Chương 10: Cuộc đột kích đêm khuya

[TEASER SEO]: Cảnh sát đặc nhiệm ập vào bắt bà Tâm, cô lao theo xe giữ chặt cửa khi bà ta chuẩn bị tẩu thoát trong đêm hỗn loạn. Tôi không biết mình đã nằm đó bao lâu, nhưng đủ lâu để cảm thấy máu khô trên mặt, từng vết thương trở nên tê dại. Đèn pin vẫn chiếu thẳng vào mắt, tôi nheo mắt nhìn người lính đặc nhiệm đang cúi xuống cắt dây trói cho tôi, tay anh ta run run — không phải sợ, mà là adrenaline sau một cuộc đột kích. “Chị có thể đứng dậy được không?” anh ta hỏi, giọng gấp gáp. Tôi gật đầu, nhưng khi cố gắng đẩy người lên, cơn đau nhói từ xương sườn khiến tôi thở dốc. Anh ta đỡ tôi, một tay giữ chặt vai, một tay ra hiệu cho đồng đội. “Báo cáo chỉ huy, con tin đã giải cứu thành công. Đang kiểm tra thương tích.” Tôi nhìn ra phía cửa sắt đã bị bẻ cong, ánh đèn nhấp nháy từ xe đặc nhiệm hắt vào tạo ra những bóng đen chạy loạn xạ. Tiếng la hét, tiếng quát tháo, tiếng giày đinh chạm vào nền bê tông, tất cả hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Và rồi tôi thấy nó — thấy hắn. Thượng úy Dũng. Hắn đang bị hai người lính đặc nhiệm kẹp chặt, tay bị còng ra sau, mặt tái mét. Chiếc áo sơ mi cảnh phục xộc xệch, cúc áo bung ra, lộ ra một xăm hình rồng xanh quấn quanh cánh tay. Một người lính đặc nhiệm, một kẻ mà tôi đã từng tin tưởng, đã từng nghĩ là người tốt, giờ đang bị lôi đi như một con chó. Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt đó — không còn vẻ uy nghiêm, không còn vẻ trịch thượng, chỉ còn sự căm hận và hoảng loạn. “Mày…” Tôi không nói gì. Tôi chỉ nhìn hắn, nhìn thật lâu, để hắn thấy rõ khuôn mặt tôi dưới ánh đèn pin. Tôi muốn hắn nhớ cái khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà hắn không còn là Thượng úy Dũng quyền lực nữa, mà chỉ là một tên tội phạm bị lột mặt nạ. “Cô ta là ai?” một giọng nói vang lên từ phía sau. Tôi quay lại, thấy một người đàn ông mặc áo khoác đen, không có phù hiệu, nhưng cách ông ta đứng, cách ông ta nhìn — đó là chỉ huy. “Nạn nhân,” người lính đặc nhiệm trả lời. “Người đã gửi tín hiệu cầu cứu qua con chó.” Tôi nhìn ông ta, rồi nhìn ra phía ngoài, nơi bóng tối vẫn còn bao phủ. “Con tôi,” tôi nói, giọng khản đặc. “Chúng bắt con tôi. Một bé gái, tóc ngắn, áo màu hồng.” Người chỉ huy nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu, ra hiệu cho một người lính khác. “Kiểm tra toàn bộ khu vực, tìm một đứa trẻ. Nhanh lên.” Tôi muốn chạy theo họ, muốn tự tay tìm con, nhưng chân tôi yếu quá, người tôi đau quá. Tôi chỉ có thể đứng đó, dựa vào tường, nhìn theo những bóng đen lao vào bóng tối. Và rồi tôi nghe thấy tiếng động cơ. Một chiếc xe màu đen, không bật đèn, đang lùi từ phía sau biệt thự. Tôi nhận ra nó ngay lập tức — chiếc Lexus của bà Tâm, chiếc xe mà bà ta vẫn khoe khoang với tôi mỗi lần đến thu tiền nhà. Nó đang lùi, rồi quay đầu, chuẩn bị lao ra đường. Bà Tâm đang chạy trốn. Không suy nghĩ, không tính toán, tôi lao lên. Tôi chạy, bất chấp cơn đau, bất chấp đôi chân đang run lên vì kiệt sức. Tôi lao ra khỏi cánh cửa sắt, lao qua đám lính đặc nhiệm đang bất ngờ, lao thẳng về phía chiếc xe. “Dừng lại!” ai đó hét lên từ phía sau. Nhưng tôi không dừng. Tôi thấy chiếc xe đang tăng tốc, bánh xe nghiến lên sỏi đá, lao về phía cổng. Tôi biết nếu để bà ta chạy thoát, nếu để bà ta trốn thoát trong đêm nay, tôi sẽ không bao giờ có thể ngủ yên. Tôi lao đến cánh cửa bên lái, tay tôi chụp lấy tay nắm cửa. Cửa đã khóa, nhưng tôi vẫn nắm chặt, móng tay cào vào kính. Tôi nhìn qua lớp kính, thấy bà Tâm ngồi trong xe, mắt mở to, kinh ngạc, như thể không tin nổi tôi đã đuổi kịp. “Mày điên rồi hả?” bà ta hét lên, giọng bị bóp nghẹt qua lớp kính. “Bà không đi đâu được đâu,” tôi nói, giọng lớn, cố gắng át tiếng động cơ. “Bà phải trả lời cho tất cả.” Bà Tâm nhìn tôi, rồi nhìn ra phía sau, nơi những người lính đặc nhiệm đang lao tới. Bà ta cắn răng, đạp ga, chiếc xe lao vọt về phía trước, kéo tôi đi theo. Tay tôi vẫn nắm chặt tay nắm cửa, chân tôi bị kéo lê trên mặt đường nhựa, đầu gối tôi bị xước da, máu chảy ra. Nhưng tôi không buông. “Buông ra!” bà Tâm hét lên, chiếc xe lạng lách, cố hất tôi ra. Tôi không buông. Tôi nghĩ đến con tôi, nghĩ đến căn phòng trọ ẩm thấp, nghĩ đến những lần bà ta cười khẩy vào mặt tôi, nghĩ đến tất cả những gì bà ta đã cướp đi của tôi. Tôi không buông. Chiếc xe lao thẳng về phía cổng, nhưng cánh cổng đã bị chặn bởi hai chiếc xe đặc nhiệm. Bà Tâm thắng gấp, chiếc xe trượt dài trên sỏi, bánh xe bốc khói. Tận dụng quán tính, tôi dùng hết sức lực còn lại, giật mạnh tay nắm cửa. Cửa mở. Tôi không kịp suy nghĩ, tôi chỉ biết lao vào, tay tôi chụp lấy cổ áo bà Tâm, kéo bà ta ra khỏi ghế lái. Bà ta giãy giụa, móng tay dài cào vào tay tôi, nhưng tôi không cảm thấy đau nữa. “Mày điên rồi!” bà ta gào lên, giọng khản đặc. “Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết,” tôi nói, giọng tôi lạnh lùng, tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, nhìn thấy nỗi sợ hãi trong đó. “Bà đã sai lầm khi đuổi một bà mẹ đơn thân ra khỏi nhà vì nuôi mèo. Sai lầm chết người.” Bà Tâm mở miệng định nói, nhưng không kịp. Những người lính đặc nhiệm đã lao đến, xô tôi ra, còng tay bà ta lại. Bà ta bị lôi ra khỏi xe, áo quần xộc xệch, đầu tóc rối bù, không còn chút uy nghiêm nào của một bà chủ biệt thự. Tôi đứng đó, nhìn bà ta bị lôi đi, người tôi run lên vì kiệt sức và cảm xúc dồn nén. Máu từ đầu gối chảy xuống, tay tôi rách toạc, nhưng tôi không quan tâm. “Con tôi,” tôi nói, giọng yếu ớt. “Con tôi đâu?” Người chỉ huy tiến lại gần, nhìn tôi một lúc, rồi nói: “Chúng tôi đã tìm thấy con gái chị. Nó đang ở trong xe cứu thương, an toàn.” Tôi nhắm mắt, nước mắt trào ra, lần đầu tiên trong đêm nay tôi thực sự khóc.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng