Chương 2: Bệnh viện và bí mật

[TEASER SEO]: Điện thoại của mụ chủ nhà để quên trong bệnh viện. Tôi cầm lên, đọc tin nhắn lạ: "300kg, cất dưới hầm biệt thự." Cả người tôi cứng đờ. Tôi ngồi ở hàng ghế nhựa suốt hai tiếng đồng hồ, nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng chặt. Thằng cu sốt co giật hai lần, bác sĩ chạy ra chạy vào, tôi chỉ biết ngồi đấy mà tay chân lạnh ngắt. Trong túi áo khoác, chiếc iPhone của bà Tâm nặng trịch. Tôi lôi nó ra, mở màn hình. Tin nhắn hiện ra rõ mồn một: “Lô hàng về tối nay. 300kg. Cất dưới hầm biệt thự. Đừng để ai biết.” Ba trăm ký. Tôi đọc đi đọc lại cái tin nhắn đó, mồ hôi từ từ rịn ra trên trán. Một bà chủ nhà bình thường, cả đời chỉ biết đòi tiền thuê và càu nhàu về mấy con mèo hoang – làm sao có thể nhận được tin nhắn kiểu này? Tôi mở danh bạ, lướt qua các số điện thoại. Toàn những cái tên kiểu “A Hùng”, “Bảo xe tải”, “Đại ca”. Không một số nào có tên người thân hay bạn bè bình thường. Tôi ghìm chặt tay, cố giữ cho mặt mình không biểu lộ gì. Bà y tá đi ngang, liếc nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Tôi biết bà ấy nghĩ gì – một bà mẹ đơn thân ướt như chuột lột, không một xu dính túi, đêm hôm ngồi thừ ra ở hành lang bệnh viện. Tôi cất điện thoại vào túi, đứng dậy đi về phía quầy lễ tân. “Chị ơi, có ai đến tìm iPhone không ạ?” Cô lễ tân lắc đầu. Tôi gật đầu, quay lại ghế ngồi. Không ai đến tìm. Bà Tâm còn chưa thèm để ý mình đã mất cái gì. Trong đầu tôi bắt đầu xoay chuyển: tôi cần tiền, tôi cần một chỗ ở, nhưng thứ tôi đang cầm trong tay còn giá trị hơn tất cả. Tôi mở lại điện thoại, vào phần tin nhắn đã xóa. Có cả một mớ tin nhắn từ nhiều người khác nhau, đều nói về “hàng”, về “lịch trình”, về “cẩn thận công an”. Một cái tên xuất hiện nhiều lần: “Thượng úy Dũng”. Tôi dừng tay. Thượng úy Dũng – người mà tôi từng gặp một lần khi thiết kế lại văn phòng cho đội cảnh sát hình sự quận. Một người đàn ông đứng đắn, cười nói nhẹ nhàng, ai cũng quý. Tên hắn ta xuất hiện trong danh bạ của bà Tâm. Với cả chục cuộc gọi đến. Tôi không kịp nghĩ tiếp thì cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ bước ra, mặt mày mệt mỏi. “Chị là mẹ cháu?” “Vâng.” Tôi đứng bật dậy. “Cháu đã qua cơn nguy hiểm, nhưng cần nằm viện ít nhất ba ngày để theo dõi. Chị làm thủ tục nhập viện đi.” Tôi nuốt nước bọt. Trong túi tôi chỉ còn vỏn vẹn 80 nghìn đồng. “Bác sĩ ơi, tôi… tôi chưa có tiền tạm ứng…” Bác sĩ nhìn tôi một cái, thở dài: “Chị cố gắng xoay sở đi, tôi cho cháu nhập viện trước, mai hãy đóng.” Tôi gật đầu, cảm ơn rối rít. Nhưng trong lòng tôi biết – mai tôi cũng chẳng có tiền. Nếu không có gì thay đổi, sáng mai thằng cu sẽ bị đuổi về. Tôi ngồi xuống ghế, tay lại mân mê chiếc điện thoại của bà Tâm. Tôi mở ứng dụng ghi âm, thấy có mấy file ghi âm dài cả tiếng đồng hồ. Tôi bấm nghe thử một file, giọng bà Tâm vang lên, đang nói chuyện với ai đó về “lô hàng trắng” và “địa điểm an toàn”. Tôi tắt ngay, tim đập loạn xạ. Không phải sợ. Mà là vì một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu – tôi có thể dùng thứ này. Nhưng không phải bây giờ. Tôi nhìn về phía phòng thằng cu, nó đang nằm bất động trên giường bệnh, tay còn cắm kim truyền. Tôi thở ra một hơi, đứng dậy, bước ra ngoài hành lang bệnh viện, bấm số điện thoại của Thượng úy Dũng từ danh bạ của bà Tâm. Đổ chuông. Một hồi. Hai hồi. “Alo?” Giọng hắn ta nghe vẫn nhẹ nhàng, lịch sự như lần đầu tôi gặp. “Thưa anh Dũng, em là Lan, thiết kế nội thất từng làm văn phòng cho đội mình hồi tháng ba ạ.” Im lặng một lúc. Rồi giọng hắn ta thay đổi: “Có chuyện gì mà giờ này em gọi?” “Em muốn báo một việc, nhưng không dám nói qua điện thoại. Anh có thể gặp em ở bệnh viện Nhi Đồng được không ạ?” Lại im lặng. Lần này lâu hơn. “Được. Tôi đến ngay.” Hắn ta cúp máy. Tôi nhìn màn hình điện thoại, thấy cuộc gọi vừa rồi đã được kết nối. Tôi không biết mình vừa làm đúng hay sai, nhưng tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Sáng mai, thằng cu cần tiền nhập viện. Tôi không có tiền. Nhưng tôi có thứ mà bà Tâm và Thượng úy Dũng – nếu hắn ta là người xấu – sẽ phải sợ. Tôi ngồi xuống ghế, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, mắt nhìn về cánh cửa phòng cấp cứu nơi con tôi đang nằm.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng