Chương 13: Xé Nát Bản Án

Tôi nhận được trát hầu tòa vào một chiều thứ Ba. Nó được chuyển đến văn phòng công ty, đóng dấu đỏ chói, nằm gọn trong tay thư ký khi cô ấy bước vào phòng với vẻ mặt tái mét. Tôi mở ra đọc lướt, thấy tên luật sư của Khang: Lê Hoàng Vũ — một cái tên tôi từng nghe đến trong giới thượng lưu Cần Thơ, người đã từng thắng mười ba vụ kiện tài sản liên tiếp, không một lần thua. Tôi cất trát vào ngăn kéo, không nói gì với Quốc Anh. Nhưng tối hôm đó, khi tôi đang ngồi trong phòng khách, lật từng trang hồ sơ bệnh án của con bé, Quốc Anh bước vào, ném một tập tài liệu dày cộm xuống bàn trước mặt tôi. "Luật sư Vũ vừa gửi đơn kiện ra tòa," anh nói, giọng không cảm xúc. "Cáo buộc cô lạm dụng lòng tin để chiếm đoạt tài sản của Khang. Hắn đòi hủy toàn bộ kết quả phân chia tài sản, yêu cầu cô bồi thường hai mươi tỷ." Tôi nhìn tập tài liệu, rồi nhìn Quốc Anh. "Anh có tin hắn thắng không?" Quốc Anh không trả lời. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, hai tay đan vào nhau, mắt nhìn thẳng vào tôi. "Tôi không quan tâm hắn thắng hay thua. Tôi chỉ muốn biết: cô đã chuẩn bị gì?" Tôi mở tủ hồ sơ, lôi ra một tập tài liệu khác, dày hơn, đóng bìa cứng màu xanh. "Mọi thứ." Phiên tòa diễn ra vào một buổi sáng tháng Bảy, nắng như đổ lửa. Tôi bước vào phòng xử, mặc một bộ vest trắng, tóc búi cao, không trang điểm đậm. Khang đã ngồi ở bên kia, cạnh hắn là luật sư Lê Hoàng Vũ — một người đàn ông ngoài năm mươi, tóc bạc, đeo kính gọng vàng, trông như một giáo sư đại học hơn là một luật sư. Hắn nhìn tôi, mắt đỏ, quầng thâm dưới mắt, như thể đã mất ngủ nhiều đêm. Luật sư Vũ bắt đầu bằng một giọng trầm ổn, đều đều, như đọc một bài diễn văn đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Ông ta trình bày về việc tôi đã lợi dụng lòng tin của Khang để tiếp cận tài sản, đã giấu giếm thông tin về con gái để gây áp lực tâm lý, đã sử dụng mối quan hệ với Quốc Anh để thao túng công ty. Từng chữ, từng câu, đều nhắm vào tôi như một mũi tên độc. Tôi ngồi im, không nói gì. Khi luật sư Vũ kết thúc phần trình bày, thẩm phán nhìn sang tôi. "Bị đơn có ý kiến gì không?" Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, nhìn thẳng vào thẩm phán. "Thưa quý tòa, tôi xin phép gọi nhân chứng." Tôi gọi người đầu tiên: chị Hạnh — y tá từng đỡ đẻ cho tôi tại bệnh viện Phụ sản Cần Thơ. Chị bước vào, mặc áo blouse trắng, tay cầm một tập hồ sơ. Chị nhìn tôi, gật nhẹ, rồi đứng trước bục nhân chứng. Sau khi tuyên thệ, tôi hỏi chị: "Chị Hạnh, chị có nhớ ca sinh của tôi vào ngày 12 tháng 3 năm 2020 không?" Chị gật đầu. "Tôi nhớ rất rõ. Vì đó là ca sinh đặc biệt." "Đặc biệt thế nào?" Chị nhìn về phía Khang, rồi quay sang thẩm phán. "Sản phụ vào viện lúc 2 giờ sáng, trong tình trạng đau bụng dữ dội. Nhưng không có người nhà đi cùng. Chỉ có một mình cô ấy. Tôi hỏi cô ấy: 'Chồng đâu?' Cô ấy nói: 'Chồng tôi đi công tác, không về được.'" Tôi nhìn Khang. Hắn cúi đầu, không nhìn tôi. "Và sau khi sinh?" Tôi hỏi tiếp. Chị Hạnh mở hồ sơ, đọc: "Sau khi sinh, tôi tiến hành các thủ tục hành chính theo quy định. Sản phụ yêu cầu đăng ký khai sinh với tên người cha là Trần Minh Khang. Tôi hỏi cô ấy có giấy tờ chứng minh quan hệ hôn nhân không, cô ấy xuất trình giấy đăng ký kết hôn. Tôi làm theo quy trình." "Và chị có biết gì về kết quả xét nghiệm ADN sau này không?" Chị Hạnh nhìn tôi, mắt buồn. "Tôi có biết. Khi tòa án yêu cầu cung cấp hồ sơ bệnh án của đứa trẻ, tôi đã đọc kết luận giám định. Đứa trẻ không phải con ruột của người cha đã đăng ký." Cả phòng xử im lặng. Luật sư Vũ đứng dậy, giọng sắc lạnh: "Nhân chứng có thể khẳng định đứa trẻ không phải con ruột của thân chủ tôi dựa trên cơ sở nào?" Chị Hạnh nhìn ông ta, bình thản: "Tôi không phải chuyên gia giám định. Nhưng tôi đã đọc kết luận của Trung tâm Giám định ADN Quốc gia. Kết quả chỉ rõ: người cha đăng ký không có quan hệ huyết thống với đứa trẻ." Tôi gật đầu, cảm ơn chị Hạnh, rồi gọi tiếp nhân chứng thứ hai: bác sĩ Nguyễn Văn Tùng — Trưởng khoa Sản bệnh viện Phụ sản Cần Thơ. Bác sĩ Tùng bước vào, tóc bạc, dáng người cao gầy, đeo kính trắng. Ông ta cầm một tập hồ sơ dày, đặt lên bục nhân chứng, mở ra. "Thưa quý tòa," ông ta bắt đầu, giọng trầm ổn, "tôi là bác sĩ trực tiếp theo dõi thai kỳ của sản phụ Trần Bảo Ngọc từ tháng thứ ba đến khi sinh." Tôi nhìn ông ta, hỏi: "Bác sĩ có nhận thấy điều gì bất thường trong quá trình mang thai của tôi không?" Bác sĩ Tùng gật đầu. "Có. Ở tuần thứ 20, tôi phát hiện thai nhi có dấu hiệu bất thường về nhiễm sắc thể. Tôi đã đề nghị sản phụ làm xét nghiệm sàng lọc, nhưng cô ấy từ chối. Cô ấy nói: 'Bác sĩ cứ theo dõi thôi, tôi không cần biết.'" "Tại sao tôi lại từ chối?" Tôi hỏi, giọng vẫn bình thản. Bác sĩ Tùng nhìn tôi, mắt ông ta thoáng chút buồn. "Cô ấy nói: 'Vì tôi không muốn biết nếu có chuyện gì đó không ổn. Tôi sẽ nuôi đứa bé dù thế nào đi nữa.'" Luật sư Vũ lại đứng dậy. "Bác sĩ Tùng, ông có thể khẳng định đứa trẻ không phải con ruột của thân chủ tôi dựa trên kết quả xét nghiệm ADN chính thức không?" Bác sĩ Tùng nhìn ông ta, mắt không chớp. "Tôi đã đọc kết luận giám định. Và tôi có thể khẳng định: đứa trẻ sinh ra từ sản phụ Trần Bảo Ngọc không có quan hệ huyết thống với người đàn ông tên Trần Minh Khang." "Vậy tại sao bà lại giấu kín suốt 4 năm?" Giọng luật sư Vũ vang lên giữa phòng xử, sắc như dao cạo. Ông ta nhìn tôi, mắt không chớp, tay chống lên bàn, người hơi nghiêng về phía trước. "Bà biết đứa trẻ không phải con ruột của chồng, nhưng bà không nói. Bà để ông ấy nuôi nó suốt 4 năm, để ông ấy yêu thương nó, để ông ấy tin rằng nó là con ruột. Và bây giờ bà dùng nó như một vũ khí để tấn công ông ấy. Đó có phải là hành vi của một người mẹ không?" Cả phòng xử im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng quạt trần quay trên đầu. Tôi nhìn luật sư Vũ, rồi nhìn Khang, rồi nhìn lên thẩm phán. "Thưa quý tòa, tôi xin phép trả lời." Thẩm phán gật đầu. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói, giọng đều đều, không cảm xúc: "Tôi giấu kín suốt 4 năm vì tôi chờ đúng thời điểm." Luật sư Vũ nhíu mày. "Thời điểm nào?" Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Thời điểm để hắn mất hết: danh dự, con, tiền, và cả cái ghế Chủ tịch Hội Doanh nhân Cần Thơ." Cả phòng xử như nổ tung. Tiếng xì xào nổi lên từ hàng ghế khán giả, tiếng bàn tán, tiếng ghế dịch chuyển. Thẩm phán gõ búa liên tục, yêu cầu trật tự. Khang đứng bật dậy, mặt đỏ gay, hắn chỉ vào tôi: "Mày điên rồi! Mày điên rồi!" Luật sư Vũ đặt tay lên vai Khang, kéo hắn ngồi xuống. Ông ta nhìn tôi, mắt hẹp lại. "Bà nói vậy có nghĩa là bà thừa nhận đã cố tình giấu giếm thông tin để gây thiệt hại cho thân chủ tôi?" Tôi nhìn ông ta, không trả lời ngay. Tôi mở túi xách, lấy ra một chiếc điện thoại, mở một tin nhắn. "Thưa quý tòa, tôi xin phép đọc một tin nhắn tôi vừa nhận được cách đây 5 phút." Thẩm phán gật đầu. Tôi đọc to, giọng rõ ràng, từng chữ: "Gửi chị Trần Bảo Ngọc. Chúng tôi đã hủy tư cách thành viên của anh Trần Minh Khang — hiệu lực ngay từ hôm nay. Ký tên: Nguyễn Văn Phúc, Chủ tịch Hội Doanh nhân Cần Thơ." Khang ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch. Luật sư Vũ nhìn tôi, mắt mở to, miệng mấp máy không nói được. Tôi cất điện thoại vào túi, nhìn lên thẩm phán. "Thưa quý tòa, tôi xin phép kết thúc phần trình bày." Tôi ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn, mắt nhìn thẳng về phía trước. Bên cạnh tôi, luật sư của tôi — một người phụ nữ trẻ, tóc ngắn, đeo kính cận — nhẹ nhàng đặt tay lên tay tôi, thì thầm: "Tốt lắm." Tôi không trả lời. Tôi nhìn về phía Khang. Hắn đang ngồi im, mặt trắng bệch, hai tay buông thõng, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Bên cạnh hắn, luật sư Vũ đang cúi xuống, nói gì đó với hắn, nhưng hắn không phản ứng. Hắn chỉ nhìn tôi. Một cái nhìn dài, vô hồn, như thể hắn không còn nhìn thấy tôi nữa, mà chỉ nhìn thấy một thứ gì đó đã mất. Tôi không quay mặt đi. Tôi nhìn lại hắn, bình thản, không cảm xúc. Trong đầu tôi, giọng con bé vang lên: "Mẹ ơi, con không muốn gọi ba là ba nữa. Con chỉ muốn gọi mẹ thôi." Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, tôi thấy thẩm phán đang gõ búa, tuyên bố tạm nghỉ. Tôi đứng dậy, chỉnh lại vest, bước ra khỏi phòng xử. Đằng sau tôi, tiếng Khang gọi: "Ngọc! Ngọc!" Tôi không dừng lại. Tôi bước dọc hành lang dài, tiếng giày cao gót vang lên đều đặn, cho đến khi tôi ra khỏi tòa án, đứng dưới nắng tháng Bảy. Tôi mở điện thoại, đọc lại tin nhắn từ Chủ tịch Hội Doanh nhân Cần Thơ. Rồi tôi xóa nó đi. Tôi không cần giữ lại. Vì tôi biết: mọi thứ đã kết thúc.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng