hôm nay bà ta diện một bộ váy áo thêu phượng hoàng lộng lẫy, nụ cười đắc ý khó giấu. Và Lâm Tuyết Vân, người muội muội cùng cha khác mẹ, thì e lệ đứng sau lưng mẹ, nhưng đôi mắt lại liếc nhìn Tuyết Nguyệt đầy vẻ châm chọc. “Tuyên bố khai lễ!” Chủ tế hô vang. Nghi thức bắt đầu. Các lời tuyên thệ, lễ vật dâng lên tổ tiên cứ thế diễn ra trong tiếng nhạc lễ trang trọng. Tuyết Nguyệt vẫn đứng im, như một bóng ma lặng lẽ. Cô biết, cái bẫy sắp giăng ra. Quả nhiên, khi nghi thức sắp kết thúc, Vương thị bước ra giữa sảnh, giọng nói thanh thoát nhưng đủ để mọi người nghe thấy: “Trước sự chứng kiến của tổ tiên và chư vị, thiếp phụ có một việc… đau lòng muốn trình bày. Liên quan đến danh tiết của Lâm gia.” Không khí im ắng lại. Lâm Hạo Thiên nhíu mày: “Phu nhân có việc gì?” Vương thị quay người, chỉ thẳng vào Tuyết Nguyệt, giọng bỗng trở nắc nỏm, đau đớn: “Chính là tiểu nữ Tuyết Nguyệt! Thiếp phụ vô cùng thương xót, nhưng vì thanh danh gia tộc, không thể không nói. Con bé này… đã tư thông với Trần Thiệu – thiếu gia nhà họ Trần, đối thủ cạnh tranh lớn nhất của chúng ta trên con đường tơ lụa phía Bắc!” Một tiếng xì xào bùng lên. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tuyết Nguyệt, đầy hoài nghi, khinh miệt. Lâm Tuyết Vân vội bước ra, giả vờ khóc nức nở: “Mẹ ơi, đừng nói nữa… Chị ấy cũng chỉ là nhất thời mê muội thôi mà…” “Con có bằng chứng gì?” Một trưởng lão hỏi, giọng nghiêm khắc. Vương thị gật đầu, ra hiệu. Một tên gia nhân bước lên, dâng lên một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một chiếc thoa ngọc màu trắng và mấy bức thư tình. “Đây là vật định tình của Trần Thiệu tặng cho Tuyết Nguyệt, thiếp phụ tìm thấy trong phòng nó. Và những bức thư này… toàn là lời lẽ dâm ô, hẹn hò trộm gặp!” Lâm Hạo Thiên mặt đỏ bừng, giận dữ hét lên: “Nghịch nữ! Ngươi thật sự đã làm chuyện ô nhục như vậy sao?” Tất cả áp lực dồn về phía Tuyết Nguyệt. Cô từ từ hạ chiếc quạt xuống, khuôn mặt không một chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Vương thị. Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng từng chữ: “Di mẫu nói con tư thông, vậy người đưa thư và vật chứng cho di mẫu là ai?” Vương thị ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng đáp: “Là người hầu của con! Nó thấy chủ làm chuyện sai trái, trong lòng bất an nên đã đến khai với ta!” “Vậy cho gọi người hầu đó ra đây,” Tuyết Nguyệt nói, “để mọi người cùng nghe rõ ràng.” Vương thị lộ vẻ do dự, nhưng rồi cũng gật đầu. Một lúc sau, một cô gái hầu trẻ bị dẫn lên, mặt mày tái mét, run rẩy quỳ xuống. “Ngươi thấy ta tư thông với Trần thiếu gia?” Tuyết Nguyệt hỏi, giọng bình thản. “Dạ… dạ phải…” Cô hầu nói lí nhí. “Ở đâu? Khi nào? Có ai khác chứng kiến?” “Ở… ở vườn sau, đêm trăng tròn tháng trước… Chỉ có một mình tiểu nữ trông thấy…” Tuyết Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. Cô quay sang đám đông: “Đêm trăng tròn tháng trước, con đang bị sốt nặng, nằm liệt giường suốt ba ngày. Toàn bộ nhân viên ở Tây viện đều có thể làm chứng. Vả lại…” Cô bước lại gần cô hầu, cúi xuống: “Trần thiếu gia nhà họ Trần, từ tháng trước đã theo phụ thân lên kinh đô dự hội nghị thương mại, đến nay vẫn chưa về. Làm sao có thể hẹn hò với ta trong vườn Lâm phủ được?” Một làn sóng xôn xao khác, lớn hơn. Vương thị mặt biến sắc. Lâm Tuyết Vân vội nói: “Có… có thể là người khác giả danh!” “Giả danh?” Tuyết Nguyệt nhìn thẳng vào Vương thị, giọng bỗng trở nắc sắc bén: “Di mẫu vu cáo con, chỉ là để che đậy chuyện khác chăng? Hay là… để nhanh chóng loại bỏ con, như đã từng loại bỏ mẫu thân của con?” “Ngươi… ngươi nói bậy!” Vương thị giật mình, giọng the thé lên. “Con không nói bậy.” Tuyết Nguyệt từ trong tay áo rút ra một tờ giấy, gấp làm tư, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu triện đỏ của một tiệm thuốc lớn trong thành. “Đây là hóa đơn sao chép từ ‘Bảo Thọ Đường’, ghi rõ ngày mười lăm tháng trước, một người đàn bà tên Vương thị – chính là tên họ của di mẫu – đã mua một lượng ‘Hồng sam thảo’ với số lượng lớn. Mà ai cũng biết, Hồng sam thảo nếu dùng liều nhẹ thì an thần, nhưng dùng liều cao và kéo dài… sẽ tích độc trong người, dẫn đến suy nhược rồi chết dần chết mòn, triệu chứng giống hệt bệnh lao phổi.” Cô ngừng một chút, để mọi người tiêu hóa thông tin, rồi tiếp tục, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng: “Mẫu thân của con năm đó chết vì bệnh phổi, nhưng trước khi mất, người vẫn khỏe mạnh bình thường, chỉ sau nửa năm tiếp xúc thường xuyên với di mẫu mới đột ngột suy sụp. Và người hầu cũ của mẫu thân – Vương ma ma – đã đột ngột biến mất sau khi mẫu thân qua đời. Con hỏi di mẫu, Vương ma ma bây giờ ở đâu? Và lượng Hồng sam thảo đủ để giết người kia, di mẫu mua về để làm gì?” Im lặng. Một sự im lặng chết người bao trùm đại sảnh. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Vương thị, từ nghi ngờ chuyển sang kinh hãi. Vị quan từ phủ Thừa Tuyên nhíu mày, lấy ra một cuốn sổ nhỏ ghi chép. Vương thị mặt trắng bệch, hai tay run lên, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ: “Ngươi… ngươi giả mạo! Ta không hề mua thứ đó!” “Bảo Thọ Đường là tiệm thuốc trăm năm, mọi giao dịch đều có sổ sách rõ ràng, có thể đối chất bất cứ lúc nào,” Tuyết Nguyệt nói, gấp tờ giấy lại, cất đi. “Và người đi mua thuốc hộ di mẫu, chính là tên gia nhân vừa dâng hộp chứng cứ giả lên đây. Hắn ta thường xuyên ra vào Bảo Thọ Đường, chủ tiệm đã nhớ mặt.” Tên gia nhân kia bỗng quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất liên hồi: “Lão gia tha mạng! Lão gia tha mạng! Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ làm theo lệnh của phu nhân thôi!” Lâm Hạo Thiên đứng trên cao, khuôn mặt từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt. Ông ta nhìn vợ, rồi nhìn đứa con gái mà ông từng xem như cái gai trong mắt. Trong đám đông, những tiếng thì thầm bắt đầu vang lên, đầy vẻ phẫn nộ và ghê tởm. Vương thị lảo đảo một bước, như muốn ngã. Lâm Tuyết Vân vội đỡ lấy mẹ, mắt nhìn Tuyết Nguyệt đầy hận ý. Nhưng Tuyết Nguyệt biết, đây mới chỉ là màn mở đầu. Cô đã vạch trần một âm mưu, nhưng trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu. Cô nhìn về phía Lâm Hạo Thiên, chờ đợi phản ứng của người cha mà trong ký ức kiếp trước đã phủi tay ký vào bản án tử hình của cô. Và trong lòng cô, một câu hỏi cứ quẩn quanh: Liệu mảnh giấy nhỏ từ người cậu, với hình vẽ vầng trăng khuyết và ba ngọn núi, có thực sự là chìa khóa mở ra toàn bộ sự thật? Hay đó cũng chỉ là một phần của mê cung lớn hơn?