Chương 13: Lệnh Hoàng thương đầu tiên
Danh vị Hoàng thương đem lại cho Nguyễn Cẩm Tú nhiều việc hơn là vinh quang.
Chiếu bổ nhiệm vừa treo ở Tú Vân được mười ngày, Bộ Hộ đã gửi xuống hợp đồng đầu tiên: trong bốn mươi lăm ngày phải đưa ba vạn thạch lương từ vùng nam sông tới hai kho quân lương ở phía bắc. Giá được ấn định theo khung triều đình, thời hạn ngắn, đường đi lại trùng mùa nước thất thường.
Nếu chỉ nhìn số tiền, đây là hợp đồng lớn nhất Tú Vân từng nhận.
Nếu nhìn rủi ro, cũng là hợp đồng có thể phá thương hội nhanh nhất.
Cẩm Vân trải bản đồ lên bàn.
“Ba vạn thạch. Với lượng xe và thuyền hiện có, nếu chúng ta nhận phần lớn thì gần như không còn sức chở hàng khác.”
Lưu thẩm ngồi đối diện, cau mày.
“Hoàng thương mà từ chối thì người ta cười.”
Cẩm Tú không nhìn chữ Hoàng thương trên chiếu treo ngoài sảnh.
Nàng nhìn danh sách kho, bến và các đội vận chuyển.
“Không từ chối. Nhưng cũng không ôm.”
Nàng đề nghị Bộ Hộ cho chia hợp đồng thành sáu gói. Tú Vân nhận hai gói có tuyến phức tạp nhất, bốn gói còn lại mở cho những thương hành đủ tiêu chuẩn tham gia. Mỗi gói có kho dự phòng riêng, người kiểm nhận khác nhau và mức phạt trễ chỉ áp lên phần đơn vị đó phụ trách.
Quan phụ trách đọc đề nghị xong gọi nàng tới.
“Triều đình phong cô làm Hoàng thương để có một đầu mối chịu trách nhiệm. Cô lại chia đầu mối thành sáu?”
“Thần nữ vẫn chịu trách nhiệm điều phối và báo cáo tổng. Nhưng nếu giao toàn bộ xe, kho và đường lương cho Tú Vân, chúng ta đang lặp lại chính cấu trúc từng khiến Trịnh thị có thể ép cả Lâm Châu.”
“Nếu một đơn vị khác làm hỏng, ai chịu?”
“Đơn vị đó chịu phần trực tiếp. Tú Vân chịu trách nhiệm vì đã chọn nhà cung ứng không đạt chuẩn nếu quy trình chọn sai.”
“Nghe như cô đang tự làm khó mình.”
“Dễ cho người đứng đầu không có nghĩa an toàn cho nguồn lương.”
Cuộc tranh luận kéo dài nửa buổi.
Bộ Hộ cuối cùng chấp nhận thử, với điều kiện Tú Vân phải công bố tiêu chí chọn bốn đơn vị còn lại.
Tin vừa truyền ra, cả Lâm Châu náo động.
Ba mươi hai thương hành nộp đơn.
Mười một nhà từng không thèm nhìn các hợp đồng cứu tế nhỏ.
Hai nhà mới thành lập chỉ có vài đội xe.
Và một cái tên khiến Cẩm Vân lập tức khó chịu:
Hưng Đạt Thương Hành.
Chủ là Chu Tử Mặc, từng là quản sự tuyến tây của Trịnh thị. Sau khi Trịnh Thế Hào mất quyền, hắn mua lại một phần đội xe hợp pháp rồi tự lập thương hành.
“Không nhận hắn.” Cẩm Vân nói ngay. “Người cũ Trịnh gia.”
Cẩm Tú hỏi:
“Hồ sơ hiện tại có sai gì?”
“Chưa thấy.”
“Có chứng cứ hắn tham gia vụ gài Nguyễn gia?”
“Không.”
“Vậy không thể loại chỉ vì từng làm cho Trịnh thị.”
Cẩm Vân bực.
“Muội thật sự định cho người của kẻ từng hại nhà mình chở lương triều đình?”
“Nếu hắn đạt tiêu chuẩn.”
“Đến lúc hắn giở trò?”
“Có kiểm soát.”
Cẩm Tú đặt lên bàn bộ tiêu chí: số xe thật, lịch sử giao hàng, tỷ lệ hao hụt, vốn lưu động, nợ quá hạn, người quản kho, tuyến dự phòng và khả năng cung cấp bản đối chiếu tại từng trạm.
Không có mục “gia thế tốt”.
Cũng không có mục “quan hệ với Tú Vân”.
Cuối cùng Hưng Đạt đứng thứ ba.
Cẩm Vân nhìn kết quả, không vui nhưng không sửa.
Bốn thương hành được chọn phải ký cùng một điều khoản: không được sử dụng danh nghĩa Hoàng thương của Tú Vân để ép kho hoặc bến ưu tiên ngoài phạm vi hợp đồng.
Vấn đề đầu tiên lại đến từ chính người trong Tú Vân.
A Thành, giờ đã là quản kho chính, phát hiện một quản sự mới tên Quý Lâm đang giữ riêng hai mươi xe tốt nhất cho gói của Tú Vân, dù lịch phân xe trước đó đã chia một phần cho Hưng Đạt.
“Tại sao đổi?” Cẩm Tú hỏi.
Quý Lâm cúi đầu.
“Chúng ta là Hoàng thương. Xe tốt nên ưu tiên cho hàng của mình.”
“Hàng của mình?”
“Hợp đồng hai gói do Tú Vân trực tiếp nhận.”
“Còn bốn gói kia?”
“Họ tự lo.”
Cẩm Tú nhìn hắn.
“Nếu bốn gói kia trễ, nguồn lương vẫn trễ.”
“Nhưng chúng ta không bị phạt phần đó.”
Đây chính là nguy cơ nàng sợ.
Một cơ chế tốt trên giấy có thể bị người trong tổ chức bẻ lại vì lợi ích ngắn hạn.
Quý Lâm không biển thủ.
Hắn chỉ nghĩ mình đang bảo vệ Tú Vân.
Cẩm Tú không đuổi ngay.
Nàng yêu cầu phục hồi lịch xe, ghi lại lý do thay đổi và đưa quy định mới: mọi tài sản dùng chung trong hợp đồng Hoàng thương phải được điều phối theo toàn mạng, không phải theo lợi nhuận của riêng Tú Vân.
Cẩm Vân hỏi:
“Muội giữ hắn?”
“Cho một lần sửa. Nếu cố ý lặp lại thì thôi việc.”
“Muội lúc nào cũng sửa hệ thống.”
“Vì đuổi một người dễ hơn sửa cách khiến người tiếp theo làm y hệt.”
Đến ngày thứ mười hai, một cơn mưa lớn làm bến Đông Khê tạm đóng.
Hai đoàn của Tú Vân đã qua trước.
Đoàn Hưng Đạt bị kẹt.
Nếu Cẩm Tú chỉ quan tâm thành tích của mình, đây là lúc im lặng và để đối thủ chịu phạt.
Nhưng ba nghìn thạch lương của Hưng Đạt vẫn là lương của triều đình.
Nàng cho mở tuyến dự phòng qua kho Lưu thẩm, dùng thuyền nhỏ chuyển từng phần sang bến phụ.
Chu Tử Mặc tới gặp trực tiếp.
“Cô giúp ta để làm gì?”
“Giúp lương đi.”
“Ta là đối thủ.”
“Ngoài hợp đồng thì đúng.”
“Cô không sợ ta học tuyến của Tú Vân?”
“Tuyến không phải bí mật nếu đã xin giấy và nộp phí. Ngươi học được thì lần sau thị trường có thêm đường.”
Chu Tử Mặc nhìn nàng rất lâu.
“Ta hiểu vì sao Trịnh gia ghét cô.”
“Ta nghe câu này nhiều rồi.”
Hợp đồng kết thúc sau bốn mươi ba ngày.
Năm gói giao đủ.
Một gói chậm hai ngày vì cầu sập, nhưng phần chậm được ghi rõ và lượng dự phòng bù trước nên kho quân không thiếu.
Bộ Hộ đánh giá mô hình chia gói hiệu quả hơn dự kiến.
Nhưng điều khiến Cẩm Tú chú ý hơn lại nằm ở bảng giá cuối cùng.
Hưng Đạt giao một gói với tổng chi phí thấp hơn Tú Vân gần một thành và hao hụt tương đương.
Cẩm Vân nhìn số liệu, khó chịu.
“Hắn lấy xe cũ mà rẻ hơn?”
Cẩm Tú đọc phần giải thích.
Hưng Đạt dùng điểm gom hàng gần ruộng hơn, giảm một lượt chở ngắn.
“Hay.”
“Muội đang khen đối thủ.”
“Vì hắn làm tốt.”
“Nếu Bộ Hộ lần sau giao hắn nhiều hơn?”
Cẩm Tú ngẩng lên.
“Vậy Tú Vân phải làm tốt hơn.”
Đêm ấy, nàng viết vào sổ Hoàng thương dòng đầu tiên:
Danh vị không phải quyền được thắng. Nó chỉ là nghĩa vụ phải chứng minh mình vẫn đáng được chọn.
Cẩm Tú tưởng câu ấy chỉ dành cho mình.
Nàng chưa biết vài tháng sau, chính Bộ Hộ sẽ dùng nguyên tắc ấy để giao hợp đồng lớn nhất năm cho một thương hành khác.