Chương 9: Chuẩn Bị Cho Trận Chiến Cuối

Bóng tối trong Hồi Hương Đường đặc quánh, chỉ còn tiếng thở gấp của hai người phụ nữ. Tuyết Nguyệt cảm nhận bàn tay nhăn nheo của bà lão siết chặt cánh tay mình, một lực lượng cảnh báo câm lặng. Tiếng bước chân bên ngoài đã dừng, nhưng áp lực vô hình vẫn đè nặng. “Cửa sau,” bà lão thì thào, hơi thở phả vào tai Tuyết Nguyệt. “Có một đường hầm nhỏ dẫn ra bờ sông. Con phải đi ngay.” “Còn bà?” Tuyết Nguyệt hỏi, tay đã ôm chặt chiếc hộp gỗ. “Ta ở lại. Họ không dám động đến một bà già vô thừa nhận nếu không tìm thấy con.” Giọng bà lạnh và tỉnh táo. “Nhưng con phải nhớ, từ giây phút này, bóng tối đã thấy rõ mặt con. Chúng sẽ không buông tha.” Tuyết Nguyệt gật đầu, không nói thêm lời nào. Cô theo sự dẫn dắt của bà lão trong đêm tối, men theo một kệ thuốc cũ kỹ, bước vào một căn buồng chứa đầy mùi cỏ khô. Tấm ván sàn được nhấc lên, lộ ra một lối đi chật hẹp, tối om. Hơi ẩm và mùi bùn đất xộc lên mũi. “Đi thẳng, đừng ngoái lại.” Bà lão đẩy nhẹ Tuyết Nguyệt vào trong, rồi đóng tấm ván sàn lại. Bóng tối nuốt chửng cô hoàn toàn. Cô ôm hộp, dò dẫm từng bước trên nền đất ẩm ướt. Tiếng bọ cạch của những giọt nước rơi đâu đó vang vọng trong lòng đất. Trong bóng tối này, ký ức kiếp trước và hiện tại hòa làm một – cảm giác bị truy đuổi, bị bức đến đường cùng. Nhưng lần này, trong tay cô không còn trống rỗng. Di chúc và ấn tín như một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ trong lồng ngực, sưởi ấm sự cô độc. Đường hầm dẫn cô đến một bến tư nhân nhỏ bên bờ sông, nơi một chiếc thuyền con đang buộc dây. Trời vẫn còn tối, sương đêm giăng mờ. Tuyết Nguyệt không dám trở về bất kỳ nơi ẩn náu cũ nào. Cô biết mạng lưới của Lâm Hùng đã giăng ra quá rộng. Thay vào đó, cô chèo thuyền ngược dòng, hướng về một khu phố thợ thuyền ở ngoại vi, nơi những người bị Lâm gia đè nén từ lâu vẫn âm thầm tồn tại. Ba ngày sau, dưới vỏ bọc một người bán hàng rong với khăn che mặt, Tuyết Nguyệt đứng trước cửa một xưởng nhuộm vải cũ kỹ. Mùi thuốc nhuộm chua nồng xộc vào mũi. Chủ xưởng là Lão Hà, một người đàn ông gầy gò, tay chải đầy vết bầm tím – di chứng của một lần ‘tai nạn’ sau khi từ chối bán mảnh đất tổ tiên cho Lâm gia. Nhìn thấy Tuyết Nguyệt, đôi mắt già nua của Lão Hà thu lại đầy cảnh giác. “Cô muốn gì?” Tuyết Nguyệt kéo nhẹ tấm khăn xuống, đủ để ông nhận ra khuôn mặt. Ánh mắt Lão Hà giãn ra, rồi ngay lập tức đầy vẻ lo sợ. Ông vội kéo cô vào trong, đóng sập cửa xưởng lại. “Tiểu thư… cô còn sống? Trên phố đang đồn cô đã bị gia pháp xử tử!” “Đồn thổi là vũ khí của họ,” Tuyết Nguyệt nói, giọng bình thản. “Tôi cần nói chuyện với ông. Và với những người như ông.” Lão Hà lắc đầu, tay run run châm lên điếu thuốc lá cuốn. “Không được đâu. Cô không biết bây giờ họ khủng bố đến mức nào sao? Con trai út của Lý thợ mộc, chỉ vì lỡ nói một câu bất bình, tuần trước đã mất tích. Cả nhà dọn đi trong đêm, không ai dám hỏi.” Ông nhìn Tuyết Nguyệt, ánh mắt vừa thương hại vừa sợ hãi. “Cô là đích nữ, cô có thể còn đường lui. Chúng tôi, một khi đã thất bại, là cả nhà tan cửa nát nhà.” Tuyết Nguyệt đặt chiếc hộp gỗ lên bàn đầy vết bẩn. Cô mở nắp, lấy ra bản di chúc và con dấu ngọc bích, đặt trước mặt Lão Hà. Ông ta không biết chữ, nhưng nhìn thấy con dấu tinh xảo và giấy tờ có dấu triện đỏ chót, sắc mặt biến đổi. “Đây không phải là lời hứa suông,” Tuyết Nguyệt nói, từng chữ rõ ràng. “Đây là tính chính danh. Lâm Hùng, kẻ đang ngồi trên vị trí tộc trưởng, thực chất là con ngoài giá thú, dùng thủ đoạn chiếm đoạt. Mẹ tôi, Lâm Thục Hiền, mới là đích nữ duy nhất của Lâm lão gia. Tôi, Lâm Tuyết Nguyệt, là người thừa kế hợp pháp cuối cùng.” Cô nhìn thẳng vào mắt Lão Hà. “Trận chiến này, không chỉ để tôi lấy lại những gì thuộc về mình. Mà còn để phá tan cái guồng máy đã đè nén, hút máu bao nhiêu gia đình như nhà ông suốt bao nhiêu năm qua. Lâm gia thực sự, dưới tay mẹ tôi, chưa bao giờ làm những chuyện tàn bạo như vậy.” Lão Hà im lặng hồi lâu, ngón tay nhám chạm lên mặt con dấu lạnh ngắt. Cuối cùng, ông thở dài. “Tiểu thư nói… nghe có lý. Nhưng lý lẽ không thể đánh lui được đao binh. Họ có tiền, có người, có quan hệ. Chúng tôi có gì? Chỉ có mạng sống mỏng manh.” “Chúng ta có sự thật,” Tuyết Nguyệt nói. “Và có nhau. Một cây làm chẳng nên non. Nhưng nếu tất cả những cây bị bẻ gãy, bị chèn ép cùng liên kết lại, chúng ta sẽ thành một khu rừng mà lửa cũng không thể thiêu rụi.” Cô hạ giọng. “Tôi không yêu cầu ông phải đứng ra trực tiếp đối đầu. Chỉ cần thông tin. Những hợp đồng gian lận, những vụ mua đất cưỡng ép, những nhân chứng biến mất… những thứ mà chỉ những người trong cuộc như ông mới biết rõ. Và khi thời cơ đến, chỉ cần đứng về phía công lý.” Lão Hà lại im lặng. Cả xưởng nhuộm chỉ còn tiếng lửa bập bùng trong lò và tiếng thở nặng nề của ông. Rồi ông đứng dậy, đi đến một góc tường, dùng dao nạy lên một viên gạch mục, lấy ra một xấp giấy tờ cũ kỹ, bọc trong vải dầu. “Đây,” ông nói, giọng khàn đặc. “Tất cả những gì tôi sưu tầm được, từ sau cái chết của cha tôi. Hóa đơn giả, biên nhận ép buộc, thư từ đe dọa… tôi giữ nó, chỉ vì không nỡ đốt đi câu chuyện của cha mình.” Ông đặt xấp giấy tờ lên bàn, cạnh chiếc hộp gỗ. “Tôi có thể cho cô thứ này. Nhưng tôi không thể hứa sẽ đứng ra làm chứng. Tôi còn vợ, còn đứa cháu nội mới ba tuổi.” Tuyết Nguyệt nhìn xấp giấy tờ dày cộm, rồi nhìn lên khuôn mặt đầy nếp nhăn lo âu của Lão Hà. Trái tim cô thắt lại. Cô muốn hứa, muốn nói rằng cô sẽ bảo vệ được gia đình ông, rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng miệng cô cứng lại. Lời hứa suông giờ đây là thứ vũ khí ngu ngốc nhất. “Tôi hiểu,” cuối cùng, cô nói, giọng trầm xuống. “Tôi không thể hứa với ông một kết cục an toàn. Bởi vì ngay cả bản thân tôi, cũng không biết ngày mai có còn thở được hay không.” Cô nhặt xấp giấy tờ lên, cầm thật chặt. “Nhưng tôi có thể hứa điều này: Nếu chúng ta thắng, những bất công ông và gia đình phải chịu đựng sẽ được đền bù. Gia đình ông sẽ được sống trong một Lâm gia khác, nơi thương nghiệp không còn được xây trên xương máu của người khác. Và nếu…” Cô ngừng một nhịp, nuốt khan. “Nếu tôi thất bại, tôi sẽ đảm bảo mọi bằng chứng liên quan đến ông sẽ biến mất trước khi họ tìm tới. Họ sẽ chỉ có mỗi mình tôi để trút giận.” Lão Hà nhìn cô chằm chằm, đôi mắt mờ đục dường như ướt đi. Ông gật đầu, một cái gật đầu nặng trĩu. “Vậy là đủ rồi, tiểu thư. Một lời hứa thật lòng, còn hơn trăm lời đường mật.” Ông quay người, lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, viết vội mấy dòng địa chỉ. “Đến chỗ những người này. Họ cũng từng bị hại. Nhưng cẩn thận… lòng người, giờ đây khó đoán lắm.” Tuyết Nguyệt cầm lấy mảnh giấy, cảm nhận sức nặng của nó. Một tuần tiếp theo, cô lặn lội như một bóng ma, gõ cửa từng người trong danh sách ít ỏi đó. Có người đóng sập cửa ngay khi nghe tên cô. Có người nghe xong thì lẳng lặng đưa ra một món đồ, một mảnh ký ức bị đánh cắp, rồi vội vã xua tay đuổi cô đi. Cũng có người, như bà góa phụ chủ một tiệm tạp hóa nhỏ, nhìn cô với ánh mắt phức tạp. “Chồng tôi chết vì không chịu ký hợp đồng với Lâm gia,” bà ta nói, giọng đều đều không chút xúc động. “Để lại cho tôi đứa con trai bại liệt. Giờ cô đến, mang theo hy vọng và nguy hiểm. Nếu chúng ta thất bại, cô biết họ sẽ làm gì với thằng bé của tôi không?” Bà ta nhìn xuống sàn nhà, nơi một chàng trai trẻ đang ngồi xe lăn, mắt thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. “Nó thậm chí không thể tự chạy trốn.” Tuyết Nguyệt đứng đó, cảm thấy cổ họng như bị bóp nghẹt. Lời hứa với Lão Hà vang vọng trong đầu, nhưng giờ đây trước mặt cô là một sinh mạng thực sự không có khả năng tự vệ. Cô có thể nói gì? Cô có thể bảo vệ được ai? “Tôi không thể bảo vệ tuyệt đối cho bất kỳ ai,” cuối cùng, cô thốt lên, giọng nói của chính mình nghe xa lạ và mệt mỏi. “Bản thân tôi cũng đang trốn chạy. Nhưng nếu chúng ta cứ sợ hãi và im lặng, bọn họ sẽ tiếp tục, và sẽ có thêm nhiều người như chồng bà, như con trai bà. Sự im lặng của chúng ta chính là đồng lõa.” Cô cắn môi. “Tôi chỉ có thể hứa rằng, trong kế hoạch của tôi, sự an toàn của hai mẹ con bà sẽ là ưu tiên. Và nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ… tôi sẽ có phương án đưa hai người ra khỏi thành này trước tiên.” Bà góa phụ nhìn cô rất lâu, đôi mắt khô khốc không một giọt nước. Rồi bà quay lưng, đi vào trong buồng, mang ra một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ. “Đây là nhật ký của chồng tôi. Trong đó có ghi lại từng lần họ đến đe dọa, tên tuổi, khuôn mặt. Ông ấy nói, một ngày nào đó, thứ này sẽ có ích.” Bà đặt cuốn sổ vào tay Tuyết Nguyệt, bàn tay run nhẹ. “Tôi cho cô. Không phải vì tôi tin vào lời hứa của cô. Mà vì tôi không muốn cái chết của chồng tôi trở nên vô nghĩa.” Tuyết Nguyệt cầm lấy cuốn sổ, cảm giác nặng trịch. Mỗi mảnh bằng chứng, mỗi lời kể, đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người khác. Áp lực đè lên vai cô mỗi lúc một nặng. Cô đang gom góp không chỉ hy vọng, mà còn cả mạng sống của họ vào một canh bạc chưa biết ngã ngũ. Đêm đó, trong căn phòng trọ tồi tàn thuê bằng tiền bán chiếc trâm cài tóc cuối cùng, Tuyết Nguyệt ngồi trước đống tài liệu chất cao. Di chúc, ấn tín, giấy tờ của Lão Hà, nhật ký của người chồng quá cố… Tất cả tạo nên một bức tranh ghép khổng lồ về tội ác của Lâm Hùng. Nhưng cô biết, chưa đủ. Để lật đổ một gia tộc, cần nhiều hơn thế. Cần một đòn đánh vào danh tiếng, vào tính chính danh, vào chỗ đứng của họ trước triều đình và giới thương hội. Cô cần một nhân chứng sống có trọng lượng. Vị đại thần triều đình mà mẹ cô từng quen biết – cái tên được nhắc đến trong di chúc. Nhưng làm sao để tiếp cận được một nhân vật như vậy? Và liệu ông ta có còn nhớ lời hứa năm xưa, hay đã bị Lâm Hùng mua chuộc? Đang suy nghĩ, một tiếng gõ cửa nhẹ, đều đều, ba tiếng, rồi hai tiếng, vang lên. Mật mã mà cô và người duy nhất còn có thể tạm tin – người canh ngục đã giúp cô trốn thoát – đã thỏa thuận. Tim Tuyết Nguyệt đập thình thịch. Cô bước đến cửa, hít sâu, rồi mở ra. Không phải người canh ngục. Mà là một thiếu niên ăn mặc rách rưới, mặt mày lem luốc. Nó đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ rồi chạy biến mất trong bóng tối. Tuyết Nguyệt mở mảnh giấy ra dưới ánh đèn dầu leo lét. Nét chữ vội vàng, quen thuộc: *“Họ đã phát hiện ra tôi. Không thể liên lạc nữa. Cẩn thận người cậu của cô. Hắn không bị ép buộc. Hắn đã đổi phe từ lâu. Tất cả là kịch bản. Chuẩn bị đối phó. Họ biết cô đang thu thập bằng chứng, và biết cả… Hồi Hương Đường.”* Máu trong người Tuyết Nguyệt dường như đóng băng. Tờ giấy rơi xuống đất. Cô nhìn ra cửa sổ đen kịt, nơi bóng tối ngoại thành dường như đang cử động, đang thở, đang tiến lại gần. Kế hoạch vừa chớm hình thành, đã bị bẻ gãy từ bên trong.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng