Chương 8: Kho Báu Thật Sự

Phố Đông khi màn đêm buông xuống không giống với khu trung tâm phồn hoa. Những dãy nhà cổ thấp lè tè, mặt tiền sơn phai màu, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ vài cửa hàng vẫn còn mở muộn. Không khí thoang thoảng mùi thuốc Bắc, mùi gỗ mục và rác ẩm. Tuyết Nguyệt đi dọc con phố, mắt lướt nhanh qua từng tấm biển hiệu đã mờ. Hồi Hương Đường. Cô dừng chân trước một cửa tiệm hẹp, nép sâu trong một ngõ nhỏ. Tấm biển gỗ sơn đen, chữ vàng đã bong tróc gần hết, chỉ còn nhận ra được nét của chữ “Hương”. Cửa gỗ đóng kín, khe hở dưới chân cửa không có ánh sáng. Tim cô thót lại. Liệu nơi này còn hoạt động? Hay đã bị bỏ hoang từ lâu? Cô đưa tay, gõ nhẹ ba tiếng. Chỉ có tiếng vang trống rỗng đáp lại. Cô chờ. Gió đêm lùa qua ngõ hẻm, mang theo hơi lạnh. Cô gõ mạnh hơn, kiên nhẫn. Một tiếng then cài khẽ lách cách phía trong. Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, một mắt già nua, sâu hoắm nhìn ra từ bóng tối. “Ai đó?” Giọng khàn khàn, đầy cảnh giác. Tuyết Nguyệt kéo nhẹ chiếc khăn che mặt xuống, để lộ khuôn mặt dưới ánh đèn đường mờ ảo. “Cháu… cháu tìm đến tiệm thuốc Hồi Hương Đường.” Đôi mắt già kia chợt mở to. Nó dừng lại trên khuôn mặt cô, như đang so sánh với một hình ảnh nào đó trong ký ức. Rồi cánh cửa mở rộng hơn, đủ cho một người chui qua. “Vào đi. Nhanh lên.” Cô bước vào, cánh cửa đóng sập lại ngay sau lưng. Bên trong là một không gian chật hẹp, ngập mùi thảo dược lâu năm – cam thảo, nhân sâm, quế, hoắc hương – hòa lẫn với mùi gỗ tủ và bụi sách. Một ngọn đèn dầu duy nhất trên quầy chiếu sáng khuôn mặt nhăn nhei của một bà lão, mái tóc bạc trắng buộc gọn sau gáy. Bà ta mặc áo bà ba nâu cũ, ngồi sau quầy gỗ bóng loáng vì thời gian. Bà lão không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn Tuyết Nguyệt. Ánh mắt ấy xuyên thấu, như có thể nhìn thấy cả những vết sẹo trong lòng cô. “Cháu là Lâm Tuyết Nguyệt,” cô lên tiếng, giọng hơi run nhưng cố gắng vững vàng. “Con gái của… của phu nhân Vương Thục Hiền.” Tên mẹ ruột vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một cú chạm vào thứ gì đó linh thiêng. Bà lão thở dài một hơi thật dài, tiếng thở như tiếng gió thoảng qua khe lá khô. “Ta biết. Ta biết một ngày nào đó con sẽ tới.” Bà đứng dậy, thân hình nhỏ bé, còng xuống vì tuổi tác. Bà đi về phía một chiếc tủ gỗ lớn chạm trổ cầu kỳ ở cuối gian phòng, mở ngăn kéo bí mật phía sau một bức chạm gỗ. Tiếng lách cách của then khóa vang lên. Bà rút ra một chiếc hộp gỗ mun nhỏ, bề mặt nhẵn bóng, không một hoa văn. Bà quay lại, đặt chiếc hộp lên mặt quầy trước mặt Tuyết Nguyệt. Tiếng gỗ chạm vào gỗ nghe đanh và nặng nề. “Của con đây. Phu nhân… mẹ của con, đã gửi ta giữ từ mười lăm năm trước.” Giọng bà lão trầm xuống, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm. “Bà ấy nói, chỉ khi nào con tự tìm đến đây, và nói đúng tên bà ấy, ta mới được giao nó. Nếu không… nó sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối.” Tuyết Nguyệt đưa tay ra, chạm vào chiếc hộp. Lạnh. Trơn. Trái tim cô đập thình thịch, mạnh đến nỗi tưởng như cả căn phòng đều nghe thấy. Cô mở nắp hộp. Bên trong, trên một lớp nhung đỏ đã phai màu, là một cuộn giấy da được buộc bằng dây lụa vàng, và một con dấu ấn bằng ngọc bích xanh biếc, khắc hình chim phượng hoàng – biểu tượng của đích hệ Lâm gia. Nhưng bên cạnh đó, còn có một phong thư giấy đã ố vàng, niêm phong bằng son đỏ. Tay Tuyết Nguyệt run run cầm lấy cuộn giấy da trước. Cô tháo dây lụa, từ từ mở ra. Những dòng chữ nhỏ, thanh thoát, nét chữ của mẹ cô. Một bản di chúc hoàn chỉnh, ghi rõ ngày tháng, được chứng thực bởi hai vị quan trong triều và một vị trưởng lão tông tộc đã qua đời. Nội dung rõ ràng, minh bạch: Toàn bộ tài sản, quyền thừa kế chủ tịch tông tộc, và quan trọng nhất – quyền kiểm soát con đường tơ lụa ngầm “Tây Vực Hành” – đều được truyền lại cho con gái duy nhất của bà, Lâm Tuyết Nguyệt. Không một chỗ nào nhắc đến tên Lâm Hùng – người đang tự xưng là phụ thân của cô. Hơi thở cô nghẹn lại. Đây mới là sự thật. Đây mới là thứ đáng lẽ phải thuộc về cô. Nhưng còn phong thư kia… Cô đặt di chúc xuống, cẩn thận mở phong thư. Tờ giấy bên trong mỏng manh, chữ viết vội, có những vết nhòe như thể bị nước làm ướt. Không phải chữ của mẹ. Mà là chữ của… bà ngoại? Một người cô chưa từng được gặp. “Gửi cháu, đứa con gái của Hiền nhi,” thư viết. “Nếu cháu đang đọc những dòng này, có nghĩa Hiền nhi đã không còn, và cháu đã đủ lớn, đủ tỉnh táo để tìm đến sự thật. Ta, Vương Thị, mẫu thân của Hiền nhi, buộc phải tiết lộ một bí mật động trời mà Lâm gia đã che giấu suốt ba mươi năm: Lâm Hùng, kẻ đang chiếm giữ vị trí tộc trưởng, không phải là con đích của lão gia Lâm. Hắn là con trai của một người thiếp, sinh ra trước khi lão gia chính thức cưới vợ cả. Mẹ hắn đã dùng thủ đoạn đổi đứa trẻ sơ sinh chết non của phu nhân chính thất lấy đứa con trai của mình. Âm mưu này chỉ có ta và một bà mụ già biết, bà mụ đó đã chết trong một tai nạn không lâu sau đó.” Tuyết Nguyệt đọc đến đây, tay cầm tờ giấy run lên bần bật. Mọi thứ đảo lộn. Tất cả những gì cô từng nghĩ về trật tự, về danh phận, về sự ‘chính thống’ của Lâm Hùng… chỉ là một vở kịch dàn dựng tinh vi. “Hiền nhi, con gái ta,” thư tiếp tục, “mới chính là đích nữ duy nhất, dòng máu thuần chính của Lâm gia. Lão gia trước khi qua đời đã phát hiện ra sự thật, nhưng bệnh nặng không kịp công bố. Ông chỉ kịp truyền lại ấn tín và di chúc thật cho Hiền nhi, với lời dặn phải cẩn thận. Nhưng ta biết tính Hiền nhi quá lương thiện, quá tin người. Ta sợ. Ta đã giấu bản sao di chúc và ấn tín này ở nơi an toàn nhất ta biết – Hồi Hương Đường, nơi chủ tiệm là ân nhân năm xưa của ta. Nếu có ngày Hiền nhi gặp nạn, hoặc cháu – đứa cháu ngoại của ta – bị đe dọa, hãy dùng những thứ này. Nó là tấm khiên, và cũng là thanh kiếm sắc nhất.” Dòng cuối cùng viết: “Tha thứ cho ngoại vì không thể ở bên bảo vệ các con. Hãy sống. Và nếu có thể… hãy lấy lại những gì thuộc về các con.” Nước mắt Tuyết Nguyệt rơi xuống, làm nhòe một vệt trên tờ giấy ố vàng. Không phải nước mắt của đau khổ hay yếu đuối. Mà là nước mắt của sự giải thoát. Của một câu hỏi xoáy sâu bao năm cuối cùng đã có lời đáp. Tại sao mẹ cô phải chết. Tại sao Lâm Hùng và người kế mẫu lại có thể tàn nhẫn đến vậy. Bởi vì mẹ cô mới là vật cản lớn nhất cho sự chiếm đoạt hợp pháp của họ. Bởi vì chính họ mới là những kẻ mạo danh, sống trên sự lừa dối và tội ác. Bà lão chủ tiệm lặng lẽ rót một chén trà nóng, đẩy nhẹ về phía cô. “Uống đi con. Giữ ấm.” Tuyết Nguyệt ngẩng đầu lên, mắt đỏ nhưng ánh lên một thứ quang mang khác hẳn – sự sắc bén của một mũi tên đã tìm đúng mục tiêu. “Bà… bà biết tất cả từ lâu?” Bà lão gật đầu, đôi mắt già đượm buồn. “Ta biết. Ta chứng kiến cái chết của phu nhân Thục Hiền. Ta thấy sự đau đớn của bà ấy, và cả sự hối hả che giấu của những kẻ xung quanh. Nhưng ta chỉ là một bà già bán thuốc, không có quyền, không có thế. Ta chỉ có thể giữ lời hứa, và chờ đợi.” Bà nhìn Tuyết Nguyệt chằm chằm. “Nhưng giờ thì con đã đến. Với đôi mắt không còn ngây thơ nữa. Với vết thương đã thành sẹo. Con đã sẵn sàng chưa?” Tuyết Nguyệt cầm lấy chén trà, hơi nóng bốc lên mặt. Cô nhìn vào chiếc hộp gỗ, vào di chúc, vào con dấu ngọc bích. Rồi cô nhìn về phía bà lão, gật đầu một cái thật chậm, thật chắc. “Cháu đã sẵn sàng.” Giọng cô trầm, vang, không còn một chút dao động nào. “Họ đã lấy đi của cháu quá nhiều. Giờ là lúc trả lại.” Nhưng ngay khi lời nói vừa dứt, một tiếng động khẽ vang lên từ phía ngoài cửa sổ hẹp. Tiếng bước chân dẫm lên lá khô. Rất nhẹ, rất cẩn trọng, nhưng trong đêm tĩnh lặng, nó vang lên rõ mồn một như một hồi chuông báo động. Bà lão chủ tiệm đột nhiên tắt ngọn đèn dầu. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Giọng bà thì thầm gấp gáp trong bóng tối, tay nắm chặt lấy cánh tay Tuyết Nguyệt. “Có người theo dõi. Không phải một người.”

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng