Chương 9: Đánh Sập Tổ Quạ Tôi nhận được tin nhắn từ bà nội Khang vào lúc bảy giờ sáng, ngay sau khi tôi vừa đưa con gái đến trường. Dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy uy lực: "Chiều nay ba giờ, nhà thờ họ Trần. Tao đã tập hợp họ hàng. Mày phải có mặt, không thì đừng trách." Tôi đọc xong, cất điện thoại vào túi, không trả lời. Tôi biết bà ta muốn gì. Sau vụ họp báo hôm qua, Khang bị tạm giam, danh dự họ Trần bị vấy bẩn, bà nội không thể ngồi yên. Bà cần một cái bung xả, cần một nạn nhân để đổ hết tội lỗi lên đầu, và tôi là lựa chọn hoàn hảo. Tôi lái xe đến văn phòng luật sư Lâm, lấy một chiếc laptop, một USB, và một phong bì niêm phong. Luật sư Lâm nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi: "Cô chắc chứ? Chuyện này sẽ khiến bà ta sụp đổ hoàn toàn." Tôi gật đầu, không nói gì thêm. Đến ba giờ chiều, tôi đỗ xe trước cổng nhà thờ họ Trần. Căn nhà cổ kính nằm giữa một khu đất rộng, tường rào cao, cổng sắt đồ sộ. Hai bên cổng đã có vài chiếc xe hơi đậu sẵn, biển số tỉnh, chứng tỏ họ hàng đã về đông đủ. Tôi mở cửa bước xuống, tay xách laptop, vai đeo túi xách. Không một chút run sợ. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, tôi bước vào sân, thấy một dãy bàn dài được kê giữa nhà thờ, hai bên là họ hàng ngồi chật kín. Bà nội Khang ngồi ở vị trí cao nhất, bên cạnh là bàn thờ tổ tiên, trên bàn có bát hương, đèn dầu, và một tấm gia phả cổ được đóng khung. Tôi bước vào, tiếng giày cao gót vang lên trên nền gạch hoa cũ kỹ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Một số người thì thầm, một số nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, một số khác thì tò mò. Bà nội Khang đứng dậy, giọng the thé: "Mày còn mặt mũi mà đến đây à? Mày tưởng mày là ai? Mày tưởng mày có thể làm bậy xong rồi chuồn à?" Tôi không trả lời, chỉ kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện bà. Tôi đặt laptop lên bàn, mở nắp, bắt đầu khởi động máy. Bà nội nhìn tôi, mắt long lên: "Mày im lặng à? Mày không có gì để nói sao? Mày đã hủy hoại gia đình tao, hủy hoại con tao, hủy hoại danh dự họ Trần. Mày phải đền bù!" Tôi vẫn im lặng, mắt nhìn màn hình laptop, tay gõ vài phím. Bà nội hét lên: "Tao yêu cầu mày phải đền bù danh dự! Năm tỷ! Và từ bỏ mọi quyền lợi liên quan đến tài sản họ Trần! Nếu không, tao sẽ kiện mày ra tòa, tao sẽ cho mày biết thế nào là hối hận!" Họ hàng bắt đầu xôn xao. Một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh bà nội, có lẽ là chú của Khang, đứng dậy, giọng oang oang: "Đúng vậy! Con nhỏ này phải trả giá! Nó đã làm nhục họ Trần! Nó phải đền!" Tôi ngước lên nhìn ông ta, rồi quay lại màn hình laptop. Máy đã khởi động xong. Tôi cắm USB vào, mở file trình chiếu. Bà nội nhìn tôi, mắt híp lại: "Mày đang làm gì đấy? Mày tưởng mày có thể dùng máy tính để dọa tao à?" Tôi không trả lời, chỉ nhấn nút trình chiếu. Màn hình laptop chiếu sáng, hiện lên một slide với dòng chữ to: "DANH SÁCH 7 NGƯỜI THÂN BÀ NỘI TRẦN THỊ HOA – ĐANG BỊ ĐIỀU TRA RỬA TIỀN QUA 3 NGÂN HÀNG NHỎ Ở KIÊN GIANG." Cả hội trường im phăng phắc. Bà nội nhìn màn hình, mặt tái mét. Bà lảo đảo đứng dậy, tay run run chỉ vào tôi: "Mày… mày dám…" Tôi nhấn nút tiếp theo. Slide thứ hai hiện lên: tên, tuổi, địa chỉ, số tài khoản của từng người thân. Tôi đọc to, giọng bình thản, không nhanh không chậm: "Người thứ nhất: Trần Văn Hùng, cháu trai bà nội, 42 tuổi, chủ một công ty xây dựng tại Rạch Giá. Tài khoản số 007… đã nhận 12 tỷ đồng từ một công ty ma trong vòng 6 tháng." "Người thứ hai: Nguyễn Thị Lan, con gái bà nội, 38 tuổi, giám đốc một công ty du lịch tại Phú Quốc. Tài khoản số 012… đã chuyển 8 tỷ đồng ra nước ngoài qua 3 ngân hàng nhỏ." "Người thứ ba: Trần Văn Phúc, con trai bà nội, 45 tuổi, chủ một quán bar tại Cần Thơ. Tài khoản số 019… đã nhận 5 tỷ đồng từ một đối tác không rõ nguồn gốc." Tôi đọc đến người thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy. Mỗi cái tên, mỗi con số, mỗi tài khoản đều được trình bày rõ ràng, chi tiết. Cả hội trường không ai nói được tiếng nào. Một số người bắt đầu đứng dậy, mặt tái xanh, tay run run. Bà nội đứng dậy, mặt trắng bệch như tờ giấy. Bà nhìn tôi, mắt mở to, miệng mấp máy nhưng không nói được tiếng nào. Rồi bà lảo đảo, tay vị vào thành bàn, nhưng không kịp. Bà ngã khuỵu xuống ghế, người run lên bần bật. Họ hàng ùa lên, đỡ bà dậy. Một người phụ nữ hét lên: "Mày điên rồi! Mày dám làm thế này với bà nội à?" Tôi không trả lời, chỉ nhấn nút kết thúc trình chiếu, đóng laptop lại. Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen, đặt lên bàn trước mặt bà nội. Chiếc thẻ lấp lánh dưới ánh đèn, in dòng chữ "PREMIUM" bằng chữ vàng. Bà nội nhìn chiếc thẻ, mắt mờ đi vì nước mắt và sự tức giận: "Mày… mày định làm gì?" Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà, giọng bình thản nhưng sắc lạnh: "Thẻ này có hạn mức 30 tỷ. Nhưng bà không được rút — vì chủ thẻ là Trần Quốc Anh. Và ông ấy vừa ký ủy quyền xử lý tài sản chung… cho vợ." Bà nội nhìn tôi, mắt mở to, miệng mấp máy không nói được tiếng nào. Bà nhìn chiếc thẻ, nhìn tôi, rồi nhìn họ hàng xung quanh, như thể đang tìm kiếm một lời giải thích, một sự giúp đỡ, một điều gì đó có thể cứu vớt bà khỏi cơn ác mộng này. Nhưng không ai nói gì. Cả hội trường im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng thở dốc của bà nội, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi cúi xuống, nhặt chiếc thẻ lên, bỏ vào túi xách, rồi quay lưng bước ra cửa. Trước khi ra khỏi cửa, tôi dừng lại, không quay đầu, chỉ nói: "Bà ơi, con không cần tiền của bà. Con chỉ cần bà biết: con không phải là kẻ yếu. Và con sẽ không để bất kỳ ai giẫm đạp lên con nữa." Tôi bước ra khỏi nhà thờ, tiếng giày cao gót vang lên trên nền gạch hoa, rồi tắt dần khi tôi ra đến sân. Ánh nắng chiều vàng rực, chiếu rọi xuống con đường làng yên tĩnh. Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, nhìn ra ngoài cửa kính. Trong gương chiếu hậu, tôi thấy bóng dáng bà nội được họ hàng dìu ra khỏi nhà thờ, mặt mày xám ngoét, tay run run. Tôi khởi động xe, lái đi. Trong lòng tôi, không có sự hả hê, không có sự thỏa mãn. Chỉ có một cảm giác trống rỗng, như thể tôi vừa giết chết một thứ gì đó không thể hồi sinh. Nhưng tôi biết, tôi đã làm đúng. Và tôi sẽ không dừng lại.