Tôi lái xe thẳng về văn phòng của Quốc Anh, không ghé qua nhà, không dừng lại bất cứ đâu. Tay tôi vẫn nắm chặt vô lăng, móng tay bấm vào da thịt đến trắng bệch. Bốn mươi bảy nghìn người đã xem livestream, hơn hai nghìn bình luận, và bài báo của *Tin Nóng Cần Thơ* đã bị gỡ – nhưng tôi biết trận chiến này chưa kết thúc. Bà nội Khang không phải loại người chịu thua dễ dàng. Tôi đỗ xe dưới hầm, bước vào thang máy. Cửa mở ra hành lang tầng mười lăm, nơi Quốc Anh đã đứng chờ sẵn, tay cầm tập tài liệu dày cộp. "Em làm tốt lắm," anh ta nói, giọng không cảm xúc, nhưng ánh mắt có chút gì đó khác lạ. "Nhưng mẹ tôi vừa gọi điện. Bà ấy nói sẽ kiện em vì tội vu khống." Tôi bước vào phòng, thả túi xuống ghế, quay người nhìn anh ta: "Bà ấy dám không? Tôi có bằng chứng bà ấy trả tiền cho phóng viên." "Bà ấy không dám," Quốc Anh đặt tập tài liệu lên bàn, mở trang đầu tiên. "Nhưng bà ấy vừa chuyển toàn bộ tài sản của Khang sang tên mình. Tất cả – căn nhà ở Ninh Kiều, hai mảnh đất ở Bình Thủy, và cả căn hộ chung cư cao cấp ở quận 1 Sài Gòn." Tôi nhìn vào tờ giấy. Số liệu hiện rõ: tổng giá trị tài sản vừa được chuyển nhượng – hơn mười hai tỷ đồng. Tên người nhận: Nguyễn Thị Hoa. Ngày ký: sáng nay, tám giờ ba mươi, chỉ ba mươi phút sau khi livestream của tôi kết thúc. "Bà ấy nhanh thật," tôi nói, giọng lạnh tanh. "Nhưng bà ấy quên mất một điều." Tôi mở tủ hồ sơ, rút ra một tập giấy dày, đặt lên bàn cạnh tài liệu của Quốc Anh. "Tôi đã nộp đơn yêu cầu phong tỏa tài khoản từ hôm qua – dựa trên vi phạm quy định về minh bạch sở hữu chung trong hôn nhân. Tòa án đã chấp thuận lúc chín giờ sáng nay." Quốc Anh nhìn tôi, mắt hơi nheo lại: "Em làm từ lúc nào?" "Từ khi Khang bắt đầu chuyển tiền sang tài khoản mẹ hắn – cách đây ba tuần," tôi nói, giọng bình thản. "Tôi đã theo dõi tất cả. Mỗi lần hắn rút tiền, mỗi lần hắn ký giấy chuyển nhượng, tôi đều có bản sao. Và tôi đã nộp đơn yêu cầu phong tỏa ngay khi hắn hoàn tất thủ tục cuối cùng." Tôi đẩy tập tài liệu qua cho anh ta: "Đây là toàn bộ hồ sơ – biên lai chuyển tiền, hợp đồng chuyển nhượng, và cả bản sao kê tài khoản của bà nội Khang. Tất cả đều được gửi đến tòa án và cơ quan thuế." Quốc Anh cầm lên, lật từng trang, mắt đọc nhanh. Anh ta không nói gì, nhưng tay siết chặt tập giấy đến méo cả góc. "Em không chỉ theo dõi Khang," anh ta nói, giọng trầm xuống. "Em còn theo dõi cả mẹ tôi." "Tôi theo dõi tất cả những ai có thể gây hại cho con gái tôi," tôi đáp, giọng không chút nao núng. "Và bà ấy là một trong số đó." Quốc Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu: "Được. Tôi sẽ dẫn cán bộ thuế đến Công ty Khang Phát chiều nay. Em có muốn đi cùng không?" Tôi nhìn đồng hồ: hai giờ chiều. Còn ba tiếng nữa trước khi hết giờ làm việc. "Có," tôi nói, đứng dậy. "Tôi muốn nhìn mặt Khang khi hắn biết mình mất tất cả." Chúng tôi rời văn phòng lúc hai giờ mười lăm. Quốc Anh lái xe, tôi ngồi ghế phụ, tay cầm tập tài liệu. Trên đường đi, tôi gọi điện cho luật sư của mình – người đã xử lý vụ phong tỏa tài khoản sáng nay. "Luật sư Lâm, tôi cần ông xác nhận một việc," tôi nói, giọng đều đều. "Đơn yêu cầu phong tỏa tài sản đã được thực thi chưa?" "Rồi, thưa chị Ngọc," giọng ông ta vang lên trong loa ngoài. "Tòa án đã ra quyết định phong tỏa toàn bộ tài khoản mang tên Nguyễn Thị Hoa – kể cả những tài khoản vừa được chuyển nhượng từ Trần Minh Khang. Hiệu lực từ chín giờ sáng nay." "Tốt," tôi nói. "Và yêu cầu thu hồi tám phẩy hai tỷ đồng – tiền mua căn hộ chung cư ở quận 1?" "Đã được tòa án chấp thuận," luật sư Lâm nói, giọng rõ ràng. "Chúng ta có quyết định thu hồi ngay trong chiều nay. Tôi sẽ gửi bản sao cho chị qua email trong vài phút nữa." Tôi cúp máy, nhìn ra cửa sổ. Cây cầu Cần Thơ hiện ra trước mắt, dòng sông Hậu lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Xe dừng trước cổng Công ty Khang Phát lúc hai giờ bốn mươi. Đây là một tòa nhà ba tầng nằm trên đường Nguyễn An Ninh, mặt tiền ốp kính xanh, biển hiệu vàng chóe. Tôi đã từng đến đây nhiều lần – thời còn làm vợ Khang, tôi thường mang cơm trưa cho hắn, ngồi ở phòng chờ hàng giờ để đợi hắn họp xong. Bây giờ, tôi đứng trước cửa chính, bên cạnh Quốc Anh và ba người đàn ông mặc vest đen – cán bộ thuế. Chúng tôi bước vào. Lễ tân nhìn thấy chúng tôi, mặt tái mét, tay với lấy điện thoại nhưng Quốc Anh đã nhanh hơn: "Đừng gọi. Chúng tôi đến theo lệnh." Anh ta rút ra một tờ giấy, đặt lên bàn lễ tân. "Đây là quyết định kiểm tra thuế đột xuất đối với Công ty TNHH Khang Phát. Vui lòng dẫn chúng tôi lên phòng kế toán." Lễ tân run run cầm tờ giấy, đọc nhanh, rồi gật đầu. Cô ta dẫn chúng tôi lên cầu thang – thang máy của tòa nhà đã hỏng từ lâu, một trong những thứ Khang không bao giờ chịu sửa dù đã hứa cả trăm lần. Phòng kế toán ở tầng hai, cửa kính mờ, bên trong có ba người đang ngồi trước máy tính. Khi thấy chúng tôi, họ đứng cả dậy. "Chào anh chị," một người đàn ông trung niên bước ra – ông ta là kế toán trưởng, tôi nhớ mặt. "Có chuyện gì vậy?" Quốc Anh đưa quyết định: "Kiểm tra thuế đột xuất. Yêu cầu cung cấp toàn bộ sổ sách, hóa đơn, chứng từ của công ty trong ba năm gần nhất." Kế toán trưởng nhìn tờ giấy, mặt biến sắc. Ông ta với tay lấy điện thoại, nhưng một cán bộ thuế đã chặn lại: "Không được gọi điện cho ai. Đây là quy trình." Chúng tôi ngồi xuống phòng khách nhỏ cạnh phòng kế toán. Quốc Anh mở laptop, bắt đầu xem từng trang tài liệu mà kế toán trưởng mang ra. Tôi ngồi im, tay cầm ly nước lọc, mắt nhìn ra cửa sổ. Ba mươi phút sau, cán bộ thuế gọi tôi vào. "Chị Ngọc, mời chị xem cái này." Tôi bước vào. Trên bàn là một xấp hóa đơn dày – tất cả đều mang tên Công ty Khang Phát, nhưng có một điểm chung: số tiền trên hóa đơn đều là những con số tròn trịa, không có lẻ, và tên người mua hàng đều là những công ty ma. "Đây là hóa đơn khống," cán bộ thuế nói, chỉ vào một tờ. "Hóa đơn này ghi mua máy móc trị giá năm trăm triệu – nhưng không có hợp đồng vận chuyển, không có biên bản giao nhận, và công ty đối tác không tồn tại trên hệ thống đăng ký kinh doanh." Tôi nhìn tờ hóa đơn. Ngày ký: tháng 6 năm ngoái. Chữ ký của Khang nguệch ngoạc bên góc phải. "Còn cái này," cán bộ thuế rút ra một tờ khác. "Hóa đơn mua nguyên vật liệu xây dựng trị giá một tỷ hai – nhưng công ty Khang Phát không hoạt động trong lĩnh vực xây dựng." Tôi ngồi xuống, cầm từng tờ hóa đơn lên xem. Tổng cộng có mười hai tờ – tổng giá trị gần bốn tỷ đồng. Tất cả đều là hóa đơn giả, hóa đơn khống, được tạo ra để hợp thức hóa dòng tiền đen. "Bao nhiêu?" Tôi hỏi, giọng khàn khàn. "Tạm tính sơ bộ," cán bộ thuế nói, "số tiền trốn thuế lên đến hơn tám trăm triệu đồng. Nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra thêm." Tôi gật đầu, không nói gì. Quốc Anh đứng cạnh tôi, mặt lạnh tanh, nhưng tôi thấy tay anh ta nắm chặt đến trắng khớp. Điện thoại tôi rung lên – một tin nhắn. Tôi mở ra. Khang. "Mày đi với thằng anh mày đến công ty tao? Mày điên rồi à? Tao sẽ kiện mày tội xâm phạm quyền riêng tư!" Tôi không trả lời. Thêm một tin nhắn nữa: "Mày nghĩ mày thắng à? Tao đã chuyển hết tài sản sang tên mẹ tao rồi. Mày không lấy được gì đâu." Tôi nhìn hai tin nhắn, rồi chụp màn hình. Lưu lại. Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng kế toán, đi xuống cầu thang. Quốc Anh đi theo, không hỏi gì. Khi chúng tôi ra đến xe, tôi mở điện thoại, soạn một tin nhắn dài: "Tòa án vừa chấp thuận yêu cầu thu hồi 8,2 tỷ đồng – tiền mua căn hộ chung cư ở quận 1 Sài Gòn mà mày khai 'tặng mẹ', nhưng thực chất là tài sản chung của hai đứa. Tao đã nộp đơn phong tỏa toàn bộ tài khoản mang tên Nguyễn Thị Hoa từ sáng nay. Và cán bộ thuế vừa phát hiện công ty mày có hóa đơn khống trị giá gần bốn tỷ. Tao sẽ gửi toàn bộ bằng chứng cho cơ quan điều tra vào sáng mai." Tôi nhấn gửi. Một phút sau, điện thoại rung lên – Khang gọi. Tôi không nghe. Hai phút sau, tin nhắn: "Mày muốn gì? Bao nhiêu tiền?" Tôi cười, lắc đầu, không trả lời. Quốc Anh nhìn tôi, hỏi: "Em định làm gì tiếp theo?" Tôi dựa đầu vào ghế, nhắm mắt, giọng mệt mỏi: "Chờ hắn sụp đổ." Xe nổ máy, lao ra đường. Hoàng hôn buông xuống Cần Thơ, ánh đèn đường bắt đầu sáng lên từng dãy dài. Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy dòng sông Hậu đen thẫm, lặng lờ chảy. Điện thoại lại rung – lần này là tin nhắn từ số lạ. Tôi mở ra: một tấm hình chụp từ xa – con gái tôi đang chơi ở sân trường, tay cầm bong bóng, cười toe toét. Kèm dòng chữ: "Mày muốn gặp con không? Nếu không muốn, thì đừng động đến tao." Tôi nhìn tấm hình, tay bỗng run lên. Máu dồn lên đầu, tai ù đi, mắt tôi nhòe đi vì nước mắt nhưng tôi không khóc – tôi cắn chặt môi đến bật máu. Quốc Anh thấy tôi im lặng quá lâu, quay sang: "Có chuyện gì?" Tôi không trả lời. Tôi mở điện thoại, gọi cho luật sư Lâm, giọng bình thản đến lạ: "Luật sư, tôi cần ông gửi ngay yêu cầu khẩn cấp lên tòa án – yêu cầu bảo vệ trẻ em khỏi hành vi đe dọa của cha ruột. Tôi có bằng chứng." Tôi tắt máy, nhìn ra cửa sổ, tay siết chặt điện thoại đến mức màn hình nứt một đường dài. Trong gương chiếu hậu, tôi thấy mặt mình – lạnh tanh, cứng đờ, nhưng đôi mắt thì rực lửa. Trần Minh Khang, mày vừa chạm vào thứ không nên chạm. Và tao sẽ không để mày yên.