Chương 9: Mở Khóa Hộp Đen Gia Tộc

Cái rễ cây sứ mọc xiên ra mặt đất như một bàn tay chết nghẹn giữa cơn co giật — vừa khô, vừa cứng, vừa đầy những vết nứt đen sẫm. Cô dùng mũi dao găm nhỏ, đầu nhọn đã mài mòn từ hồi còn rửa chén ở quán cơm bụi Gò Vấp, ấn sâu vào khe đất bên dưới. Không đào. Chỉ đẩy. Đẩy nhẹ. Đẩy đều. Như đang mở nắp một chiếc hộp thuốc độc mà người ta quên khóa kỹ.

Đất mềm ra. Mùi ẩm mốc trộn với mùi rễ mục — không phải mùi của sự chết, mà là mùi của thứ gì đó bị chôn sống rồi cố thở từng hơi trong bóng tối suốt ba chục năm.

Hộp sắt nhỏ, bằng gang, phủ lớp gỉ xanh lơ lửng như da rắn bị bóc ra phơi nắng. Cô lau sạch bằng khăn tay đã ngâm nước muối — để tránh vân tay, nhưng cũng để tránh cả… máu thấm ngược từ quá khứ.

Nắp bật lên.

Mùi giấy cũ bốc lên — không hăng, mà rít vào cổ họng như sợi chỉ thép.

Giấy khai sinh bà Trần. In trên nền giấy vàng úa, mép cháy sém một góc — đúng như lời mẹ cô từng thì thầm lúc sắp tắt thở: “Cháu nhớ, con Hương nó đổi ngày sinh, đổi họ cha, đổi cả tên mẹ đẻ… để vô nhà họ Trần làm dâu. Nhưng giấy gốc thì trời giữ — vì trời không biết nói dối.”

Bản sao di chúc ông nội năm 1965. Chữ Hán viết tay, mực tàu đậm đến mức xuyên qua hai lớp giấy. Dòng thứ ba: “Trần Thị Mai, trưởng nữ, được thừa kế toàn bộ cơ nghiệp, kể cả tiệm vàng Kim Cương và căn nhà số 45 Nguyễn Trãi. Không phân chia, không điều kiện, không tranh luận.”

Cô đưa ngón tay trỏ vuốt theo nét bút — chậm, chắc, như đang chạm vào xương sống của chính mình.

Rồi tấm ảnh.

Đen trắng. Bóng đổ nghiêng. Bà Trần — trẻ hơn, gầy hơn, tóc búi cao, áo dài sơ mi trắng — đang ký vào một tờ giấy đặt trên mặt bàn gỗ mun. Hai người đàn ông đứng sau lưng. Một người mặc áo sơ mi caro, tay cầm điếu thuốc chưa đốt. Người kia — khuôn mặt chỉ thấy nửa profile, nhưng cái tai trái có vết sẹo hình chữ Y — cô nhận ra ngay. Cha Linh. Người đã biến mất sau vụ cháy tiệm vàng năm ’82. Người mà hồ sơ công an ghi là “tử nạn”, nhưng giấy chứng tử lại chưa bao giờ được cấp.

Cô lật mặt sau tấm ảnh.

Một dòng chữ viết tay, mực xanh đã phai thành xám tro: “Đã ký từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế. Không khiếu nại. Không đòi hỏi. Không quay lại.”
Dưới đó, dấu tay bà Trần — in bằng mực đỏ, rõ từng đường vân, như một vết thương chưa lành.

Cô không cười.

Không khóc.

Chỉ rút điện thoại ra, chụp từng thứ — giấy khai sinh, di chúc, tấm ảnh — rồi gửi vào thư mục có tên: “Mẹ chồng tôi – bản gốc chưa chỉnh sửa.”

Rồi cô cúi xuống, cầm chiếc thìa inox dùng múc canh tối qua — vẫn còn vệt dầu loang trên cán — và nhẹ nhàng gõ vào mép hộp sắt.

Cái âm thanh — cắc — nhỏ, gọn, lạnh.

Như tiếng xương hàm bà Trần vừa bị vặn lệch.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng