Chương 3: Tước Đoạt Danh Dự

Buổi chiều Cần Thơ nắng vàng hoe như rót mật xuống mặt đường Nguyễn Trãi, nhưng trong phòng thay đồ của cao ốc Quốc Anh, không khí lại lạnh đến nỗi người ta có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Cô đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong chiếc váy đen cổ V khoét sâu, tóc búi cao để lộ gáy trắng ngần, và trên ngón áp út là chiếc nhẫn cưới vàng trắng đính kim cương hình giọt nước – thứ mà Quốc Anh đưa cho cô sáng nay, không một lời giải thích, chỉ nói “đeo vào, người ta mới tin”. Quốc Anh đứng tựa cửa, tay cầm điện thoại, mắt nhìn cô từ đầu đến chân, không biểu cảm. “Được rồi đấy. Nhưng em nhớ: bà già đó sẽ làm mọi cách để hạ nhục em trước đám đông. Em có chịu được không?” Cô không trả lời, chỉ kéo khóa túi xách, kiểm tra điện thoại, và bước ra cửa trước anh. “Em chịu được bốn năm sống trong nhà đó. Một bữa tiệc thì có gì mà không chịu được?” Quốc Anh nhếch mép, bước theo cô, và khi cánh cửa thang máy đóng lại, anh nói nhỏ: “Mẹ tôi đã nghe tin. Bà ấy sẽ không để yên đâu.” Cô không trả lời. Cô chỉ nhìn con số tầng đang nhảy dần xuống, và nghĩ về những gì sắp xảy ra. --- Biệt thự nhà họ Trần nằm ở cuối đường Nguyễn Trãi, một căn biệt thự kiểu Pháp cổ với hàng rào sắt cao, sân vườn rộng, và những dàn đèn led được thắp sáng từ sớm. Xe của Quốc Anh vừa dừng trước cổng, người bảo vệ đã chạy ra mở cửa, nhưng khi thấy cô bước xuống, hắn khựng lại, mắt mở to. Cô không nhìn hắn. Cô chỉ khoác tay Quốc Anh, bước lên bậc thềm, và khi cánh cửa gỗ lim mở ra, tiếng nhạc và tiếng cười nói từ bên trong ùa ra như một bức tường âm thanh. Rồi tất cả dừng lại. Từng người một trong phòng tiệc quay đầu nhìn cô. Những ánh mắt sững sờ, những cái há hốc miệng, những tiếng thì thào bắt đầu lan ra như lửa cháy: “Là nó… con bé đó…” “Sao nó lại đi với Quốc Anh?” “Nhìn tay nó kìa… có nhẫn!” Cô bước vào, gót giày cao gót màu đen gõ nhịp đều đặn trên nền gạch hoa, tay vẫn khoác Quốc Anh, mặt không biểu cảm. Cô nhìn thẳng về phía bàn chính, nơi bà nội Khang đang ngồi, tay cầm ly rượu, mắt trợn tròn như muốn nổ tung. Và ngay bên cạnh bà – Trần Minh Khang, mặc áo sơ mi trắng, tay cầm điện thoại, mặt tái nhợt như vừa thấy ma. Khang đứng dậy, ly rượu trên tay suýt rơi, giọng khàn đặc: “Mày… mày làm cái gì ở đây?” Cô không trả lời. Cô bước tới, kéo ghế ra, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Quốc Anh – chiếc ghế dành cho vợ hợp pháp của người con trưởng họ Trần. Bà nội Khang đập tay xuống bàn, ly rượu đổ, rượu vang đỏ loang ra trên khăn trải bàn trắng tinh. “Thứ đồ phản bội không biết xấu hổ!” Giọng bà vang lên giữa căn phòng rộng, xé toạc bầu không khí căng thẳng. Tất cả mọi người đều im lặng, hướng mắt về phía cô. Cô không vội. Cô từ từ đặt chiếc túi xách lên bàn, lấy ra một phong bì, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bà nội. “Dạ, con vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Tài chính Tập đoàn Quốc Anh.” Giọng cô nhẹ nhàng, như đang nói về thời tiết, nhưng mỗi chữ đều rơi xuống như một nhát búa. “Công ty đó – sáng nay đã mua lại 67% cổ phần Công ty Khang Phát.” Một tiếng động như ai đó làm rơi ly thủy tinh vang lên từ phía cuối bàn. Khang đứng dậy, mặt trắng bệch, mắt mở to đến mức có thể thấy rõ lòng trắng. “Mày nói cái gì?” Cô không trả lời. Cô mở túi xách, lấy điện thoại ra, mở loa ngoài, và bấm số. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, giọng một người đàn ông trung niên rõ ràng, chuyên nghiệp: “Xin chào, đây là Văn phòng Luật sư Hoàng Minh. Tôi xin xác nhận: hợp đồng chuyển nhượng 67% cổ phần Công ty TNHH Khang Phát sang Tập đoàn Quốc Anh đã được ký kết vào lúc 9h30 sáng nay, với sự có mặt của đại diện hai bên và công chứng viên. Hợp đồng có hiệu lực từ 0h00 ngày hôm nay. Xin cảm ơn.” Im lặng. Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng, đến mức cô có thể nghe thấy tiếng thở dốc của Khang, tiếng nghiến răng của bà nội, và tiếng tim mình đập mạnh trong lồng ngực. Cô tắt máy, cất điện thoại vào túi, và đứng dậy. “Chúc mừng sinh nhật bà,” cô nói, giọng nhẹ nhàng, mắt nhìn thẳng vào bà nội Khang. “Món quà này – con nghĩ bà sẽ nhớ rất lâu.” Bà nội Khang tái mặt, tay bà run lên, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không thành lời. Bà nhìn cô, nhìn Quốc Anh, rồi nhìn Khang – người con trai yêu quý của bà, đang đứng im như một pho tượng, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Cô bước ra cửa, không quay đầu, và khi cánh cửa gỗ lim đóng lại sau lưng, cô nghe tiếng Khang hét lên từ bên trong, một tiếng hét đầy giận dữ và tuyệt vọng. Cô dừng lại trước cửa, mở điện thoại, nhìn vào danh sách cuộc gọi. Dòng số của bà nội Khang vẫn còn đó, với thời gian hai phút mười bảy giây. Cô bấm nút xóa. Không cần nữa.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng