Chương 12: Tát Lật Mặt Mẹ Chồng

Tôi lái xe về nhà trong màn đêm dày đặc. Đèn đường Cần Thơ hắt lên kính lái những vệt sáng vàng nhạt, nhưng mắt tôi không nhìn đường — tôi nhìn vào bóng tối trước mặt, nơi ký ức về mẹ vẫn còn hiện hữu. Điện thoại rung lên lần thứ hai mươi ba. Tôi liếc nhìn màn hình: Quốc Anh. Lần này tôi nhấc máy. "Em ở đâu?" Giọng anh khác thường — không còn cái vẻ lạnh lùng ngày thường, mà có chút lo lắng không giấu được. "Tôi vừa từ nghĩa trang về." Anh im lặng vài giây. "Mẹ em…" "Tôi biết từ lâu rồi. Nhưng chưa dám đến." "Về nhà đi. Có chuyện cần nói." Tôi tắt máy, đạp ga. Khi tôi bước vào phòng khách, Quốc Anh đã ngồi sẵn trên sofa, một tập tài liệu dày để trên bàn. Anh đẩy nó về phía tôi. "Bà nội vừa gọi. Bà yêu cầu em có mặt tại phòng thờ họ Trần vào sáng mai, chín giờ." Tôi mở tập tài liệu, lướt qua những trang giấy. "Bà muốn tôi quỳ trước bàn thờ tổ để xin lỗi." "Đúng." "Và nếu tôi không đến?" Quốc Anh nhìn tôi, mắt không chớp: "Bà sẽ triệu tập hội đồng gia tộc, tuyên bố em là kẻ mạo danh dòng họ Trần, và yêu cầu tòa án hủy bỏ quyền thừa kế của em đối với tài sản của mẹ." Tôi gấp tập tài liệu lại, đặt lên bàn. "Sáng mai, chín giờ. Tôi sẽ có mặt." Quốc Anh nhướng mày: "Em định làm gì?" Tôi không trả lời. Tôi đứng dậy, bước lên cầu thang, nhưng dừng lại ở bậc thứ ba: "Anh có máy chiếu mini không?" "Trong phòng làm việc, ngăn kéo thứ hai bên trái." "Cảm ơn." Sáng hôm sau, tôi mặc một bộ váy đen dài tay, không trang sức, không phấn son. Tôi mang theo một chiếc túi xách nhỏ, bên trong là máy chiếu mini và một phong bì màu nâu. Phòng thờ họ Trần nằm ở tầng hai của biệt thự chính, rộng khoảng năm mươi mét vuông, với bàn thờ tổ cao gần chạm trần, xung quanh là hàng chục bát hương nghi ngút khói. Ánh đèn vàng hắt lên những bức ảnh đen trắng của các bậc tiền bối, tạo nên một không gian uy nghi đến ngột ngạt. Bà nội đã ngồi sẵn trên chiếc ghế gỗ chạm trổ, hai bên là bảy tám người — đều là những vai vế trong họ, những gương mặt tôi đã gặp qua vài lần trong các đám giỗ, đám cưới. Khang đứng sau bà nội, mắt đỏ hoe, tay nắm chặt. Tôi bước vào. Tôi không cúi đầu. Tôi không chào ai. "Con đến rồi," bà nội lên tiếng, giọng khản đặc, nhưng vẫn đầy uy lực. "Quỳ xuống." Tôi đứng im. "Mày không nghe tao nói gì sao?" Bà nội đập tay xuống thành ghế. "Quỳ xuống trước bàn thờ tổ tiên họ Trần, cúi đầu xin lỗi vì tội mạo danh dòng họ, lừa gạt gia đình, và làm nhơ nhuốc danh dự nhà này!" Tôi nhìn bà, không nói gì. Một người đàn ông lớn tuổi — tôi nhớ mang máng là ông Ba, em trai của bà nội — lên tiếng: "Cháu gái, cháu đã làm những điều không phải. Bà nội cháu chỉ muốn giữ thể diện cho gia đình. Cháu hãy nghe lời bà, quỳ xuống, làm lành." Tôi nhìn ông Ba, rồi nhìn bà nội, rồi nhìn Khang. Tôi mở túi xách, lấy ra máy chiếu mini, đặt lên bàn thờ, hướng về phía bức tường trắng phía trên bàn thờ. "Cháu định làm gì?" Ông Ba hỏi, giọng bất an. Tôi bật máy chiếu. Một luồng sáng trắng chiếu lên tường, hiện ra một trang giấy — một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, đóng dấu đỏ, có chữ ký của bà nội. Bà nội nhìn lên tường, mắt mở to, mặt tái mét. "Đây là hợp đồng chuyển nhượng 100% cổ phần Công ty Gia tộc Trần — công ty nắm giữ toàn bộ quyền sử dụng đất, nhà xưởng, và các cơ sở kinh doanh của họ Trần tại Cần Thơ," tôi nói, giọng đều đều. "Hợp đồng này do bà nội tự tay ký, có công chứng, có người làm chứng. Và trong hợp đồng này, có một điều khoản đặc biệt." Tôi nhấn nút, máy chiếu chuyển sang trang thứ hai. Một đoạn văn bản được khoanh đỏ hiện ra rõ ràng. "Điều khoản 7.3: Nếu bên A — tức bà Trần Thị Lành, tức bà nội — vi phạm đạo đức gia đình, bao gồm nhưng không giới hạn các hành vi vu khống, lừa dối, xúc phạm danh dự nhân phẩm thành viên trong gia đình, thì toàn bộ số cổ phần trên sẽ được chuyển giao cho bên B — tức con dâu Trần Bảo Ngọc." Cả phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Bà nội ngồi cứng đơ trên ghế, mặt trắng bệch, hai tay bà bấu chặt vào thành ghế đến nỗi các đốt ngón tay trắng bợt. Khang hét lên: "Mày đã giả mạo hợp đồng! Bà tao không bao giờ ký cái thứ đó!" Tôi nhìn hắn, bình thản: "Hợp đồng đã được công chứng tại Văn phòng Công chứng số 3, có chữ ký của công chứng viên Nguyễn Văn Hùng. Bản gốc đang được lưu giữ tại ngân hàng. Tôi có thể cho các người xem bản scan, hoặc mời công chứng viên đến đây để xác nhận." Bà nội mở miệng, nhưng không nói được tiếng nào. Bà nhìn tôi, mắt mở to, môi mấp máy, nhưng âm thanh không thoát ra được. Tôi nhìn bà, không chút cảm xúc. "Bà ơi, con không cần bà quỳ. Con không cần bà xin lỗi. Con chỉ cần bà hiểu: mọi thứ bà đang có — căn nhà này, cái ghế này, những cổ phần này — đều có thể trở về tay con bất cứ lúc nào con muốn." Bà nội run lên, nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo. "Mày… mày tính toán tất cả từ trước?" Tôi không trả lời. Tôi rút từ túi xách một phong bì màu nâu, mở ra, lấy một tờ giấy trắng — hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã được soạn sẵn, chỉ còn chỗ trống cho chữ ký. Tôi đặt tờ giấy lên bàn thờ, bên cạnh bát hương, ngay trước mặt bà nội. Tôi rút bút, đẩy qua. "Bà ký đi." Bà nội nhìn tờ giấy, tay run lẩy bẩy. "Ký cái gì?" Giọng bà khản đặc. "Ký xác nhận chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Công ty Gia tộc Trần cho tôi, theo đúng điều khoản 7.3 trong hợp đồng mà bà đã ký. Như vậy mọi chuyện sẽ kết thúc, không cần ra tòa, không cần báo chí, không cần mất mặt." Bà nội cầm bút lên, tay run đến mức không thể viết được một chữ. Ông Ba đứng dậy, giọng run run: "Cháu gái, cháu định làm gì? Bà nội cháu đã già rồi, cháu muốn bà chết trong nhục nhã sao?" Tôi nhìn ông Ba, giọng bình thản: "Ông Ba, cháu không muốn ai chết cả. Cháu chỉ muốn công bằng. Bà nội đã đuổi cháu ra khỏi nhà, vu khống cháu, xúc phạm cháu, cố tình hủy hoại danh dự cháu. Và bây giờ bà muốn cháu quỳ xuống xin lỗi?" Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà nội: "Bà ơi, con không phải là kẻ thù của bà. Con chỉ là người mà bà đã chọn làm con dâu, rồi lại chọn làm kẻ thù. Bà có thể chọn kết thúc mọi chuyện ở đây, bằng cách ký tờ giấy này, và con sẽ ra đi, không bao giờ quay lại." Bà nội nhìn tôi, mắt đỏ hoe. Tôi tiếp tục: "Còn nếu không — mai Quốc Anh sẽ nộp đơn tố giác bà chiếm đoạt 42 tỷ từ quỹ từ thiện họ Trần." Cả phòng như chết lặng. Bà nội ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch, tay buông thõng, bút rơi xuống đất. "42 tỷ?" Ông Ba hét lên. "Cái gì? Bà nội? Bà đã làm gì?" Bà nội không nói được. Bà chỉ lắc đầu, nước mắt chảy dài. Khang lao tới, giật tờ giấy trên bàn thờ, xé nát. "Mày không được! Mày không được đe dọa bà tao!" Tôi nhìn hắn, bình thản: "Tao có bản sao. Mày xé hết cũng vô ích." Khang nhìn tôi, mắt đỏ ngầu, hắn nắm chặt tờ giấy đã xé, tay run lên. Tôi cúi xuống, nhặt cây bút lên, đặt lại lên bàn thờ, ngay trước mặt bà nội. "Bà ơi, con không muốn làm khó bà. Con chỉ muốn bà hiểu: con đường này do bà chọn. Con chỉ đi theo." Bà nội nhìn tôi, mắt mờ đục, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt già nua. Bà từ từ cúi xuống, nhặt cây bút lên, tay run lẩy bẩy. Bà nhìn tờ giấy trắng — tờ giấy mới tôi đặt lên, thay thế cho tờ đã bị xé. Bà đưa bút lên, chạm đầu bút vào tờ giấy. Rồi bà dừng lại. Bà nhìn tôi, mắt mở to, miệng mấp máy: "Nếu tao ký… mày sẽ tha cho tao?" Tôi nhìn bà, không trả lời ngay. Tôi nhìn lên bàn thờ tổ tiên họ Trần, nhìn những bức ảnh đen trắng, những bát hương nghi ngút khói. Rồi tôi nhìn xuống bà nội. "Con sẽ không kiện bà. Con sẽ không nói với ai về quỹ từ thiện. Con sẽ ra đi và không bao giờ quay lại." Bà nội nhìn tôi, mắt mờ đục, nước mắt chảy dài. Bà ký. Từng nét chữ run rẩy, xiêu vẹo, nhưng rõ ràng. Tên bà: Trần Thị Lành. Tôi cầm tờ giấy lên, kiểm tra chữ ký, gấp lại, bỏ vào túi xách. Tôi nhìn bà nội lần cuối. "Cảm ơn bà. Con xin phép." Tôi quay lưng, bước ra khỏi phòng thờ. Tiếng giày cao gót vang lên trên nền gạch men, đều đặn, kiên định. Đằng sau tôi, tiếng Khang hét lên: "Mày đi đâu?! Mày không được đi!" Tôi không dừng lại. Tôi bước xuống cầu thang, ra khỏi biệt thự, lên xe, khởi động máy. Trong gương chiếu hậu, tôi thấy Khang chạy ra, mặt đỏ gay, tay nắm chặt. Nhưng tôi không nhìn hắn nữa. Tôi nhấn ga, xe lao đi, để lại phía sau những tiếng la hét vô nghĩa. Trong túi xách, tờ hợp đồng với chữ ký của bà nội nằm yên. Tôi đã thắng. Nhưng tôi không cảm thấy gì cả. Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng