Chương 11: Kết thúc ở đồn cảnh sát

[TEASER SEO]: Trong xe cứu thương, con gái tôi ngủ say. Bà Tâm bị còng tay hét: “Mày là ai?” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, nói từng chữ: “Người phụ nữ mà bà khinh, mẹ đơn thân, và mèo của tôi là chó đặc nhiệm.” Tôi không buông mắt khỏi bà ta cho đến khi bà ta bị lôi vào trong xe bán tải của đội đặc nhiệm. Cánh cửa sắt đóng sầm lại, nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng bà ta gào thét, đập tay vào kính, mắt long lên nhìn tôi qua lớp kính đen. “Mày là ai?” bà ta hét, giọng khản đặc vì giận dữ. “Mày là ai mà dám làm chuyện này?” Tôi đứng đó, người run lên, đầu gối rướm máu, tay rách toạc, nhưng tôi vẫn đứng thẳng. Tôi bước từng bước đến gần xe, nhìn bà ta qua lớp kính, nói từng chữ một, chậm rãi, để bà ta nghe rõ từng âm tiết: “Tôi là mẹ đơn thân mà bà khinh. Người phụ nữ nghèo rớt mồng tơi mà bà đuổi khỏi nhà vì nuôi mèo. Người mà bà nghĩ sẽ cút đi và không bao giờ dám quay lại.” Bà Tâm im bặt, mắt mở to, như thể không tin nổi. “Bà sai rồi,” tôi nói, giọng tôi lạnh lùng. “Bà đã sai lầm khi đuổi một bà mẹ vào đêm con bà ấy sốt 39 độ. Sai lầm chết người.” Tôi quay lưng bỏ đi, không nhìn lại. Tôi nghe thấy tiếng bà ta gào thét sau lưng, nhưng tôi không quay đầu. Tôi chỉ muốn đến với con gái tôi, muốn ôm nó, muốn cảm nhận hơi thở của nó, muốn biết nó an toàn. *** Chiếc xe cứu thương đỗ ở góc đường, đèn xanh đỏ nhấp nháy trong đêm. Tôi chạy đến, bất chấp cơn đau ở đầu gối, bất chấp đôi chân đang run lên vì kiệt sức. Tôi mở cánh cửa sau, nhìn thấy con gái tôi nằm trên băng ca, mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt. “Nó sao rồi?” tôi hỏi, giọng vỡ ra. Người y tá nhìn tôi, mỉm cười: “Cháu chỉ bị sốc nhẹ, uống thuốc an thần nên ngủ. Vài tiếng nữa sẽ tỉnh. Không sao đâu chị.” Tôi ngồi xuống bên cạnh, tay tôi run run chạm vào khuôn mặt nhỏ bé của con. Nó thở đều, hơi thở ấm áp phả vào tay tôi. Nước mắt tôi trào ra, lần này là nước mắt nhẹ nhõm, nước mắt của người mẹ vừa tìm lại được con. “Mẹ xin lỗi,” tôi thì thầm, tay tôi vuốt ve mái tóc mềm của nó. “Mẹ xin lỗi con.” *** Khi trời gần sáng, cảnh sát đã đưa hết đám người của bà Tâm lên xe. Tôi thấy họ lôi từng bao tải từ dưới hầm biệt thự lên — những bao tải màu xanh, bọc kín, nặng trĩu. Một viên cảnh sát tiến lại gần, nhìn tôi với ánh mắt khác lạ: “Chúng tôi đã tìm thấy 500kg ma túy trong hầm. Chị đã làm một việc lớn.” Tôi gật đầu, không nói gì. Tôi không cảm thấy tự hào. Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức, muốn về nhà, muốn ôm con, muốn ngủ một giấc thật dài. “Mun đâu?” tôi hỏi, chợt nhớ ra. Viên cảnh sát nhìn tôi, mỉm cười: “Con mèo của chị à? Nó đang ở trong phòng chỉ huy. Có người muốn gặp chị.” Tôi ngạc nhiên, nhưng vẫn theo anh ta đến một chiếc xe tải nhỏ đỗ trong góc. Cánh cửa mở ra, tôi thấy Mun nằm trong lòng một người đàn ông mặc quân phục, tay ông ta vuốt ve bộ lông mướp của nó. “Chào chị,” ông ta nói, đứng dậy, bắt tay tôi. “Tôi là Đại úy Minh, đội nghiệp vụ đặc biệt.” “Mun… nó…?” tôi hỏi, không hiểu chuyện gì. Đại úy Minh cười, nhìn xuống Mun, nó đang liếm tay ông ta: “Con mèo của chị không phải mèo thường đâu. Nó là chó nghiệp vụ ngụy trang, mã hiệu Mực, thuộc đội của tôi. Nó đã mất tích ba tháng trước trong một nhiệm vụ. Hóa ra nó được chị nhận nuôi.” Tôi sững sờ, nhìn Mun — hay Mực — nó đang nhìn tôi, mắt sáng, đuôi ve vẩy. Nó không kêu meo meo như mèo, mà thở hổn hển, lè lưỡi ra, giống hệt một con chó đang vui mừng. “Nó… nó là chó?” tôi hỏi, giọng không tin nổi. “Chó nghiệp vụ, được huấn luyện để giả làm mèo trong các nhiệm vụ ngụy trang,” Đại úy Minh giải thích. “Nó đã giúp chúng tôi rất nhiều trong việc xác định vị trí của chị khi chị bị nhốt dưới hầm. Nếu không có nó, chúng tôi đã không thể tìm thấy chị kịp thời.” Tôi nhìn Mun — Mực — nó nhảy xuống, chạy đến bên chân tôi, liếm tay tôi. Tôi ngồi xuống, ôm nó vào lòng, nước mắt lại trào ra. “Cảm ơn mày,” tôi thì thầm. “Cảm ơn mày đã cứu mẹ và em.” *** Sau đó, một bác sĩ thú y đến kiểm tra Mực. Họ lấy từ trong bụng nó ra một chiếc điện thoại đã bị hỏng, một chiếc camera siêu nhỏ, và một thẻ nhớ còn nguyên vẹn. Đại úy Minh cầm thẻ nhớ lên, nhìn tôi: “Bằng chứng này sẽ kết tội bà Tâm và toàn bộ đường dây. Chị đã làm rất tốt.” Tôi gật đầu, không nói gì. Tôi chỉ muốn về nhà, muốn ôm con, muốn ngủ. Nhưng trước khi tôi kịp đi, Đại úy Minh gọi tôi lại: “Chị có muốn nhận Mực về nuôi không? Nó đã quen với chị rồi. Nếu chị muốn, tôi sẽ làm thủ tục chuyển giao.” Tôi nhìn Mực, nó đang nằm dưới chân tôi, mắt nhìn tôi, đuôi ve vẩy. Tôi cười, cúi xuống, vuốt ve đầu nó. “Có, tôi muốn,” tôi nói. “Nó là mèo của tôi. Dù nó là chó, nhưng nó vẫn là mèo của tôi.” Mực — Mun — liếm tay tôi, rồi nằm xuống, ngủ ngay dưới chân tôi, như thể nó cũng mệt mỏi như tôi.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng