Chương 10: Đối Chất Tại Tông Từ – Phần Mở Đầu

Tiếng trống điểm canh ba vang lên từ tháp chuông xa xa, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa sổ tồi tàn. Lâm Tuyết Nguyệt vẫn đứng đó, bàn tay siết chặt mảnh giấy cảnh báo, các đầu ngón tay tê dại vì lạnh và vì một nỗi sợ mới chớm – không phải sợ bản thân bị bắt, mà sợ những mảnh ghép cô tưởng đã nắm chắc lại là một lớp màn khác. Hồi Hương Đường. Tiệm thuốc cũ. Bà lão chủ tiệm. Họ biết cả điều đó. Mọi thứ diễn ra quá suôn sẻ từ khi cô tìm thấy chiếc hộp gỗ. Quá dễ dàng. Như thể ai đó đang dẫn cô đi theo một lối mòn đã được vạch sẵn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng dẹp bỏ tiếng ồn ào của sự hoảng loạn đang trào lên trong đầu, ép mình suy nghĩ lại từ đầu. Người cậu phản bội. Người canh ngục bị lộ. Bà lão chủ tiệm… liệu bà ta có thực sự đáng tin? Hay tất cả chỉ là một vở kịch lớn, với cô là nhân vật chính đang bị dẫn dắt đến một kết cục đã định? Nhưng di chúc là thật. Ấn tín là thật. Cô đã tự mình kiểm tra, so sánh nét chữ của mẹ với những bức thư cũ còn giữ được. Không thể giả mạo đến mức hoàn hảo như vậy. Vậy thì… đây là cái bẫy kiểu gì? Họ muốn cô tin vào di chúc, rồi dùng chính thứ đó để phơi bày cô trước mặt mọi người, tuyên bố nó là giả mạo một cách ngoạn mục hơn? Cô mở mắt ra, ánh mắt đã lấy lại sự tĩnh lặng lạnh giá. Dù là bẫy hay không, cô đã không còn đường lui. Những mảnh bằng chứng cô có, những lời hứa cô đã đưa ra với những người như bà góa phụ, tất cả đều đẩy cô về phía trước. Lùi một bước là vực thẳm. Sáng hôm sau, tin đồn lan ra như cháy rừng: Buổi họp gia tộc khẩn cấp tại tông từ sẽ được tổ chức vào giờ Ngọ, do chính gia chủ Lâm Hùng chủ trì, bàn về việc “xử lý kẻ phản nghịch làm ô nhục gia tộc”. Ai cũng hiểu “kẻ phản nghịch” đó là ai. Không khí trong thành trở nên ngột ngạt, những người từng nhận được thăm dò của Tuyết Nguyệt đều im lặng, ánh mắt tránh né. Giờ Ngọ. Tông từ Lâm gia trang hoàng lộng lẫy, hương trầm ngào ngạt, các vị trưởng lão, chủ các chi nhánh đều có mặt đông đủ. Lâm Hùng ngồi chính giữa, dung mạo uy nghi, bên cạnh là phu nhân Vương thị – kế mẫu của Tuyết Nguyệt – với nụ cười đắc ý khẽ nở trên môi. Lâm Tú Linh, con gái ruột của bà ta, ngồi gần đó, mắt láo liên nhìn quanh, chờ đợi một màn kịch hay. “Đưa tên phản nghịch Lâm Tuyết Nguyệt vào!” Lâm Hùng quát lên, giọng vang vọng trong đại sảnh. Cửa lớn mở ra. Nhưng không phải gia nhân áp giải. Mà là một bóng hình gầy guộc, nhưng thẳng tắp, từ từ bước vào. Lâm Tuyết Nguyệt mặc một bộ áo dài màu trắng tang đơn giản, tóc búi cao, không một món trang sức. Gương mặt cô tái nhợt vì những ngày trốn chạy, nhưng đôi mắt sáng rực, như hai hòn than băng, quét một vòng khắp đại sảnh, dừng lại ở Lâm Hùng và Vương thị. Im lặng phủ xuống. Mọi ánh mắt đổ dồn về cô, kẻ vừa bị tuyên bố là phản nghịch, lại dám tự mình bước vào hang cọp. “Con… con gái bất hiếu này!” Vương thị lên tiếng trước, giọng đầy vẻ đau đớn giả tạo. “Sao con còn dám trở về đây? Sau tất cả những tội lỗi con đã gây ra, làm nhục gia tộc, thông đồng với ngoại nhân…” “Tội lỗi?” Tuyết Nguyệt cất giọng, thanh âm trong trẻo, lạnh lẽo, cắt ngang lời bà ta. “Phu nhân Vương thị, nói về tội lỗi, có lẽ bà nên ngồi xuống và lắng nghe cho kỹ.” Một tiếng xì xào bùng lên. Lâm Tú Linh đứng phắt dậy, chỉ tay về phía cô: “Lâm Tuyết Nguyệt! Mày đang nói gì với mẫu thân tao? Mày đã mất hết lý trí rồi sao? Bị bắt quả tang còn dám láo xược!” Lâm Hùng nhíu mày, ra hiệu cho con gái ngồi xuống. Ông ta nhìn Tuyết Nguyệt với ánh mắt của kẻ săn mồi đang nhìn con thỏ cuối cùng đã sa lưới. “Tuyết Nguyệt, nếu ngươi tự về đây nhận tội, có lẽ gia tộc còn có thể khoan hồng. Đừng để cha phải ra tay tàn nhẫn.” “Khoan hồng?” Tuyết Nguyệt khẽ bật cười, một tiếng cười không chút hơi ấm. “Như cách ngài đã ‘khoan hồng’ với mẫu thân của con – chính thê của ngài, Lâm Vũ thị – bằng một chén thuốc độc sao?” Đại sảnh ồ lên một tiếng. Lâm Hùng mặt đỏ lên, gân xanh nổi trên trán. “Ngươi… ngươi dám vu cáo!” “Hay như cách ngài ‘khoan hồng’ với con,” Tuyết Nguyệt không buông tha, từng bước tiến lên phía trước, “bằng cách công bố một tờ giấy xét nghiệm máu giả mạo, tuyên bố con không phải huyết mạch của ngài, để hợp thức hóa việc trừ khử con, dọn đường cho con gái ruột của phu nhân Vương thị kế vị?” Vương thị mặt tái mét, nhưng vẫn cố giữ giọng: “Con… con điên rồi! Chồng ta, ngài hãy nói gì đi! Con bé này đã hoàn toàn mất trí!” “Con không điên.” Tuyết Nguyệt dừng lại, cách bục chủ tọa chừng mười bước. Cô nhìn thẳng vào Lâm Hùng. “Con chỉ đang nói ra sự thật mà ngài và người đàn bà này đã giấu kín suốt mười mấy năm qua. Sự thật về cái chết của mẫu thân con. Sự thật về thân phận thực sự của ngài. Và sự thật về người thừa kế hợp pháp duy nhất của Lâm gia.” “Đủ rồi!” Một trưởng lão tóc bạc, phe cánh của Lâm Hùng, đập tay xuống bàn. “Lâm Tuyết Nguyệt, ngươi đã bị tước bỏ danh phận, còn dám ở đây bịa đặt những chuyện vô căn cứ! Gia nhân đâu, bắt lấy nó!” Vài tên gia tướng tiến lên. Tuyết Nguyệt không nhúc nhích. Cô chỉ lặng lẽ rút ra từ trong tay áo một tờ giấy đã ố vàng, được bảo quản cẩn thận trong một lớp lụa mỏng. “Vô căn cứ?” Cô giơ cao tờ giấy lên, để mọi người có thể thấy rõ dòng chữ và con dấu đỏ thẫm ở cuối trang. “Vậy đây là gì? Trang đầu tiên của di chúc chính thức do chính mẫu thân con – Lâm Vũ thị, đích nữ duy nhất của lão gia đời trước – viết và công chứng trước sự chứng kiến của quan viên triều đình.” Không khí trong đại sảnh dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó. Mọi tiếng xì xào, mọi động tác, đều ngừng bặt. Tất cả ánh mắt đều dán chặt vào tờ giấy màu vàng cũ kỹ trên tay người thiếu nữ áo trắng. Con dấu ấn màu đỏ, dù nhìn từ xa, vẫn toát lên một uy quyền không thể làm giả. Lâm Hùng đứng phắt dậy, mặt mày biến sắc. Ông ta nhìn tờ giấy, rồi nhìn Tuyết Nguyệt, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn thực sự, trước khi bị lấp đầy bởi sự điên cuồng và tức giận. Ông ta không ngờ cô ta thực sự có nó. Và dám mang nó đến đây. Vương thị thì đã không còn giữ được vẻ bình tĩnh, bà ta run rẩy đưa tay chỉ, giọng the thé: “Giả! Đó là giả mạo! Mọi người đừng tin nó! Nó đã tìm thợ giỏi nhất để làm giả!” “Giả ư?” Tuyết Nguyệt khẽ lật tờ giấy, để lộ một phần chữ ký và một dấu triện nhỏ khác ở góc. “Trong này có ghi rõ: ‘Chứng giám: Đại thần Bộ Lễ, Tư mã Thiệu’. Phu nhân Vương thị, ngài có dám nói rằng vị đại thần triều đình đó cũng tham gia vào việc giả mạo này không?” Cái tên “Tư mã Thiệu” vang lên như một tiếng sét. Vị đại thần này nổi tiếng thanh liêm và cương trực, đã lui về ở ẩn nhiều năm, nhưng danh tiếng vẫn còn vang dội. Nếu ông ta là người chứng giám… Một vị trưởng lão khác, trung lập hơn, chậm rãi đứng lên. Ông ta nhìn Tuyết Nguyệt, rồi nhìn Lâm Hùng, giọng nặng trĩu: “Gia chủ… tờ di chúc này… nếu quả thực có, thì đây là đại sự hệ trọng đến căn cơ gia tộc. Chúng ta không thể chỉ dựa vào một lời nói ‘giả mạo’ mà bỏ qua. Nên mời… nên thẩm định.” Lâm Hùng há miệng, nhưng chưa kịp nói lời nào, thì từ phía cuối đại sảnh, một giọng nói trầm ấm, đầy uy quyền, cất lên: “Không cần thẩm định đâu.” Tất cả quay đầu nhìn lại. Một lão giả áo xanh giản dị, râu tóc bạc phơ, dáng người thanh tú, đang từ từ bước vào. Dù ăn mặc giản dị, khí chất của ông khiến đám đông tự động dạt ra, nhường lối. Lâm Hùng trợn mắt, mặt trắng bệch. “Tư… Tư mã đại nhân?” Tư mã Thiệu khẽ gật đầu với đám đông, ánh mắt ông đi qua Tuyết Nguyệt, thoáng một chút phức tạp, rồi dừng lại ở Lâm Hùng. Ông nói, giọng không lớn nhưng mỗi chữ đều rõ ràng: “Bản di chúc đó là thật. Lão phu chính là người chứng giám năm đó. Và,” ông ngừng một nhịp, như để từng lời thấm sâu, “lão phu cũng có thể xác nhận: Theo di ngôn của lão Lâm gia đời trước, người thừa kế hợp pháp duy nhất của Lâm gia, phải là đích nữ Lâm Vũ. Chồng của nàng, tức ngươi, Lâm Hùng, chỉ được quyền thay mặt quản lý khi nàng còn tại thế. Khi nàng qua đời, toàn bộ gia nghiệp, theo di chúc, phải được chuyển giao cho con đẻ của nàng.” Ông nhìn thẳng vào Lâm Hùng, ánh mắt sắc lạnh: “Tức là, Lâm Tuyết Nguyệt.” Sự im lặng chết người bao trùm. Rồi như một ngòi nổ bị châm, cả đại sảnh vỡ ra trong tiếng xôn xao, tranh cãi, kinh ngạc và cả hoảng sợ. Lâm Tú Linh ngồi phịch xuống ghế, mặt không còn giọt máu. Vương thị như bị trời trồng, mắt nhìn thẳng, không còn phản ứng. Còn Lâm Hùng, ông ta đứng đó, thân hình như bị đóng băng, hai bàn tay nắm chặt đến nỗi móng tay đâm vào da thịt, rỉ máu. Ông ta nhìn Tư mã Thiệu, nhìn tờ di chúc trên tay Tuyết Nguyệt, rồi cười lên, một tiếng cười gằn, đầy cay đắng và điên loạn. “Tốt… tốt lắm…” Ông ta lẩm bẩm, rồi đột nhiên quát lớn: “Nhưng dù di chúc có thật, thì tên tiểu tử này cũng không phải con ruột của ta! Nó không có tư cách thừa kế!” Tuyết Nguyệt nhẹ nhàng cuộn tờ di chúc lại, đặt nó vào trong tay áo. Cô ngẩng đầu lên, đối mặt với sự điên cuồng của người đàn ông mà cô từng gọi là cha. Trong mắt cô không còn chút hy vọng hay đau đớn nào, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của băng. “Đúng vậy,” cô nói, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi chữ đều như búa đập. “Con không phải con ruột của ngài. Bởi vì… ngài cũng chưa bao giờ thực sự là con trai hợp pháp của Lâm gia.” Cô nhìn vào đôi mắt trợn trừng của Lâm Hùng, nói tiếp, từng tiếng một: “Ngài, Lâm Hùng, chỉ là con trai ngoài giá thú của lão gia đời trước với một tỳ nữ. Mẹ con – Lâm Vũ thị – mới là đích nữ duy nhất, người thừa kế chính danh. Cuộc hôn nhân của ngài với mẹ con, chỉ là một thỏa thuận để che đậy thân phận thấp kém của ngài, và để ngài có danh chính ngôn thuận quản lý gia nghiệp. Ngài đã giết bà ấy, để chiếm đoạt tất cả. Và giờ, ngài định giết luôn cả con, để hoàn tất việc cướp đoạt.” Cô dừng lại, để những lời đó chìm xuống, đập vỡ mọi tưởng tượng cuối cùng của mọi người về vị gia chủ hiện tại. “Và bằng chứng,” Tuyết Nguyệt nói, giọng cô bỗng trở nên mệt mỏi, nhưng kiên định, “không chỉ nằm trong di chúc. Mà còn nằm trong chính những thư từ trao đổi giữa ngài và phu nhân Vương thị, về việc mua thuốc độc, về việc sắp xếp cái chết của mẹ con. Và nằm ở… một nhân chứng mà ngài tưởng đã chết từ lâu.” Lâm Hùng lùi một bước, lần đầu tiên, trên khuôn mặt uy nghi dạn dày kinh nghiệm của ông ta, hiện lên một vết nứt của sự sợ hãi thực sự. “Ai?” Ông ta khàn giọng hỏi. Cửa đại sảnh một lần nữa mở ra. Một bà lão ăn mặc giản dị, dáng đi chậm rãi nhưng vững vàng, bước vào. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn thời gian, nhưng đôi mắt sáng và bình thản. Vương thị kêu lên một tiếng, như bị ma ám: “Bà… bà ta! Bà ta còn sống?!” Bà lão – chủ tiệm thuốc Hồi Hương Đường – dừng lại bên cạnh Tuyết Nguyệt. Bà nhìn Lâm Hùng và Vương thị, khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy thương cảm và chán chường. “Lão gia, phu nhân,” bà lão nói, giọng trầm ấm, “đã mười mấy năm rồi. Các vị vẫn chưa chịu dừng tay sao?” Đại sảnh Lâm gia tông từ, nơi từng chứng kiến bao cuộc tranh giành quyền lực thầm lặng, giờ đây đang chứng kiến sự sụp đổ của một trật tự cũ, trong im lặng nặng nề như chì. Và ở trung tâm của cơn bão ấy, Lâm Tuyết Nguyệt đứng đó, biết rằng trận chiến thực sự, có lẽ, mới chỉ vừa bắt đầu.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng