Tôi mở mắt lúc năm giờ sáng, điện thoại đã có mười hai cuộc gọi nhỡ từ số lạ. Tôi không gọi lại, chỉ vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh xối thẳng mặt. Hơi lạnh buốt thấm vào da, nhưng trong lòng tôi nóng như lửa đốt. Khang chọn cách họp báo. Tôi biết trước điều đó, vì hắn không còn đường nào khác. Khi tài khoản bị phong tỏa, khi công ty bị cán bộ thuế soi đến từng hóa đơn, khi bà nội đang lo sốt vó vì bị triệu tập, hắn chỉ còn một vũ khí cuối cùng: truyền thông. Hắn sẽ đứng trước ống kính, mặt mày thảm thương, kể về người vợ tàn nhẫn cấu kết với anh trai để cướp tài sản. Hắn sẽ khóc, sẽ đập bàn, sẽ nói về đứa con mà hắn yêu thương nhưng bị cướp mất. Người ta sẽ tin hắn, vì hắn là đàn ông, vì hắn khóc trước công chúng. Tôi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn mặt mình trong gương. Mắt tôi hơi thâm vì mất ngủ, nhưng tôi không che. Tôi để nguyên, vì hôm nay tôi không cần đẹp. Tôi cần người ta thấy một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều. Quốc Anh gọi lúc sáu giờ: "Khang mời được ba đài truyền hình, bốn tờ báo. Họp báo lúc chín giờ sáng tại khách sạn Riverside." Tôi nói: "Anh đi không?" Anh im lặng một giây: "Em muốn anh đi?" "Không cần." Tôi đáp. "Anh cứ ở văn phòng, làm việc bình thường. Em sẽ xử lý." Anh không hỏi thêm. Tôi tắt máy, mở tủ quần áo, lấy ra một bộ vest đen, áo sơ mi trắng, giày cao gót đen. Không trang sức, không son môi. Tôi mặc vào, nhìn mình trong gương lần cuối, rồi rời khỏi nhà. Tôi không đến khách sạn Riverside. Tôi đến một quán cà phê nhỏ ở đầu đường Nguyễn Trãi, cách khách sạn chừng hai trăm mét. Tôi gọi một ly cà phê đen, không đường, mở điện thoại, bấm vào ứng dụng live stream của một trang tin địa phương. Họp báo bắt đầu. Màn hình hiện lên khung cảnh đông đúc: Khang ngồi sau bàn dài, bên cạnh là luật sư và một người đàn ông lạ mặt. Trước mặt hắn là dàn micro dày đặc, phóng viên ngồi kín hội trường. Hắn mặc áo sơ mi trắng, cổ thắt cà vạt đỏ, tóc vuốt keo bóng loáng – trông như một doanh nhân thành đạt đang bị oan ức. Khang cúi mặt xuống bàn, im lặng vài giây, rồi ngẩng lên, mắt đỏ hoe: "Tôi xin cảm ơn quý cơ quan báo chí đã đến đây hôm nay. Tôi – Trần Minh Khang – xin chính thức lên tiếng về những cáo buộc sai trái mà vợ cũ của tôi, cùng với anh trai tôi, đã dàn dựng để hãm hại tôi và gia đình tôi." Hắn dừng lại, đưa tay dụi mắt. Máy quay lia cận mặt, bắt trọn giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan ra đầu lưỡi. "Tôi bị tố cáo trốn thuế, bị tố cáo chiếm đoạt tài sản chung, bị cướp quyền nuôi con – tất cả đều do một người phụ nữ mà tôi từng yêu thương hết lòng." Giọng hắn nghẹn ngào. "Cô ta cấu kết với anh trai tôi, lợi dụng lòng tin, lợi dụng con tôi, để moi tiền, moi tài sản. Tôi không thể im lặng được nữa. Tôi phải nói ra sự thật, để mọi người biết – tôi là nạn nhân." Phóng viên giơ tay: "Anh Khang, anh có bằng chứng gì cho những lời tố cáo này không?" Khang gật đầu, ra hiệu cho người đàn ông ngồi cạnh. Người đó mở cặp, rút ra một xấp tài liệu dày: "Đây là bản sao kê tài khoản, chứng minh vợ cũ của anh Khang đã rút một số tiền lớn từ tài khoản chung trước khi ly hôn. Đây là tin nhắn đe dọa, đây là..." Tôi đặt ly cà phê xuống, mở túi xách, lấy ra một chiếc USB nhỏ màu đen. Tôi đã chuẩn bị nó từ tối qua, khi Khang gửi ảnh con gái tôi cho tôi. Tôi đã thức trắng đêm để kiểm tra từng file, từng giây, từng khung hình. Tôi gọi cho luật sư Lâm: "Ông đang ở khách sạn Riverside không?" "Dạ, tôi đang ngồi ở hàng ghế sau, chờ lệnh của cô." "Tôi gửi ông một người. Ông đưa cái này cho người dẫn chương trình – MC của buổi họp báo. Nói với họ: đây là bằng chứng phản bác, phát ngay lập tức." "Dạ, tôi hiểu." Tôi tắt máy, gọi một tài xế xe ôm công nghệ, đưa cho anh ta chiếc USB và một phong bì tiền mặt: "Chạy đến khách sạn Riverside, tìm một người đàn ông tên Lâm, ngồi ở hàng ghế cuối. Đưa cái này cho ông ấy. Nhanh." Tài xế nhìn tôi, gật đầu, lao vút đi. Tôi quay lại màn hình điện thoại. Khang vẫn đang nói, giọng ngày càng hùng hồn: "Tôi yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc, điều tra hành vi lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của vợ cũ tôi. Tôi yêu cầu trả lại danh dự cho tôi và gia đình tôi!" Phóng viên vỗ tay rào rào. Khang cúi đầu, lau nước mắt, trông như một người hùng bi kịch. Rồi mọi thứ dừng lại. MC – một người phụ nữ trung niên, đầu tóc gọn gàng, mặc áo dài xanh – bước lên sân khấu, cầm micro, nói: "Xin lỗi quý vị, chúng tôi vừa nhận được một vật phẩm gửi đến từ một người không rõ danh tính. Người này yêu cầu phát ngay lập tức. Tôi xin phép được tạm dừng buổi họp báo để kiểm tra." Khang ngước lên, mặt đầy hoang mang: "Cái gì? Ai gửi?" MC không trả lời. Bà cầm chiếc USB, cắm vào laptop, mở file. Màn hình chiếu sau lưng bà sáng lên – một đoạn video. Tôi nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, tim đập nhanh hơn. Đoạn video đầu tiên: Khang ngồi trong một quán cà phê sang trọng, đối diện là một người đàn ông mặc vest xám. Trên bàn là một chiếc cặp đen, mở ra, bên trong là những xấp tiền dày cộm. Giọng Khang vang lên rõ mồn một: "Anh yên tâm, thằng Quốc Anh không biết gì đâu. Dự án thủy lợi này, tôi đã làm lệch hồ sơ từ đầu rồi. Chỉ cần anh chuyển tiền đúng hạn, tôi sẽ lo phần còn lại." Người đàn ông mặc vest xám gật đầu, đẩy cặp tiền qua: "500 triệu, như thỏa thuận. Nhưng tôi cần anh cam kết: dự án này phải thất bại. Càng to tiếng càng tốt." Khang cười, cầm cặp tiền, bỏ vào túi: "Không có gì phải lo. Tôi làm việc này quen rồi." Hội trường im phăng phắc. Khang đứng bật dậy, mặt trắng bệch: "Tắt! Tắt ngay! Đây là giả mạo! Ai dựng chuyện!" MC không tắt. Bà mở tiếp đoạn video thứ hai: Khang đứng trước cửa một ngân hàng, tay cầm điện thoại, nói chuyện với ai đó: "…nói với bên kia, tôi cần thêm 200 triệu nữa. Nếu không, tôi sẽ để lộ hết mọi chuyện. Đừng tưởng tôi sợ." Đoạn thứ ba: Khang ngồi trong xe hơi, quay mặt vào camera ẩn, nói: "Dự án thủy lợi Cần Thơ – tôi đã nhận tiền từ ba đối tác khác nhau. Tất cả đều muốn Quốc Anh thất bại. Tôi chỉ việc ngồi nhà, đếm tiền." Đoạn thứ tư: một cuộc điện thoại được ghi âm, giọng Khang: "Em không cần biết ai trả tiền. Em chỉ cần làm theo lời anh. Sau khi dự án đổ bể, anh sẽ chia cho em 10%. Đừng hỏi nhiều." Tôi uống cạn ly cà phê, nhìn màn hình, thấy Khang lao lên sân khấu, giật dây micro, hét: "Tôi nói tắt ngay! Các người không có quyền phát cái này! Đây là vi phạm quyền riêng tư!" MC lùi lại một bước, giọng bình thản: "Anh Khang, những video này có thời gian, địa điểm, người chứng kiến. Nếu anh cho rằng giả mạo, anh có thể kiện. Nhưng hiện tại, tôi buộc phải phát tiếp." Bà mở đoạn thứ năm, thứ sáu, thứ bảy – mỗi đoạn là một lần Khang nhận tiền, một cuộc gọi đe dọa, một lần hắn cười khẩy trước ống kính. Đến đoạn thứ mười, hội trường bắt đầu xôn xao. Phóng viên đứng dậy, giơ máy ảnh lên, chụp lia lịa. Một số người bắt đầu rời khỏi chỗ ngồi, kéo nhau ra cửa. Khang quỳ sụp xuống sân khấu, ôm đầu, mặt tái xanh. Đoạn thứ mười một: Khang nói chuyện với mẹ hắn, bà Nguyễn Thị Hoa, trong một căn phòng sang trọng: "Mẹ yên tâm, con đã lo xong hết rồi. Tiền chuyển qua tài khoản nước ngoài, không ai tra ra được. Còn con nhỏ đó, con sẽ cho nó biết tay." Giọng bà nội: "Nhưng nó có bằng chứng ADN, Khang ơi. Nó sẽ kiện mình." Khang cười khẩy: "Bằng chứng ADN? Con đã mua chuộc thằng giám định rồi. Nó có đưa ra tòa cũng vô dụng. Còn nếu nó dám động đến con, con sẽ cho nó biết thế nào là mất hết." Đoạn cuối cùng, thứ mười hai: Khang đứng trước gương, chỉnh cà vạt, nói với ai đó ngoài camera: "Ngày mai họp báo. Nhớ cho người viết bài trước. Tao cần dư luận đứng về phía tao. Nhất định phải làm cho con nhỏ đó thành kẻ ác." Video kết thúc. Màn hình tối đen. Cả hội trường im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. MC đứng yên trên sân khấu, tay cầm micro, mặt trắng bệch. Bà nhìn xuống Khang – hắn vẫn quỳ, mặt úp xuống sàn, vai run lên từng hồi. Bà đưa micro lên môi, giọng khàn khàn, như thể vừa nuốt phải thủy tinh vụn: "Chuyện này… không phải tin đồn. Đây là bằng chứng tố cáo hình sự." Phóng viên ùa lên sân khấu, máy ảnh nhấp nháy liên hồi. Ánh đèn flash chiếu sáng khuôn mặt Khang – hắn ngước lên, mắt đỏ ngầu, miệng mấp máy nhưng không nói được tiếng nào. Tôi tắt điện thoại, đặt ly cà phê xuống bàn, đứng dậy. Ngoài trời, nắng đã lên cao, chiếu rọi xuống con đường Nguyễn Trãi đông đúc. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi cà phê và khói xe quyện vào nhau, nhưng trong lòng tôi bỗng nhẹ bẫng. Tôi bước ra khỏi quán, lên xe, mở điện thoại lần cuối. Một dòng tin nhắn từ luật sư Lâm: "Họ đã bắt đầu gọi cảnh sát. Anh ta sẽ bị tạm giam trong hôm nay." Tôi nhắn lại: "Tốt. Nhưng chưa xong đâu. Còn bà nội, còn báo chí, còn những kẻ đã giúp hắn." Tôi tắt máy, nhìn ra đường phố Cần Thơ tấp nập, nhớ lại khuôn mặt con gái tôi trong tấm hình hôm qua. Nó đang chơi với bong bóng, cười toe toét, không biết rằng mẹ nó vừa giết chết một con quỷ. Tôi sẽ đón nó vào cuối tuần. Và tôi sẽ nói với nó: mẹ yêu con, và không ai có thể làm tổn thương con được nữa.