Ngôi chùa hoang nằm ở rìa phía tây thành, cổng gỗ mục nát nghiêng một bên, mái ngói phủ đầy rêu xanh và cỏ dại. Tuyết Nguyệt đẩy nhẹ cánh cổng kẽo kẹt bước vào, mùi ẩm mốc và bụi lâu ngày xộc thẳng vào mũi. Sân chùa trống trải, giữa sân có một cây đại cổ thụ khô héo, cành trơ trụi vươn lên nền trời xám xịt buổi chiều tà. Cô chọn một góc khuất sau tòa chính điện đổ nát, nơi những bức tượng Phật sứt mẻ nằm ngổn ngang dưới lớp bụi dày, rồi ngồi thụp xuống. Lưng tựa vào bức tường lạnh buốt, cô nhắm mắt lại. Hơi thở đầu tiên thở ra run rẩy, nặng trĩu. Rồi đến hơi thứ hai, thứ ba. Cổ họng cô nghẹn lại, một cảm giác nóng rát trào lên từ sâu trong ngực, xé qua lớp phòng thủ bằng băng mà cô đã dựng lên từ khi tỉnh dậy ở kiếp này. Nước mắt không ồ ạt, chúng rỉ ra từ khóe mắt, lặng lẽ chảy xuống hai bên má, để lại những vệt mặn chát trên da. Cô không lau. Cứ để chúng chảy, như một sự thừa nhận cuối cùng cho nỗi đau mà cô đã cố nhẫn nhịn, cố chôn vùi dưới lớp vỏ tỉnh táo. Tiếng nức nở bật ra, nhỏ, nghẹn ngào trong không gian tĩnh lặng đến rợn người của ngôi chùa. Cô ôm lấy đầu gối, thân hình gầy guộc co rúm lại. Tất cả đều sụp đổ. Tất cả. Danh phận, chỗ dựa, cả người thân duy nhất còn sót lại cũng đã quay lưng. Cô có cảm giác mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy, tay với ra chỉ chạm vào khoảng không lạnh giá. Rồi cô ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhưng đã khô. Nước mắt không giải quyết được gì. Nó chỉ là một khoảnh khắc yếu đuối cần thiết, và khoảnh khắc ấy đã qua. Cô hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc lẫn với vị mặn của nước mắt trên môi. Giờ thì tập trung. Xem xét lại tất cả. Từng mảnh ký ức kiếp trước, từng chi tiết nhỏ nhặt mà cô đã bỏ qua vì cho là vô dụng. Cô nhớ lại cái đêm mẹ qua đời. Căn phòng ngập mùi thuốc Bắc nồng nặc, ánh nến leo lét. Bà nằm đó, da xám ngoét, hơi thở yếu ớt. Cô, đứa con gái mười tuổi, nắm chặt tay mẹ, sợ hãi đến mức không dám thở mạnh. Rồi mẹ cô chợt mở mắt, đôi mắt đục mờ nhưng có một tia sáng lạ lùng. Bà kéo tay cô lại gần, môi run run. “Tuyết… Nguyệt…” giọng bà yếu đến mức cô phải cúi sát mới nghe thấy. “Nhớ lấy… Con đường… con đường ấy… cửa hàng cũ… Hồi Hương Đường… ở phố Đông… số… số…” Câu nói đứt quãng, không thành lời. Hơi thở của bà tắt hẳn ngay sau đó. Bàn tay nắm chặt tay cô bỗng rời ra, rơi xuống giường. Tiếng khóc thét của cô, tiếng chân người chạy vào, tất cả nhòe đi trong ký ức đau thương. “Hồi Hương Đường. Phố Đông.” Tuyết Nguyệt lẩm bẩm. Một tiệm thuốc? Một cửa hàng? Trong ký ức kiếp trước, sau khi mẹ mất, cô đau buồn đến mê sảng, rồi bị kế mẫu dỗ dành, cách ly, những lời nói cuối cùng ấy bị chôn vùi dưới lớp sương mù của thời gian và đau khổ. Cô chưa bao giờ tìm hiểu. Chưa bao giờ nghi ngờ. Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng của sự phản bội và những âm mưu đã lộ rõ, câu nói ấy bỗng sáng rực lên như một ngọn đèn chỉ lối. Một địa chỉ. Một chỉ dẫn cuối cùng mà mẹ cô cố gắng để lại, khi biết mình không thể qua khỏi. Cô đứng dậy, chân hơi tê nhưng vững vàng. Cô phủi bụi trên áo, lau khô hẳn những vệt nước mắt trên mặt. Ánh chiều tà xuyên qua khe vách, rọi xuống sân chùa một vệt sáng vàng cam ấm áp lạ thường, tương phản với cái lạnh trong lòng cô. Mạo hiểm một lần cuối. Đúng vậy. Cô đã không còn gì để mất. Nhưng cũng có nghĩa là cô có tất cả để giành lại. Không phải giành lại địa vị đích nữ, không phải giành lại sự giàu có của Lâm gia. Mà là giành lại sự thật. Giành lại công lý cho người đã sinh ra cô, và cho chính cô ở kiếp trước đã chết oan ức. Cô rời khỏi góc tường, bước ra sân chùa. Gió chiều thổi qua, làm những chiếc lá khô xào xạc dưới chân. Cô nhìn về phía thành phố phía xa, những mái nhà san sát đang dần chìm vào trong bóng tối. Phố Đông. Khu phố cũ, nơi những thương nhân buôn bán nhỏ lẻ, những cửa hiệu lâu đời vẫn còn tồn tại lặng lẽ. Cô sẽ đi. Ngay bây giờ. Khi trời chập choạng tối, là lúc những kẻ rình mò của Lâm gia có thể lơ là nhất. Cô không cần chuẩn bị gì nhiều, ngoài chiếc khăn che mặt và sự cảnh giác tột độ. Và một hi vọng mong manh, nhưng duy nhất còn sót lại, trong lòng. “Hồi Hương Đường,” cô thì thầm một lần nữa, như để khắc sâu nó vào tâm trí. “Mẹ ơi, nếu đó thực sự là điều con cần… xin hãy dẫn lối cho con.” Cô bước ra khỏi cổng chùa, hòa mình vào bóng tối đang buông xuống. Dáng đi nhanh, gọn, nhưng không vội vã hoảng loạn. Mỗi bước chân là một sự xác định. Đây không phải là chạy trốn nữa. Đây là một cuộc hành trình đi tìm vũ khí cuối cùng.