Chương 2: Hóa Giải Oan Khuất: Tiếng Vọng Từ Quá…

Tiếng xì xào bắt đầu từ góc lớp, nơi Trang “chảnh”, đứa con gái nhà giàu với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, đang túm tụm với đám bạn thân. Giọng nó ảo não như đang kể chuyện phim kinh dị, nhưng ánh mắt lại liếc xéo về phía Linh Chi, người đang cặm cụi lau vết mực ai đó cố tình vẩy lên bàn mình.

“Chúng mày nghe gì chưa? Cái nhà vệ sinh cũ cuối dãy ấy, dạo này bị ám nặng lắm.” Trang hạ giọng, nhưng cố tình nói đủ to để cả lớp phải chú ý.

Minh Anh, con nhỏ hay đi theo nịnh bợ, lập tức hùa vào, mặt mày làm ra vẻ sợ sệt: “Tao nghe rồi! Nghe nói có một chị khóa trên tự tử trong đó, oan hồn không siêu thoát được, cứ lượn lờ tìm người thế mạng. Đêm nào cũng có tiếng khóc thút thít văng vẳng.”

Cả đám con gái rú lên một tiếng kịch tính. Mấy đứa con trai cũng tỏ vẻ tò mò. Bầu không khí trong lớp học vốn ồn ào bỗng trở nên đặc quánh, nhuốm màu ma quái. Chỉ có Linh Chi vẫn im lặng, đôi vai gầy của cô hơi run lên. Cô biết họ đang nói về cái gì. Cô không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được. Một nỗi buồn đặc quánh, lạnh lẽo tỏa ra từ cuối hành lang, một nỗi ai oán cứ dai dẳng bám lấy không gian.

Trang thấy con mồi đã vào rọ, nó nhếch mép cười khẩy, một nụ cười độc địa. Nó đứng dậy, khoanh tay trước ngực, đi thẳng tới bàn Linh Chi. Đôi giày cao gót của nó nện xuống sàn gạch nghe côm cốp, đầy vẻ thách thức.

“Này, Linh Chi!”

Linh Chi giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ hoang mang, sợ hãi.

“Sao? Giật mình à? Hay là mày cũng thấy được con ma đó?” Trang cười hô hố. Cả đám bạn nó cũng cười rộ lên. “Tao nghe nói mấy đứa lầm lì, đần độn như mày hay có giác quan thứ sáu lắm.”

Linh Chi cúi gằm mặt, hai tay siết chặt lấy cái giẻ lau. Cô lẩm bẩm: “Tớ… tớ không biết gì cả.”

“Không biết á?” Minh Anh xen vào, giọng chua loét. “Thế thì chứng minh đi! Bọn tao thách mày dám vào nhà vệ sinh đó một mình, ở trong đó đúng năm phút thôi. Nếu mày làm được, bọn tao sẽ không kiếm chuyện với mày trong một tuần. Sao nào, có ngon thì nhận lời đi, đồ nhà quê nhát gan!”

Lời thách thức được tung ra. Mọi ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía Linh Chi. Im lặng. Ngột ngạt. Cô có thể cảm nhận được sự hả hê trong ánh mắt của đám Trang, sự tò mò của những người khác, và cả sự thờ ơ của số còn lại. Cô chỉ là một trò tiêu khiển cho họ.

Linh Chi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Trang. Trong một khoảnh khắc, cô muốn hét lên “Cút đi!”, nhưng rồi cái cảm giác lạnh lẽo từ cuối hành lang lại ùa tới, mang theo một tiếng gọi yếu ớt, một lời cầu xin thầm lặng mà chỉ mình cô nghe thấy. Cứu tớ…

“Được.” Giọng Linh Chi nhỏ nhưng kiên định. “Tớ đồng ý.”

Cả lớp ồ lên. Trang và Minh Anh nhìn nhau, không giấu được vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành đắc ý. Chúng nó không ngờ con nhỏ quê mùa này lại dám nhận lời.

“Được lắm! Đi nào, để bọn tao ‘hộ tống’ mày tới cửa thiên đường.”

Linh Chi bị đám đông lôi đi. Cô đi giữa những tiếng cười cợt, những lời xì xầm ác ý. Hành lang dường như dài ra vô tận. Càng đến gần khu nhà vệ sinh cũ, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Bức tường vôi vàng ố, mạng nhện giăng đầy góc trần, và mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.

Cánh cửa sắt hoen gỉ kẹt mở với một tiếng ken két rợn người. Bên trong tối om, chỉ có một vệt sáng lờ mờ hắt vào từ ô cửa sổ thông gió bị vỡ. Trang đẩy mạnh vào lưng Linh Chi.

“Vào đi, nữ anh hùng! Năm phút thôi nhé, bọn tao sẽ đứng ngoài này canh.”

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng cô. RẦM!

Linh Chi chới với trong bóng tối. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô không sợ ma, cô chỉ sợ con người. Nhưng nỗi buồn đang bao trùm lấy nơi này quá nặng nề, nó khiến cô gần như nghẹt thở.

Tí tách… tí tách…

Tiếng nước rỉ ra từ một vòi nước hỏng.

Và rồi, cô nhìn thấy.

Trong góc tối nhất của nhà vệ sinh, một bóng người con gái mờ ảo đang ngồi bó gối, mái tóc dài che lấp cả khuôn mặt. Thân thể cô ấy gần như trong suốt, và những tiếng nấc nghẹn không thành lời cứ văng vẳng trong không gian. Linh Chi không hề sợ hãi. Trái lại, cô cảm thấy một sự đồng cảm đến đau lòng. Cô gái này cũng cô độc, cũng bị bỏ rơi, giống như cô vậy.

Linh Chi từ từ tiến lại gần. “Chào bạn,” cô cất tiếng, giọng run run. “Bạn… có cần mình giúp gì không?”

Linh hồn cô gái ngẩng đầu lên. Khuôn mặt nhợt nhạt, đẫm nước mắt. Đôi mắt cô ấy trống rỗng, chứa đầy tuyệt vọng.

“Bọn họ… lấy nó đi rồi…” Giọng nói không phát ra từ miệng, mà vang vọng thẳng vào tâm trí Linh Chi. “Cái hộp nhạc… kỷ vật duy nhất mẹ tớ để lại… Hà đã giấu nó đi… tớ tìm không thấy…”

Những hình ảnh vụn vỡ chợt lóe lên trong đầu Linh Chi. Cô thấy linh hồn cô gái này, tên Mai, bị một nhóm nữ sinh khác dồn vào góc tường. Họ giật lấy chiếc hộp nhạc nhỏ xinh trên tay Mai, cười cợt, rồi một cô gái tên Hà đã ném nó vào một khe hở trên tường. Họ chửi rủa Mai, gọi cô là đồ không cha. Mai đã khóc, đã van xin, nhưng đáp lại chỉ là sự tàn nhẫn. Ngày hôm sau, người ta tìm thấy cô trong nhà vệ sinh này.

Linh Chi thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn quanh, cố gắng đối chiếu hình ảnh trong đầu với thực tại. Bức tường gạch cũ kỹ. Có một viên gạch trông hơi lỏng lẻo ở gần sàn.

“Có phải ở đó không?” Linh Chi chỉ tay.

Linh hồn của Mai gật đầu, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng mỏng manh.

Linh Chi tiến tới, dùng hết sức bình sinh cạy viên gạch ra. Bên trong là một cái hốc nhỏ. Cô thò tay vào, lôi ra một chiếc hộp gỗ đã cũ mèm, dính đầy bụi bặm và mạng nhện. Cô cẩn thận lau sạch nó.

Cô mở nắp hộp. Một giai điệu trong trẻo, thánh thót vang lên. Bài “Für Elise”.

Linh hồn của Mai mỉm cười, một nụ cười thanh thản đầu tiên. Nước mắt cô ấy vẫn rơi, nhưng không còn là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là sự giải thoát. Bóng hình cô ấy dần dần mờ đi, hóa thành những đốm sáng li ti rồi tan biến vào không khí. Nỗi buồn đặc quánh cũng theo đó mà bay đi, chỉ còn lại giai điệu du dương của chiếc hộp nhạc.

CẠCH.

Cánh cửa bật mở. Ánh sáng từ hành lang ùa vào khiến Linh Chi phải nheo mắt.

“Hết năm phút rồi, con ma nhà quê! Sao, mày đã tè ra quần chưa?” Giọng Trang đầy vẻ mỉa mai.

Nhưng nó và cả đám bạn chợt sững người lại. Chúng nó không thấy một Linh Chi sợ hãi khóc lóc, mà là một Linh Chi đang đứng thẳng, bình tĩnh, tay cầm một chiếc hộp nhạc cũ kỹ đang phát ra tiếng nhạc.

“Mày… mày lấy cái đó ở đâu ra vậy?” Minh Anh lắp bắp.

Đúng lúc đó, chị Hà, một cựu học sinh nay là sinh viên thực tập đang đi ngang qua. Nghe thấy giai điệu quen thuộc, chị ta khựng lại, mặt biến sắc.

“Cái… cái hộp nhạc này…”

Chị Hà bước tới, nhìn chằm chằm vào vật trong tay Linh Chi. Đám Trang vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Sao chị lại có nó?” Linh Chi hỏi, giọng cô không còn run rẩy. “Đây là của một người bạn tên Mai. Cậu ấy nói, đây là kỷ vật mẹ để lại, và là món quà chị tặng.”

Mặt Hà trắng bệch như tờ giấy. Đôi môi mấp máy không thành lời. Cả người cô ta run lên bần bật. Giai điệu quen thuộc như một lưỡi dao cứa vào lương tâm tội lỗi của chị ta. Ký ức về ngày hôm đó, về những lời lẽ tàn độc, về ánh mắt tuyệt vọng của Mai ùa về giày vò.

“Mai… Mai…” Chị ta lẩm bẩm, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.

Rồi đột nhiên, Hà ôm lấy đầu, từ từ khuỵu xuống sàn gạch lạnh lẽo, tiếng nấc nghẹn vỡ òa trong hành lang vắng. “Là tại tao! Tất cả là tại tao! Mai ơi, tao xin lỗi!”

Đám Trang “chảnh” và Minh Anh đứng hình. Chúng nó há hốc mồm, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không nói nên lời. Chúng nó chỉ định trêu chọc con nhỏ nhà quê, sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Vụ tự tử năm xưa là sự thật? Và kẻ bắt nạt lại chính là chị sinh viên thực tập này?

Linh Chi lặng lẽ đặt chiếc hộp nhạc xuống bên cạnh Hà. Cô không nói gì thêm, lẳng lặng lách qua đám người đang chết sững, bước đi. Không ai công nhận cô, không ai cảm ơn cô. Họ vẫn nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, một sự pha trộn giữa sợ hãi và khó hiểu.

Nhưng Linh Chi không quan tâm. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy lồng ngực mình có một luồng hơi ấm lan tỏa. Cô đã làm được một việc có ý nghĩa. Cô không phải là kẻ vô dụng.

Khi cô đi đến cuối hành lang, một cảm giác lạnh sống lưng đột ngột ập đến, khác hẳn với nỗi buồn của Mai. Một cái nhìn sắc như dao, đầy tính toán đang ghim chặt vào lưng cô. Linh Chi quay phắt lại.

Cô Lan, cô giáo chủ nhiệm, đang đứng ở đầu hành lang bên kia, từ lúc nào không hay. Cô mỉm cười hiền hậu như mọi khi, nhưng ánh mắt nhìn Linh Chi lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, một sự dò xét đến đáng sợ.

“Em không sao chứ, Linh Chi?” Giọng cô Lan ngọt ngào, nhưng lại khiến Linh Chi rùng mình. “Cô thấy em có vẻ hơi mệt.”

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng