Chương 4: Nghiền Nát Lời Thề

Cô bước ra khỏi cánh cửa gỗ lim, gót giày cao gót vẫn đều đặn trên nền gạch hoa, nhưng lần này âm thanh vang lên cô độc hơn trong không gian vắng lặng của hành lang. Ánh đèn chùm từ phía trong hắt ra, in bóng cô dài ngoẵng trên tường. Cô chưa kịp rời khỏi bậc thềm thì một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, mạnh đến mức cô suýt loạng choạng. Khang. Hắn lao ra từ cửa hông, mặt đỏ gay, mắt đỏ ngầu như vừa khóc hoặc vừa uống rượu, cô không rõ. Hơi thở hắn phả ra nồng nặc mùi rượu vang và mồ hôi, chiếc áo sơ mi trắng xô lệch, cúc cổ bung ra. “Mày định dùng con trai tao để gây áp lực?” Giọng hắn khàn đặc, nhưng không phải giọng của một người đàn ông giận dữ – mà là giọng của một kẻ sắp mất tất cả, đang cố nắm lấy thứ cuối cùng hắn có thể nắm. Cô không giật tay ra. Cô chỉ đứng im, nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt từng khiến cô run rẩy suốt bốn năm trời, nhưng giờ đây trống rỗng như hai hố sâu. “Khang, mày đang làm gì vậy? Bỏ tay tao ra.” Hắn không bỏ. Hắn siết chặt hơn, móng tay bấm vào da thịt cô, nhưng cô không nhăn mặt. “Mày nghĩ mày là ai? Mày nghĩ mày có thể lấy thằng anh tao để đe dọa tao? Mày nghĩ mày có thể dùng con nít để chơi trò này với tao?” Cô thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng đầy mệt mỏi. Cô đưa tay còn lại xuống chiếc túi xách da đen, mở khóa kéo, và rút ra một phong bì màu nâu. “Tao không dùng con ai để chơi trò gì cả.” Cô đưa phong bì về phía hắn, tay vẫn bình thản, không run. “Đây là kết quả xét nghiệm ADN lần thứ nhất. Con bé không phải con mày.” Khang nhìn phong bì. Nhìn cô. Nhìn lại phong bì. Hắn không tin, nhưng tay hắn đã buông cổ tay cô ra để giật lấy phong bì, xé toạc một góc bằng móng tay, lôi ra tờ giấy trắng với những dòng chữ đen và con dấu đỏ. Hắn đọc. Hắn đọc lại. Lần thứ ba, hắn đọc từng chữ, từng con số, như thể đọc sai sẽ cho ra một kết quả khác. “Khang,” cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng không còn mệt mỏi nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đã được rèn luyện qua bốn năm chịu đựng. “Tao chưa gửi cho mày bản này. Vì tao còn giữ hai bản sao khác.” Hắn ngước lên, mắt mở to, hốc mắt đỏ hoe. “Một ở tòa án nhân dân thành phố. Một ở tòa soạn báo Cần Thơ.” Khang lùi lại một bước, tờ giấy rơi khỏi tay hắn, bay là là xuống nền gạch lạnh. Hắn lắc đầu, lắc mạnh như thể có thể xua đi những gì vừa nghe. “Mày… mày nói dối… mày đã làm giả… mày…” “Tao làm giả?” Cô cúi xuống, nhặt tờ giấy lên, phủi nhẹ bụi trên đó, và đưa lại cho hắn. “Mày muốn kiểm tra lại không? Gọi cho bác sĩ Lê Hoàng Anh – khoa xét nghiệm di truyền Bệnh viện Đa khoa Cần Thơ. Số điện thoại của ông ấy ở mặt sau tờ giấy.” Khang không cầm. Hắn nhìn tờ giấy, nhìn cô, rồi nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao le lói sau lớp khói bụi thành phố. “Tại sao?” Giọng hắn đột nhiên nhỏ lại, yếu ớt như một đứa trẻ. “Tại sao mày không nói sớm?” Cô cười, một nụ cười không chạm đến mắt. “Nói sớm để mày có thời gian chuẩn bị? Nói sớm để mày kịp tẩu tán tài sản? Nói sớm để mày kịp xóa dấu vết?” Cô bước tới gần hắn, gót giày cao gót gõ lên nền gạch từng tiếng một, chậm rãi, đều đặn, như tiếng đếm ngược. “Tao đợi bốn năm, Khang. Bốn năm để mày tự tin đến mức không còn đề phòng. Bốn năm để mày mắc đủ sai lầm. Và bốn năm để tao thu thập đủ bằng chứng.” Khang lắc đầu, tay hắn nắm chặt lại, rồi lại buông ra, rồi lại nắm chặt, như một cơ chế tự động mất kiểm soát. “Mày là đồ khốn nạn…” “Ừ,” cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng. “Tao khốn nạn thật. Nhưng tao học được từ mày mà.” Cô xoay người, định bước đi, rồi dừng lại như vừa nhớ ra điều gì đó. “À quên,” cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, gần như vô hại. “Mẹ mày vừa bị tạm đình chỉ chức Chủ tịch Hội Phụ nữ Thành phố vì nhận tiền ‘từ thiện’ của công ty mày.” Khang quay phắt lại, mắt mở to, hốc hác. “Cái gì?” “Mười bảy tỷ đồng,” cô nói, tay đưa lên vuốt nhẹ mái tóc. “Từ quỹ từ thiện Khang Phát chuyển vào tài khoản cá nhân của bà, chia làm bảy lần, mỗi lần đều có chữ ký ủy quyền của mày.” Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn, nơi những tia hy vọng cuối cùng đang tắt dần. “Hóa đơn đang trên bàn Quốc Anh. Và tao nghĩ – mai sẽ có người đến tận nhà hỏi thăm bà.” Khang đứng im, hai tay buông thõng, tờ kết quả ADN nằm dưới chân hắn, bị gió cuốn đi một đoạn ngắn rồi dừng lại trên nền gạch lạnh. Cô quay lưng, bước đi. Lần này, hắn không đuổi theo.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng