Chương 14: Người kế nghiệp không mang họ Nguyễn

Rắc rối lớn nhất sau khi trở thành Hoàng thương không đến từ Trịnh gia.

Nó đến từ người trong Nguyễn gia.

Một buổi sáng đầu đông, Nguyễn Đức Thành mang tới Tú Vân một thiếu niên mười sáu tuổi tên Nguyễn Khải Phong, con của người em họ đã mất.

Cậu bé thông minh, chữ đẹp, tính sổ nhanh và từ nhỏ đã học cách đọc hợp đồng thương nghiệp.

Cha nàng nói rất tự nhiên:

“Cho nó theo con học. Sau này cũng có người trong họ tiếp nối.”

Cẩm Tú ngẩng lên khỏi sổ lương.

“Tiếp nối gì?”

Nguyễn Đức Thành cau mày.

“Tú Vân.”

“Ai nói Tú Vân phải truyền cho người họ Nguyễn?”

“Con là người sáng lập. Không để người nhà tiếp quản thì để ai?”

Cẩm Tú nhìn Khải Phong. Cậu bé đứng bên cạnh rõ ràng rất khó xử, không dám nhìn ai.

Nàng không muốn biến một đứa trẻ thành biểu tượng cho cuộc tranh luận của người lớn.

“Khải Phong có thể học việc nếu chính nó muốn và qua kỳ tuyển như người khác.”

Cha nàng lập tức khó chịu.

“Nó là người nhà.”

“Càng phải rõ.”

“Con định bắt người Nguyễn gia thi vào thương hành mang một nửa tên Nguyễn?”

Cẩm Tú đáp:

“Tên Nguyễn trong kho lưu đối chiếu là lịch sử. Tú Vân có tiền, kho, xe và công của hơn trăm người. Không phải gia sản riêng của con.”

Nguyễn Đức Thành đứng dậy.

“Ngày xưa cha cho con học sổ Nguyễn gia, có bắt con thi không?”

“Ngày xưa Nguyễn gia cũng vì coi việc trong nhà là của người nhà nên nhiều quyết định không có ai đủ độc lập để phản đối.”

Ông sa sầm mặt.

Cẩm Tú không rút lời.

Cuộc tranh cãi lan ra thương hội rất nhanh.

Một số thành viên lớn tuổi lại đứng về phía Nguyễn Đức Thành.

“Hoàng thương cần người kế nghiệp.”

“Cẩm Tú không thể làm mãi.”

“Nếu không sớm chọn, đến lúc có chuyện ai điều hành?”

Những câu hỏi ấy không sai.

Chính vì vậy Cẩm Tú không né.

Nàng triệu một cuộc họp hội viên mở rộng.

Trên bàn có ba vấn đề: ai có quyền bổ nhiệm người điều hành Tú Vân, nếu Cẩm Tú không còn làm thì ai thay, và tài sản nào thuộc thương hành trung tâm, tài sản nào thuộc từng thành viên.

Cẩm Vân hỏi:

“Muội thật sự muốn bàn chuyện mất quyền của mình khi đang mạnh nhất?”

“Lúc yếu mới đặt quy tắc thì người ta sẽ bảo mình làm vì sợ.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ ít nhất không ai nghi ta bị ép.”

Cuộc họp đầu tiên rất hỗn loạn.

Lưu thẩm muốn Cẩm Tú có quyền chỉ định một người thay tạm trong trường hợp khẩn.

Các chủ kho nhỏ muốn hội viên bầu.

Một thương nhân lớn mới gia nhập lại cho rằng người góp vốn nhiều phải có phiếu nặng hơn.

Cẩm Tú không tự áp câu trả lời.

Nàng thuê một thư lại độc lập ghi từng phương án, sau đó yêu cầu nhóm pháp lý của Bộ Hộ tư vấn phần nào phù hợp luật thương hội hiện hành.

Cuối cùng, họ thống nhất mô hình hai tầng.

Tú Vân Thương Hành trung tâm có một ban điều hành năm người, nhiệm kỳ ba năm. Người đứng đầu do ban đề cử nhưng phải được hội viên có quyền biểu quyết xác nhận.

Nguyễn Cẩm Tú giữ vị trí đầu tiên cho tới hết nhiệm kỳ Hoàng thương hiện tại.

Nếu nàng chết, mất năng lực hoặc rời chức giữa kỳ, phó điều hành tạm giữ tối đa sáu tháng trước khi phải bầu lại.

Không ai được mặc nhiên kế nhiệm chỉ vì huyết thống.

Điều cuối cùng gây tranh cãi mạnh nhất.

Nguyễn Đức Thành không tới cuộc họp lần hai.

Khải Phong lại tới.

Cậu nộp đơn học việc bằng chính tên mình.

Cẩm Tú đọc hồ sơ.

“Con muốn làm thật?”

Khải Phong gật đầu.

“Bá phụ bảo con phải học để sau này giữ nhà. Nhưng con muốn biết mình có làm được không.”

“Nếu không đỗ?”

“Con học chỗ khác.”

“Nếu đỗ nhưng ba năm sau không được chọn quản lý?”

Cậu suy nghĩ.

“Thì con vẫn có nghề.”

Cẩm Tú mỉm cười.

“Được.”

Khải Phong vượt kỳ tuyển ở mức khá, không đứng đầu.

Cậu được xếp vào bộ phận đối chiếu kho, dưới quyền A Thành.

Ngày đầu, A Thành bắt cậu đếm lại hơn ba trăm bao hàng vì biên nhận lệch hai bao.

Khải Phong về nhà than với Nguyễn Đức Thành rằng làm việc ở Tú Vân “còn khổ hơn học trong Nguyễn gia”.

Ông tới tìm Cẩm Tú lần nữa.

“Con cố tình làm khó nó?”

“A Thành không biết trước nó là họ hàng của con cho tới ngày thứ ba.”

“Vậy càng vô lý. Một đứa học thương nghiệp từ nhỏ mà đi đếm bao?”

“Người quản sổ không biết hàng ngoài kho trông thế nào thì rất dễ tin một con số đẹp.”

Nguyễn Đức Thành không đồng ý, nhưng cũng không kéo Khải Phong đi.

Cùng thời gian ấy, Bộ Hộ công bố kết quả đấu hợp đồng vận chuyển mùa xuân.

Hưng Đạt được ba gói.

Tú Vân chỉ được hai.

Gói lớn nhất thuộc về một liên danh mới ở phía đông.

Cả thương hội chấn động.

Một số người đòi Cẩm Tú dùng danh vị Hoàng thương khiếu nại.

“Chúng ta xây quy trình cho họ, giờ họ dùng chính quy trình lấy hợp đồng của mình.” một chủ xe nói.

Cẩm Tú xem bảng chấm.

Liên danh phía đông có giá thấp hơn, kho gần nguồn hơn và đưa ra tuyến dự phòng tốt.

Không thấy điểm nào bị chấm bất thường.

“Không khiếu nại.”

“Vậy danh Hoàng thương để làm gì?”

“Không phải để bảo đảm mọi hợp đồng đều về mình.”

“Nếu cứ thế, người ta sẽ vượt Tú Vân.”

Cẩm Tú nhìn cả phòng.

“Đó chính là việc chúng ta từng nói muốn xảy ra.”

Không khí im.

Nàng nhắc lại:

“Nếu một hệ thống chỉ tốt khi người thắng luôn là chúng ta, đó không phải hệ thống. Chỉ là đặc quyền được viết đẹp hơn.”

Nhưng nói dễ hơn chịu.

Việc mất hợp đồng khiến lợi nhuận quý sau giảm. Một số thành viên bắt đầu nghi cơ chế mở đã đi quá xa.

Cẩm Tú buộc ban điều hành phải làm điều khó hơn: tìm cách cạnh tranh thật.

Họ kiểm lại mạng kho.

Phát hiện ba điểm trung chuyển đang quá xa nguồn hàng.

Xe chiều về vẫn có tỷ lệ trống cao ở tuyến bắc.

Một số quy trình xác nhận hai chữ ký an toàn nhưng chậm tới mức khách thương mại không muốn dùng.

Không thể giữ mọi thứ chỉ vì “đây là cách giúp mình từng sống sót”.

Tú Vân thử hệ thống xác nhận nhanh cho lô ít rủi ro, nhưng vẫn lưu dấu đầy đủ.

Cẩm Vân thương lượng chia kho với một đối tác ngoài hội thay vì tự xây mới.

A Thành cho phép Khải Phong đề xuất cách gom lô theo khu vực.

Đề xuất của cậu giúp giảm một chuyến xe rỗng mỗi tuần.

Nguyễn Đức Thành nghe tin rất vui.

Ông tới kho, đứng xa nhìn Khải Phong đang cùng phu xe kéo bao.

“Nó làm được.”

Cẩm Tú đứng bên cạnh.

“Ừ.”

“Vậy sau này…”

Ông chưa nói hết.

Cẩm Tú nhìn ông.

Nguyễn Đức Thành thở dài.

“Ta biết. Sau này để người ta chọn.”

Đó không phải sự đồng ý trọn vẹn.

Nhưng đủ để nàng không cần tranh nữa trong ngày hôm ấy.

Buổi tối, Phạm Duy Khiêm tới Lâm Châu sau một chuyến công vụ.

Hắn không còn phụ trách bất kỳ hồ sơ nào của Tú Vân, nên có thể ngồi uống trà như một người bạn.

“Nghe nói cô mất hợp đồng lớn.”

“Ừ.”

“Buồn?”

“Có.”

“Ta tưởng cô sẽ nói tốt cho thị trường.”

“Tốt cho thị trường không có nghĩa tốt cho tâm trạng ta.”

Duy Khiêm cười.

“Cuối cùng cũng nghe cô nói một câu giống người bình thường.”

Cẩm Tú ném cho hắn một hạt lạc rang.

“Còn ngài?”

“Ta tới hỏi một việc khác.”

“Hồ sơ?”

“Không.”

Hắn đặt chén xuống.

“Nếu một ngày cô không còn là Hoàng thương, có còn ở Lâm Châu không?”

Cẩm Tú nhìn hắn.

Câu hỏi nghe như chuyện thương nghiệp.

Nhưng không hoàn toàn.

Nàng cười nhẹ.

“Còn nhiều đường hàng chưa sửa. Chắc chưa đi đâu.”

Duy Khiêm không hỏi thêm.

Đêm đó, Cẩm Tú ký quy chế kế nhiệm chính thức của Tú Vân.

Dòng cuối viết:

Người kế nghiệp không được chọn vì mang họ nào. Chỉ được chọn vì người khác còn tin họ đủ năng lực giữ cho đường hàng tiếp tục mở.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...