Chương 5: Đổ Canh Nóng Lên Mặt Bà

Canh sôi bốc khói trắng đục, nặng mùi gừng nướng và xương hầm nhừ — thứ nước dùng bà Trần nấu riêng để cúng tổ mỗi chiều ba mươi tháng Chạp, dù giờ mới giữa tháng Năm.

Cô đứng bên hòm tiền gỗ mun, tay vừa chạm vào mép nắp — không mở, chỉ lướt qua như gió quét bụi — thì tiếng dép cao su của bà vang lên sau lưng, gấp, dứt khoát, không một nhịp nghỉ.

— Đụng vô là mất mạng!

Giọng bà không lớn, nhưng chẻ đôi không khí như dao cắt thịt sống.

Cô chưa kịp rụt tay, thì cái nồi đất đã ập xuống — không trúng mặt, mà dội thẳng vào mu bàn tay trái. Nước sôi văng lên cổ, bỏng rát từng đốm nhỏ như đầu đinh nung đỏ. Cô không kêu. Chỉ khép mắt lại một lần — ngắn như hơi thở của người sắp tắt.

Bà Trần đứng đó, áo lụa thêu hoa sen xanh dương, tay còn cầm cái muôi gỗ, đầu muôi còn dính vệt nước canh đặc sánh.

— Nhìn kỹ vào đây.

Bà giơ ngón trỏ phải lên, ngón áp út cong nhẹ như móc câu — tư thế bà vẫn dùng mỗi khi dạy cháu gái cách cầm đũa đúng phép.

— Tay con thô như vỏ cây, móng cắt ngắn như kẻ ăn cắp sợ để dấu vân tay. Con đâu xứng lau gương phòng thờ, huống chi là… chạm vào vật thiêng của nhà họ Trần.

Cô cúi đầu. Không sâu quá — đủ để tóc mái che đi nửa khóe mắt đang giãn ra vì đau — nhưng cũng không nông quá — tránh bị coi là bất kính.

Một giây sau, điện thoại bà reo.

Tin nhắn từ nhóm Zalo: Hội Phụ Nữ Doanh Nhân Chợ Lớn.

Chủ tịch hội viết: Chị Trần ơi, chị gửi nhầm link livestream vào group… toàn bộ 217 thành viên đang xem lại đoạn clip 0:14–0:22.

Bà Trần nhìn màn hình — rồi tắt máy ngay lập tức.

Không la, không run, không tái mặt. Chỉ khép mắt lại — hai mí hạ xuống chậm như cửa sắt đóng từ từ trong đêm mưa.

Cô vẫn đứng yên. Tay trái buông thõng, nước canh nhỏ từng giọt xuống sàn đá cẩm thạch, loang thành vệt nâu sẫm giữa những đường vân trắng bạc.

Ở góc trên cùng bên phải trần nhà, đầu cáp đồng hồ treo tường — nơi chiếc camera ẩn lắp từ ngày cô bước chân vào cửa — vẫn phát sáng đỏ li ti, lặng lẽ như con mắt của người chết vừa tỉnh dậy.

Trong túi áo sơ mi bà Trần, chiếc thẻ VIP của hội phụ nữ in tên thật: Trần Thị Hương.

Dưới lớp nhựa bóng, cô đã thấy vết xước nhỏ ở góc trái — do bà vô tình cào bằng móng tay khi ký tên vào biên bản kiểm tra tài khoản công ty ma hôm thứ Tư.

Đúng 17 phút sau, cô vào phòng giặt, khóa cửa, ngồi xuống ghế đẩu thấp.

Mở điện thoại.

Video đã tự động tải về cloud cá nhân — mã hóa AES-256.

Mật khẩu: 19870312.

Ngày mẹ cô ngừng thở trên giường bệnh viện huyện, tay còn nắm chặt tấm ảnh chụp chung với ông nội Trần — người mà bà Trần gọi là “thằng con trai hư đốn” trong mọi bữa cơm gia đình.

Cô chạm ngón cái vào màn hình, tua lại đoạn 0:14–0:22.

Chính xác là lúc bà Trần buông muôi — và ánh mắt bà lia qua gương soi phía sau tủ thờ.

Trong gương, phản chiếu rõ ràng khuôn mặt cô — không đau, không sợ, chỉ đang đếm ngược.

Từ ba.

Về hai.

Về một.

Rồi — không có gì cả.

Chỉ tiếng nước canh nhỏ xuống sàn.

Và tiếng đồng hồ treo tường — tích tắc.

Tích tắc.

Tích tắc.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng