Lâm Hạo Thiên bước xuống từ vị trí chủ tọa, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên nền đá cẩm thạch. Ông ta không nhìn Vương thị đang run rẩy, cũng không để ý đến tiếng xì xào đang lan ra khắp đại sảnh. Ánh mắt ông ta dán chặt vào Lâm Tuyết Nguyệt, lạnh đến mức khiến không khí xung quanh như đóng băng. “Tốt.” Giọng Lâm Hạo Thiên trầm đục, cắt ngang mọi âm thanh. “Con gái ta thực sự đã lớn. Biết thu thập chứng cứ, biết suy luận, biết… đâm cha mẹ vào lưng.” Tuyết Nguyệt đứng thẳng người, hai tay nắm chặt trong tay áo. Cô cảm nhận rõ sự khác biệt trong tông giọng đó – không phải sự tức giận của kẻ bị vạch trần, mà là thứ gì đó chắc nịch, tính toán. Tim cô đập thình thịch. “Nhưng,” Lâm Hạo Thiên dừng lại cách cô ba bước, một tay từ từ rút ra từ trong ngực áo một phong bì giấy da màu vàng nhạt, có đóng dấu son của một phòng khám nổi tiếng trong thành. “Trò chơi của con, đến đây là đủ.” Ông ta giơ cao phong bì, xoay một vòng để mọi người đều thấy con dấu. “Đây là kết quả xét nghiệm máu, do ‘Tế Nhân Đường’ – cơ sở y tế được triều đình công nhận – thực hiện cách đây mười ngày.” Lâm Hạo Thiên nói chậm rãi, từng chữ như búa đập vào tai người nghe. “Giữa ta và Lâm Tuyết Nguyệt, không hề có quan hệ huyết thống cha con.” Một tiếng “ồ” vang lên đồng loạt, lớn hơn bất cứ lúc nào trong đêm. Những ánh mắt vừa dành cho Vương thị lập tức quay sang Tuyết Nguyệt, mang theo sự kinh ngạc, hoài nghi, rồi nhanh chóng biến thành sự khinh miệt và phẫn nộ mới. “Không… không thể nào!” Một vị tộc lão tóc bạc phất tay áo, giọng run run. “Hạo Thiên, ngươi nói cái gì?” “Chính xác.” Lâm Hạo Thiên mở phong bì, rút ra một tờ giấy có in mực đen và chữ ký đỏ, hướng về phía vị quan phủ Thừa Tuyên. “Đại nhân có thể kiểm chứng. Dấu triện và chữ ký của chủ nhiệm Tế Nhân Đường đều ở đây. Máu của ta và máu của người này,” ông ta chỉ thẳng vào Tuyết Nguyệt, “hoàn toàn không tương thích.” Vị quan đón lấy tờ giấy, nhíu mày đọc kỹ. Sau một hồi, ông ta gật đầu, mặt lộ vẻ nghiêm trọng. “Theo như giấy tờ này, quả thực… không có quan hệ huyết thống.” Vương thị, vừa mới tái nhợt, bỗng bật lên một tiếng cười khẽ. Đó là âm thanh đắc ý, nhẹ nhàng nhưng đầy độc địa, len lỏi giữa sự im lặng đang trở nên ngột ngạt. Lâm Tuyết Vân bám vào tay mẹ, môi cong lên một nụ cười không che giấu. “Vậy thì tất cả đều rõ ràng.” Lâm Hạo Thiên thu lại tờ giấy, giọng trở nên lạnh lùng và đầy uy quyền. “Lâm Tuyết Nguyệt không phải con ruột của ta. Cô ta là đứa con không rõ lai lịch, được vợ ta quá cố – có lẽ vì thương xót hay vì lý do gì đó – mang về nuôi. Ta vẫn cho cô ta danh phận đích nữ, ăn học đầy đủ. Nhưng cô ta không những không biết ơn, ngược lại còn nuôi lòng oán hận, nghe theo lời xúi giục của ngoại nhân, tìm cách hãm hại chính mẫu thân kế, hủy hoại thanh danh Lâm gia trong ngày đại điển trọng đại này!” Ông ta quay sang Tuyết Nguyệt, ánh mắt như dao. “Những chứng cứ con đưa ra về Hồng sam thảo, về Vương ma ma… tất cả đều là ngụy tạo, phải không? Chỉ là một phần trong kế hoạch bôi nhọ và chia rẽ gia tộc của con! Ai đứng sau lưng con? Đối thủ của Lâm gia? Hay là… người cậu bị ta trục xuất năm nào đó?” Tuyết Nguyệt cảm thấy chân tay mình lạnh ngắt. Cô nhìn tờ giấy xét nghiệm trên tay Lâm Hạo Thiên, trong đầu quay cuồng những mảnh ký ức kiếp trước. Không. Không có chuyện này. Trong kiếp trước, cho đến khi chết, danh phận của cô chưa từng bị nghi ngờ. Đây là điều mới. Là một nước cờ mà cô hoàn toàn không lường trước. “Con…” Cô cố gắng mở miệng, nhưng giọng nói khàn đặc lại. “Con không phải…” “Không phải cái gì?” Lâm Tuyết Vân chen ngang, giọng the thé đầy vẻ thương hại giả tạo. “Tỷ tỷ ơi, cha đã nói rõ ràng như vậy rồi. Chẳng trách từ nhỏ tỷ đã không giống ai trong nhà, tính tình lập dị. Hóa ra… máu mủ không cùng.” Những lời đó như những mũi kim đâm vào tai. Tuyết Nguyệt nhìn quanh. Những ánh mắt quen thuộc – các tộc lão, những người họ hàng xa, gia nhân – giờ đây chỉ còn là một bức tường lạnh lùng và thù địch. Sự đồng cảm ban nãy đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự phản bội bị phát hiện. Một đứa con giả mạo dám tố cáo chủ mẫu? Đó là trò đùa tày trời. Lâm Hạo Thiên ra hiệu. “Bởi vì ngươi không phải huyết mạch Lâm gia, mọi cáo buộc của ngươi đối với phu nhân nhà ta đều xuất phát từ động cơ bất chính. Lại thêm tội ngụy tạo chứng cứ, vu cáo người khác, gây rối đại điển… Gia pháp Lâm gia không thể dung thứ.” Ông ta dừng lại, để lời tuyên bố cuối cùng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Tước bỏ mọi danh phận, tài sản của Lâm Tuyết Nguyệt. Bắt giam lại, chờ tra xét cho ra kẻ chủ mưu đứng sau.” Bốn tên gia đinh to lớn, mặc đồ đen, bước nhanh từ hai bên cánh đại sảnh tiến đến. Bàn tay họ nắm chặt chuôi đao ngắn. Ánh mắt họ không có chút do dự. Tuyết Nguyệt lùi một bước, lưng chạm vào cạnh bàn tiệc lạnh ngắt. Cô nhìn về phía người cậu – vị tộc lão duy nhất có vẻ do dự – nhưng ông ta cúi mặt xuống, tránh ánh mắt của cô. Sự cô độc ùa đến, đè nặng lồng ngực. “Đại nhân,” Lâm Hạo Thiên quay sang vị quan, cúi đầu nhẹ. “Đây là gia sự của Lâm gia. Xin đại nhân cho phép chúng tôi tự xử lý, tránh làm ảnh hưởng đến buổi lễ.” Vị quan nhìn Tuyết Nguyệt một lúc, rồi gật đầu, mặt vẫn giữ vẻ trung lập. “Nếu đã có bằng chứng rõ ràng về thân phận, thì những tố cáo trước đó quả thực đáng ngờ. Phủ đường sẽ không can thiệp vào nội bộ gia tộc, trừ phi có án mạng.” Lời nói đó như cái búa đóng đinh cuối cùng. Hai tên gia đinh đã đến sát bên, một người chộp lấy cánh tay Tuyết Nguyệt. Lực mạnh đến mức cô cảm thấy xương như muốn vỡ. Mùi mồ hôi và da thuộc từ bộ đồ của họ xộc vào mũi. “Đi đi, ‘tiểu thư’.” Tên gia đinh cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ. Tuyết Nguyệt không kháng cự. Cô biết mọi sự chống đối lúc này đều vô ích. Cô để cho họ kéo đi, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào Lâm Hạo Thiên. Trong ánh mắt ông ta, cô không thấy sự giận dữ của một người cha bị phản bội, mà chỉ thấy sự lạnh lùng của một kẻ đã dọn xong một quân cờ chướng mắt. Vương thị bước tới, đứng cạnh chồng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để Tuyết Nguyệt nghe thấy: “Lão gia xử lý thật chu toàn. Con nhỏ này… quả là không biết trời cao đất dày.” Lâm Hạo Thiên không đáp. Ông ta nhìn theo bóng lưng Tuyết Nguyệt đang bị lôi đi, qua cửa phụ của đại sảnh, hướng về phía những dãy nhà ngục phía sau tông từ. Góc miệng ông ta khẽ nhếch lên một đường cong vô cùng nhỏ, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra. Còn Tuyết Nguyệt, khi bước chân qua ngưỡng cửa, bóng tối bên ngoài bao trùm lấy cô, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, sắc như dao: Tờ giấy xét nghiệm đó… nó thật hay giả? Và nếu nó thật, thì mẹ cô… mẹ cô thực sự là ai? Ký ức kiếp trước của cô, rốt cuộc đã thiếu mất mảnh ghép nào?