Buổi điểm danh buổi sáng diễn ra trong không khí căng thẳng ngột ngạt. Lâm gia chính đường, dưới ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn lồng giấy, các thành viên đứng thành hàng ngay ngắn. Lâm Tuyết Nguyệt đứng ở vị trí cuối cùng của hàng đích nữ, mắt cúi xuống, vai hơi khom, toàn bộ dáng vẻ của một tiểu thư nhút nhát bị lãng quên. Phụ thân cô, Lâm Hạo Vân, ngồi trên ghế chủ tịch giữa chính đường, khuôn mặt lạnh như băng. Bên cạnh ông, kế mẫu Vương thị mặc bộ áo dài màu tía, tay cầm tràng hạt, miệng mấp máy niệm kinh, nhưng đôi mắt lại liếc nhìn xuống dưới sảnh, sắc bén như dao. “Tất cả đều đã đến đủ?” Lâm Hạo Vân hỏi, giọng trầm đục. Quản gia Lão Lưu cúi đầu. “Dạ, bẩm lão gia, tất cả các chủ tử, tiểu thư đều đã có mặt.” “Tốt.” Lâm Hạo Vân gật đầu, ánh mắt quét qua một lượt. “Ngày mai là đại điển lập tự, mọi người phải giữ gìn phép tắc, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào làm nhục mặt gia tộc. Ai dám phạm lỗi…” Ông ta dừng lại, để câu nói dọa dẫm lơ lửng trong không khí. Tuyết Nguyệt vẫn cúi đầu, nhưng tai cô lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Tiếng thở dài khẽ của ai đó, tiếng xê dịch nhẹ của giày trên nền gạch, thậm chí cả tiếng kim rơi dường như cũng có thể vang lên trong căn phòng tĩnh mịch này. Bỗng, Vương thị mở miệng, giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo. “Lão gia, thiếp nghe nói… sáng nay Vương ma ma ở Đông viện đã xin phép ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về. Không biết có chuyện gì không?” Một làn sóng xì xào nhỏ lan ra. Đông viện là nơi ở cũ của nguyên phối phu nhân, đã đóng cửa nhiều năm. Việc người hầu cũ ở đó đột ngột biến mất, trong thời điểm nhạy cảm này, quả là đáng ngờ. Lâm Hạo Vân nhíu mày. “Có chuyện gì? Bà ta tuổi già sức yếu, có lẽ nhớ quê muốn về thăm chốc lát.” “Nhưng…” Vương thị giả vờ do dự. “Nhưng hôm qua thiếp còn thấy bà ta nói chuyện với Tuyết Nguyệt ở vườn sau. Hôm nay bỗng dưng biến mất, thiếp sợ… sợ tiểu thư còn nhỏ, bị người xấu dụ dỗ, làm ra chuyện không hay.” Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Tuyết Nguyệt. Cô run lên, mặt tái nhợt, giọng nói lí nhí. “Con… con chỉ hỏi Vương ma ma vài chuyện về mẹ con thôi. Không có gì khác…” “Thấy chưa?” Vương thị mỉm cười, nhưng nụ cười không tới mắt. “Đứa trẻ mất mẹ sớm, tâm tình bất ổn, dễ bị người ngoài lung lạc. Lão gia, thiếp nghĩ nên cho người đi tìm Vương ma ma về, hỏi cho rõ ràng. Để phòng ngừa hậu họa.” Lâm Hạo Vân trầm ngâm giây lát, rồi gật đầu. “Phu nhân nói phải. Lão Lưu, cho người đi tìm. Phải tìm bằng được.” “Dạ!” Buổi điểm danh kết thúc trong tiếng thì thầm bàn tán. Tuyết Nguyệt vội vã rời khỏi chính đường, bước chân vội vã như thể đang chạy trốn ánh mắt dò xét. Nhưng khi vừa quẹo qua góc hành lang, cô lập tức biến mất vào một lối đi nhỏ ít người qua lại. Trái tim cô đập thình thịch. Vương thị đã chủ động đưa chuyện Vương ma ma ra ánh sáng. Điều đó có hai khả năng: một là bà ta thực sự không biết Vương ma ma đã biến mất, hai là bà ta biết rõ, và đang cố tình đổ tội cho cô, tạo cớ để sau này vu cáo cô có âm mưu với người ngoài. Dù là khả năng nào, thời gian của cô cũng không còn nhiều. Lối đi nhỏ dẫn ra phía sau vườn, nơi có một bức tường đổ nát ít người chú ý. Tuyết Nguyệt len qua khe hở, bước ra con hẻm nhỏ phía sau Lâm phủ. Cô không dám đi cổng chính. Mọi hành động của cô lúc này đều có thể bị theo dõi. Địa chỉ người cậu – Lâm Triết, em trai cùng mẹ khác cha của mẹ cô – nằm ở khu phố Tây, nơi dành cho những thành viên bị ruồng bỏ của gia tộc. Ông ta từng là một quản sự tài ba, nhưng vì dám công khai nghi ngờ cái chết của chị gái, nên bị Lâm Hạo Vân tước hết quyền hành, đuổi ra sống ở khu ổ chuột này. Tuyết Nguyệt đi bộ gần nửa canh giờ, vai khoác một chiếc khăn cũ che nửa mặt. Khu phố Tây tồi tàn, mùi rác thối và nước cống bốc lên nồng nặc. Cô dừng trước một căn nhà gỗ xiêu vẹo, cửa đóng chặt. Cô gõ cửa ba cái, ngừng, rồi hai cái. Một lúc sau, cửa hé mở một khe. Một khuôn mặt già nua, đôi mắt đục ngầu nhìn ra. “Ai?” “Cháu là Tuyết Nguyệt. Cháu của Lâm Triết cữu cữu.” Cô nói khẽ. Đôi mắt già nua chợt sáng lên, rồi vội kéo cô vào trong, đóng cửa ngay lập tức. Trong căn phòng tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Lâm Triết ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, thân hình gầy gò như bộ xương, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn còn tia sáng của trí tuệ. “Cô… cô thực sự là Tuyết Nguyệt?” Giọng ông khàn khàn, run rẩy. “Dạ, cữu cữu.” Tuyết Nguyệt quỳ xuống trước mặt ông. “Cháu đã trở về.” Lâm Triết nhìn cô chằm chằm, như muốn nhìn thấu tâm can. Rồi ông thở dài một tiếng, tiếng thở đầy mệt mỏi và đau đớn. “Cháu giống chị của ta quá… nhất là đôi mắt này.” Ông đưa tay run run, muốn chạm vào mặt cô, nhưng lại rụt lại. “Cháu đến đây làm gì? Lâm phủ bây giờ là địa ngục trần gian, cháu nên trốn đi càng xa càng tốt.” “Cháu không thể trốn.” Tuyết Nguyệt lắc đầu, giọng kiên quyết. “Cháu phải biết sự thật. Sự thật về cái chết của mẹ cháu.” Lâm Triết im lặng hồi lâu. Ngọn đèn dầu chập chờn, bóng hai người in lên vách tường đen xì, dao động như ma quỷ. Cuối cùng, ông cúi người, dùng tay cạy một tấm ván sàn. Từ bên dưới, ông lấy ra một chiếc hộp thiếc nhỏ đã gỉ sét. “Ta không thể giữ nó lâu hơn nữa.” Ông nói, giọng đầy bi thương. “Bọn chúng… bọn chúng đã bắt đầu nghi ngờ ta. Tuần trước có người lạ đến dò la quanh đây.” Ông mở chiếc hộp, bên trong chỉ có một mảnh giấy vàng ố, bị xé rách, chỉ còn khoảng một phần tư. Ông đưa mảnh giấy cho Tuyết Nguyệt. “Đây là phần còn sót lại của di chúc thật của chị ngươi. Phần quan trọng nhất… đã bị xé nát và thiêu hủy. Ta chỉ kịp giấu lại mảnh này.” Tuyết Nguyệt cầm mảnh giấy lên, tay run run. Trên đó chỉ còn vài dòng chữ nho nhỏ, nét mực đã phai: “… trao toàn bộ quyền thừa kế Tây Sơn trang viên và con đường thương mại ngầm số bảy cho đích nữ Lâm Tuyết Nguyệt, dưới sự giám hộ của…” Chữ phía sau đã bị xé mất. “Tây Sơn trang viên? Con đường thương mại ngầm số bảy?” Tuyết Nguyệt ngẩng đầu, mắt tròn xoe. Lâm Triết gật đầu, giọng trầm xuống. “Chị của ta… không đơn giản chỉ là nguyên phối phu nhân của Lâm gia. Bà ấy nắm giữ một mạng lưới thương mại bí mật, con đường vận chuyển tơ lụa và cổ vật quý giá nhất, mà ngay cả Lâm Hạo Vân cũng không biết toàn bộ. Đó là lý do hắn phải giết bà. Nhưng bà ấy đã kịp viết di chúc, giao lại tất cả cho cháu.” Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Nhưng di chúc đã bị xé. Phần còn lại… ta nghe nói, được giấu ở một nơi chỉ có chị ta biết. Có lẽ là cùng với ấn tín điều khiển mạng lưới đó.” Ông nhìn thẳng vào mắt cô. “Tuyết Nguyệt, cháu phải tìm ra nó. Đó là vũ khí duy nhất có thể đánh bại Lâm Hạo Vân.” “Nhưng làm sao cháu tìm được?” Tuyết Nguyệt siết chặt mảnh giấy trong tay. “Cháu thậm chí không biết nó trông như thế nào.” Lâm Triết đưa tay chỉ vào mảnh giấy. “Chị ta có thói quen dùng mực đặc biệt, pha từ nhựa cây núi Tây. Dưới ánh đèn lồng đỏ, chữ viết sẽ hiện lên màu tím nhạt. Có lẽ… trên mảnh giấy này còn có manh mối khác.” Tuyết Nguyệt lập tức đưa mảnh giấy lại gần ngọn đèn dầu. Dưới ánh sáng đỏ lờ mờ, quả nhiên, ở góc dưới của mảnh giấy, hiện lên một hình vẽ nhỏ màu tím: một vầng trăng khuyết, bên dưới có ba ngọn núi. “Ánh trăng… và núi?” Cô thốt lên. Ký ức về lời nói của mẹ ùa về: “Hãy tìm đến nơi mẹ từng gửi gắm ánh trăng.” “Có lẽ đó là địa điểm.” Lâm Triết nói, nhưng giọng đột ngột trở nên vội vã. “Cháu phải đi ngay. Ta có linh cảm không lành. Hôm nay có quá nhiều người lạ quanh đây.” Ông đẩy nhẹ cô về phía cửa. “Nhớ kỹ, đừng tin bất kỳ ai trong Lâm phủ. Kể cả những người hầu cũ của chị ta. Tất cả đều có thể đã bị mua chuộc.” “Còn cữu cữu?” Tuyết Nguyệt quay lại, lo lắng. “Ta đã sống đủ lâu rồi.” Ông mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ chua chát. “Nhưng ta sẽ cố sống, để nhìn thấy ngày cháu lật đổ tất cả. Giờ đi đi.” Tuyết Nguyệt cắn môi, cúi đầu chào một cái, rồi lặng lẽ mở cửa bước ra, lao vào màn đêm dày đặc của khu phố Tây. Mảnh giấy nhỏ được cô giấu kín trong lớp áo trong, nóng hổi như một cục than. Cô phải về Lâm phủ trước khi trời tối hẳn. Nhưng một cảm giác bất an cứ bám riết lấy cô, như có ai đó đang theo dõi từ trong bóng tối. Cô đi vòng qua nhiều ngõ hẻm, cuối cùng cũng về đến bức tường đổ phía sau Lâm phủ. Trời đã tối mịt. Cô len qua khe hở, trở lại khu vườn hoang vắng. Mọi thứ yên tĩnh khác thường, không một tiếng côn trùng. Tuyết Nguyệt rón rén đi về phía viện tử của mình. Cánh cửa phòng vẫn đóng, nhưng khi cô đẩy nhẹ, nó mở ra mà không phát ra tiếng động nào – ổ khóa đã bị phá. Tim cô chợt thắt lại. Cô bước vào trong. Căn phòng bị lục tung. Tủ quần áo bị mở toang, chăn màn bị giật xuống, thậm chí cả chiếc gối cũng bị rạch một đường dài. Tất cả những thứ cô chuẩn bị sơ bộ từ sáng – mấy món nữ trang còn giấu được, tờ giấy ghi chép những nghi ngờ về kế hoạch của kế mẫu, thậm chí cả mấy cây trâm cài tay bằng bạc mà cô định dùng để phòng thân – tất cả đều biến mất. Trên bàn, nơi cô để một cuốn sách cổ làm vờ, giờ chỉ còn lại một tờ giấy trắng. Trên đó, có mấy chữ viết nguệch ngoạc bằng mực đỏ, như viết bằng máu: “ĐỪNG TÒ MÒ.” Tuyết Nguyệt đứng im, hai tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô không khóc. Cô thậm chí không thở mạnh. Cô chỉ đứng đó, nhìn căn phòng bị đảo lộn, nhìn lời đe dọa trên bàn, và cảm nhận sự trống rỗng đang lan tỏa trong lồng ngực. Họ đã biết. Hoặc ít nhất, họ nghi ngờ cô đang điều tra. Và họ đã hành động nhanh hơn cô tưởng. Cô chậm rãi đi đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Ở đằng xa, Đông viện – nơi ở cũ của mẹ cô – chìm trong bóng tối, như một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên. Vương ma ma biến mất. Phòng cô bị lục soát. Người cậu bị theo dõi. Và mảnh di chúc duy nhất trong tay cô chỉ là một mảnh vụn. Cô quay lưng lại với căn phòng hỗn độn, bước ra hành lang. Gió đêm lạnh buốt thổi qua, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Trong lòng cô lúc này chỉ có một cảm giác duy nhất: cô đã đánh giá thấp độ sâu của vũng bùn này. Nhưng cũng chính lúc này, hình vẽ màu tím hiện lên dưới ánh đèn lại lóe lên trong tâm trí cô. Vầng trăng khuyết. Ba ngọn núi. Mẹ cô đã để lại manh mối. Và kẻ địch, dù hung hãn đến đâu, cũng không biết đến manh mối đó. Cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, như thể không có chuyện gì xảy ra. Rồi cô đi về phía nhà bếp, giọng nói nhỏ nhẹ, ngây thơ như mọi khi: “Có ai không? Ta đói quá, có thể lấy cho ta chút thức ăn được không?” Bóng tối trong góc hành lang khẽ động đậy. Một đôi mắt lạnh lẽo theo dõi bóng lưng cô, rồi dần dần biến mất. Trong lòng Tuyết Nguyệt, một kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành. Cô sẽ giả vờ bị dọa sợ, thu mình lại. Và trong bóng tối, cô sẽ tìm kiếm thứ ánh trăng mà mẹ cô đã gửi gắm.